08/17/2015 11:59
Vợ mình mình sợ, có gì sai?

Vợ mình mình sợ, có gì sai?

Tất cả những việc vợ làm không bao giờ cô ấy nhắc tôi phải ghi nhớ. Một người vợ đẹp cả nết lẫn người như vậy, tại sao lại không yêu, không nể, không sợ mất cho được?
Quốc Khang Quốc Khang

Tôi không phải người thích khoe vợ nhưng phải nói thẳng rằng cũng là đàn ông nhưng tôi thấy rất nhiều anh hay chê vợ, không hài lòng với vợ và tỏ ra là mình không sợ vợ! Thế nên chuyện tôi hay khen vợ mình và nghe lời cô ấy thì bạn tôi cho rằng như thế là kém, “đàn ông đàn ang gì, vợ gọi một câu là răm rắp!”. Tôi chẳng thấy việc tôi tôn trọng và yêu thương cô ấy là vấn đề gì nghiêm trọng cả, vậy nên mỗi lần như thế tôi cứ bảo “ừ, thế vợ tao tao không sợ thì tao lại đi sợ vợ thằng hàng xóm à?”

khi chồng sợ vợ

Nói vui vậy thôi, tôi có một người vợ không biết dùng từ gì để khen vì nếu hết lời thì bảo "mèo khen mèo dài đuôi", nếu nói qua loa thì không rõ được cái nết tốt, cái tử tế, cái hi sinh của cô ấy cho gia đình, cho cả bố mẹ tôi và bố mẹ cô ấy. Nhờ cô ấy mà cuộc đời tôi mới được như ngày hôm nay, cái tình vợ chồng còn có cái nghĩa, cái ân chứ không phải đơn giản như là người chung chăn gối, bạn cùng nhà.

Tôi lấy vợ được 10 năm rồi, và 10 năm trôi qua là biết bao nhiêu cay đắng, gian khổ mà tôi và cô ấy cùng nhau gánh. Hồi mới lấy nhau, hai vợ chồng tay trắng lập nghiệp, tính cô ấy sắc sảo, nhanh nhẹn nhưng chưa bao giờ thể hiện lên mặt hay có thái độ không phải với chồng. Nói chuyện dù biết chồng sai nhưng vẫn một câu “anh ơi", hai câu "theo em thì thế này, vâng dạ…” cho dù ở ngoài đời đố ai bắt nạt được cô ấy. Nói vậy không có nghĩa là tôi tài giỏi mà cô ấy phải sợ, cô ấy bảo “chồng mình mà mình không tôn trọng thì còn biết tôn trọng ai”, thế nên dù đôi khi vợ chồng mâu thuẫn, cô ấy cũng chưa bao giờ nổi đóa lên với tôi.

Về đối nội đối ngoại thì không còn gì tuyệt hơn. Ba năm đầu vợ chồng tôi kinh doanh bất động sản phất lên, tiền nhiều và cô ấy là người giỏi thu vén nên của nả cũng khá. Nhưng cô ấy chẳng bao giờ bo bo giữ cho mình, lúc nào cũng nghĩ đến bố mẹ chồng và bố mẹ đẻ (chúng tôi được bố mẹ cho mảnh đất, vay tiền xây nhà ở riêng), hôm nay mua biếu bố mẹ chồng cái tủ lạnh thì ngày mai mua tặng bố mẹ đẻ cái điều hòa, thuốc bổ cho hai bên không thiếu phần ai. Những chuyến du lịch lúc nào vợ tôi cũng mời cả hai bên nội ngoại đi cùng, trong nhà luôn thuận hòa. Như lúc em trai tôi mới lấy vợ, cô ấy biết ý bảo tôi cho chú em tiền mua nội thất mà chẳng nghĩ ngợi gì. Khi ấy, tiền kiếm rất dễ, cô ấy là người biết quý trọng tiền bạc nhưng không vì thế mà hà tiện, luôn đối xử công bằng và có tình, điều ấy tôi thấy hiếm người vợ nào làm được!

Khoảng bốn năm sau khi nhà tôi sinh con (chúng tôi hiếm muộn nên thuốc thang mãi mới có con), thì nhà tôi xảy ra quá nhiều biến cố. Tôi bị một người bạn thân lừa cắm mất hai cái số đỏ trong ngân hàng rồi trốn biệt, trong khi đất đai thời điểm ấy do đầu tư sai chỗ nên bị đóng băng. Đất không bán được, nợ ngân hàng thúc vào và luôn có nguy cơ bị siết nhà, vợ thì bụng mang dạ chửa lần đầu, lại thêm bố tôi tuổi cao đột quỵ liệt nửa người, nhà tôi chưa bao giờ rơi vào cảnh rối ren khủng hoảng đến thế!

