09/14/2015 14:50
Gửi anh, chàng trai năm ấy em điên cuồng theo đuổi

Gửi anh, chàng trai năm ấy em điên cuồng theo đuổi

Thời khắc em dành tình yêu của mình cho anh, không phải vì anh có nhà hay có xe. Chỉ là ngày hôm đó nắng rất đẹp, anh mặc một chiếc áo sơ mi màu em thích…

Liễu Thanh

Này anh, có bao giờ anh tin vào tình yêu thuộc về khoảnh khắc không? Tức là lúc đó anh gặp một người, bỗng dưng xung quanh anh mọi thứ đều dừng lại (kiểu như thời gian bỗng ngừng trôi ấy), duy chỉ tồn tại người ấy trong tầm mắt mình? 

tình yêu sét đánh

Anh có tin là có một cô gái căn chuẩn giờ để đi cùng đường với anh, dừng lại trước ngã tư cùng anh, đứng bên cạnh anh nhưng chưa bao giờ dám giả vờ mở lời hỏi đường hay làm quen anh chưa? Mặc dù kịch bản cô ấy đã tính đi tính lại hàng trăm lần rồi. 

Thật ra em cũng không tin đâu, cho đến khi mình trở thành “cô gái điên rồ” ấy. Đừng nghĩ em bông đùa, nông nổi, vì tình cảm này đã đi theo em suốt những tháng ngày dài tuổi thanh xuân.

Cho đến khi anh phát hiện ra điều đó…

Đó là khi anh nhìn thấy em trong siêu thị mua mì tôm để cứu đói cho những ngày sắp tới. Em cũng không dám tưởng tượng anh nghĩ thế nào với một đứa con gái vác hai thùng mì về nhà nữa. 

Từ trước đến nay, em là một đứa con gái rất điềm tĩnh, duy chỉ anh là luôn làm mất sự điềm tĩnh này của em. Cũng chính vì vậy ngay khi gặp ánh mắt anh nhìn, hai thùng mì đã không thương tiếc mà rơi độp xuống nền nhà.

Và chúng ta quen nhau từ đó, chắc em phải ép hai thùng mì lại để đội ơn bọn nó mất. Với anh, em luôn là một đứa con gái như thế, dù ở ngoài có trưởng thành thế nào thì trước mặt anh luôn là một đứa trẻ vụng về, lóng ngóng. Trải qua bốn mùa xuân - hạ - thu - đông cùng anh, đi cà phê hàng trăm lần cùng anh, nấu ăn cùng anh, khóc lóc chuyện đời, tỉ tê chuyện buồn cùng anh… anh biết thừa là em thích anh.

Ấy thế nhưng anh chưa bao giờ có “ý đồ” gì với em cả, còn em lại chưa bao giờ can đảm để nói ra điều đó.

Đôi khi em chợt nhận ra rằng, thế giới này chuyện tàn nhẫn nhất không phải là em không gặp được người em yêu, mà là gặp được người đó rồi, em lại không có đủ dũng khí để cho người ta biết. Nhưng nếu như cuộc đời này chỉ có thể hết lòng yêu thương một người, em nghĩ người đó nhất định là anh.

Em thích những ngày bầu trời thật đẹp như ngày đầu tiên em gặp anh. Ngước mắt nhìn anh cười mỉm dịu dàng làm nghiêng hồn em giữa trưa hè năm ấy. Em thích bộ sưu tập áo sơ mi đúng màu em thích của anh, nhiều khi đùa anh rằng cả tuần anh chỉ mặc có một chiếc áo thôi sao? Em thích lúc anh chú tâm làm việc còn em sẽ ngồi đối diện giả vờ chúi mũi vào màn hình máy tính nhưng thật ra là để ngắm anh.

Nhưng em lại không thích những hụt hẫng, nhưng nỗi phiền muộn mà anh vô tình dành cho em. Nhiều lúc em chỉ muốn nói rõ ràng ra cho anh biết, để rồi anh lựa chọn một là yêu em, hai là rời khỏi tầm mắt của em. Thế mà điều làm em sợ hơn, đó là không được nhìn thấy anh nữa.

Ngày hôm nay, bầu trời cũng xanh ngắt, nắng rón rén bước qua lá cây như ngày hôm ấy, em có một quyết định lớn nhất trong cuộc đời mình rồi. Anh là người em muốn có mặt trong thanh xuân của mình như một nỗi mừng vui, thế nên em sẽ mặc chiếc áo sơ mi màu anh thích, rồi thổ lộ cùng anh bao sự điên rồ mà bấy lâu nay em thực hiện.

chàng trai năm ấy em yêu

Em chắc hẳn anh sẽ biết một nửa trong số đó, nhưng một nửa kia, tức là những “âm mưu” em đã cố gắng thực hiện nhưng lại bị… lạc đường thì sẽ không biết đâu. Một lần đánh cược vào trái tim mình, chắc hẳn sẽ phải cần nhiều can đảm lắm.

Em nghĩ rồi, nếu anh không chịu cho em vào ngực trái của anh, em sẽ khóc lóc một trận thật to, buồn thật nhiều, rồi sẽ không chịu gặp anh trong quãng thời gian dài, để anh phải nhớ thói quen của mình.

Còn nếu biết đâu anh chịu nổi tính ương bướng của em, em sẽ có một nỗi mừng vui lớn nhất thời tuổi trẻ.

Hơi dại khờ phải không, nhưng em đang nghĩ một ngày nào đó khi chúng ta về già, mỗi cử động đều đã thành khó khăn, tiếng nói cũng mang theo hơi thở của thời gian, các con cháu đều đã lớn và có cuộc đời của riêng mình, chúng ta vẫn ở bên nhau, cùng trải qua những năm tháng sau cuối.

Đó là những gì em mong muốn suốt cuộc đời này…

Dù sao đi nữa, tình yêu vẫn cần nhiều can đảm, phải không anh?

Theo Báo Đất Việt

Scroll to top
X Đóng