Lúc bi đát ấy, nếu vợ tôi không ở bên thì tôi không thể vượt qua được. Cô ấy vừa sinh xong, người như con cua lột vỏ nhưng lại cứ động viên tôi bình tĩnh, rồi mọi việc sẽ qua. Vừa ở cữ vừa nhờ bạn bè vay mượn khắp nơi để giữ lại một căn nhà, căn kia rao bán cho bạn vì nếu để ngân hàng siết nợ thì giá rẻ bằng 2/3 giá thị trường. Trước kia cô ấy hay giúp đỡ người ta nên giờ hoạn nạn mỗi người giúp vợ chồng tôi một tay, tôi thì xoay xở tiền viện phí điều trị cho bố trong viện. Bố tôi không có bảo hiểm y tế, lại thêm bệnh hiểm nghèo, đúng lúc nhà tôi điều kiện kinh tế đi xuống, mọi việc rất khó khăn.

Hai vợ chồng khi ấy có những lúc tiền không còn một đồng, ô tô cũng bán luôn không cần sĩ diện gì nữa, vợ tôi còn cười động viên “ai giàu ba họ ai khó ba đời, chồng không phải buồn, cứ tận hưởng cái nghèo đi rồi sẽ đến lúc cái giàu nó sẽ ập đến bất ngờ!”. Nói thật, trong lúc bi quan nhất cuộc đời mà cô ấy vẫn có thể lạc quan đến vậy, tôi không thể không nể phục! 

sợ vợ không phải hèn

Trước kia, có lần khi gia đình có điều kiện, nói thật vài lần tôi cũng để con tim mình đi hoang. Nhưng tôi biết điểm dừng, đâu là bờ bến cuối cùng. Có một cô bồ vì yêu tôi quá nên đã rắp tâm phá hoại gia đình tôi, khi ấy chúng tôi vẫn chưa có con. Cô bồ mang giấy siêu âm thai giả đến bắt đền và khuyên vợ tôi nên bỏ tôi để con cô ấy có cha. Thời điểm ấy, chúng tôi rơi vào khủng hoảng, một người vợ tử tế, nhân hậu như cô ấy, xinh xắn như cô ấy mà lại bị chồng phản bội như vậy, tôi biết cảm giác của cô ấy thế nào? Chúng tôi có một cuộc nói chuyện sòng phẳng và cô ấy nói cho tôi chọn lựa, một là cô ấy hai là người đàn bà kia. Tôi đã khóc và xin cô ấy tha thứ vì tôi thực sự yêu vợ, chỉ là nhiều khi bản năng đàn ông không thể kìm chế được… Cô ấy suy nghĩ trong một tuần và quyết định cứu vãn cuộc hôn nhân của chúng tôi, chuyện cô ấy gặp gỡ cô nhân tình của tôi ra sao tôi không dám hỏi lại, chỉ là sau khi nghe thấy cô ấy nói “em đã xử lý chuyện ngoại tình của anh xong rồi!” thì cô bồ kia đã không còn làm phiền đến gia đình tôi nữa!

Sau chuyện đó, thú thật tôi vừa yêu, vừa nể vợ mình. Một người phụ nữ như vậy làm sao mà tôi lại để mất được? Rồi đến chuyện vỡ nợ, giải quyết xong xuôi, tất cả những việc cô ấy làm không bao giờ cô ấy nhắc tôi phải ghi nhớ, lúc nào cũng lạc quan, động viên người khác, hay cười, nghĩ cho người khác… Thú thật trên đời này, nếu đó không phải là vợ tôi thì tôi cũng vẫn ngưỡng mộ như thường!

Nhiều ông cứ bảo “phải để vợ nó ngưỡng mộ mình chứ lại đi ngưỡng mộ vợ thì đúng là loại đội vợ lên đầu rồi!”, tôi chỉ cười và không giải thích gì thêm, vì nếu như những người bạn thân thiết của tôi được tiếp xúc với vợ tôi thì không thể không khen ngợi phẩm hạnh của cô ấy. Một người vợ đẹp cả nết lẫn người như vậy, tại sao lại không yêu, tại sao lại không nể, tại sao lại không tôn trọng cho được?

Vậy nên, ai nói gì thì nói, kể cả tiệc tùng bận rộn, nếu vợ tôi gọi điện là tôi về ngay bất kể có đang say sưa thế nào vì tôi biết cô ấy đang thực sự cần mình chứ không phải quản chế gì cả! Mấy lần ngà ngà say, mấy ông bạn nhậu bảo “thằng sợ vợ”, tôi bảo “ừ, vợ mình sợ gì mà không sợ!”. Vợ tôi, tôi còn sợ hơn cả sợ, ấy chính là sợ mất đi một người đàn bà hiếm có như thế khỏi tay, tôi sợ lắm!

Theo Nhà báo & Công luận

Scroll to top
X Đóng