01/20/2015 03:04
Buông bỏ một người mình không yêu

Buông bỏ một người mình không yêu

Đừng bao giờ nghĩ buông bỏ một người mà ta không yêu là dễ dàng, bởi họ đã mang cho ta quá nhiều ân tình, ta nợ họ cả một tình thương sâu sắc, nỡ vứt đi để rồi thấy họ lại khổ đau.

Hải Văn

Đừng bao giờ nghĩ buông bỏ một người mà ta không yêu là dễ dàng, bởi họ đã mang cho ta quá nhiều ân tình, ta nợ họ cả một tình thương sâu sắc, nỡ vứt đi để rồi thấy họ lại khổ đau.

* Có thể bạn thích xem:

Đưa mắt nhìn ra khung cửa kính không còn sáng bóng, chợt thấy những đợt tuyết đầu mùa vẫn kéo về như muốn phủ đầy cái mảnh đất này, không biết có ai hiểu được nỗi lòng đang chuệnh choạng trong nghĩ suy miên man này hay không? Hôm nay ta đã đành lòng buông bỏ một người mình không yêu...

Buông lơi một người mình yêu đã khó, khó lắm nhưng buông một người mình không yêu cũng khó đến vô cùng. Bởi người đó đã cho ta quá nhiều thứ đến nỗi ta mắc một món nợ có lẽ không bao giờ trả nổi, gọi tắt là món nợ tình cảm.

Một người đã dành hết tình cảm cho ta, đã yêu ta hơn chính bản thân mình để rồi nhận lại là những đắng cay, nỗi đau không nguôi, vậy ta có đành lòng nhìn họ như thế hay không?

Tình cảm là thứ miễn phí, nhiều lúc cũng muốn, muốn lắm mở toang cánh cửa lòng mình để đón nhận họ vào trong trái tim, để đêm về có người cùng thủ thỉ trò chuyện, có người cùng tâm sự, nghe nhạc cùng. Giá như vậy cũng hay biết mấy, lý trí cứ xúi giục nhưng con tim thì chẳng lại nghe theo.

Món nợ tình cảm mà người ta dành cho mình có lẽ đến suốt cuộc đời ta cũng chẳng trả nổi được, nhưng thực tình ta không muốn mang nó đi theo lẽo đẽo mãi trong trái tim bởi nó sẽ là một gánh nặng khiến tim dễ kiệt quệ vì mệt mỏi.

Nếu đành lòng nói câu giã từ, rũ bỏ thì thật không muốn nhìn thấy người ta lủi thủi một mình nắng mưa, một mình cặm cụi đi đi về về mà lòng cứ thấy áy náy nhưng chẳng dám tiến lại để nói một câu: “Lên xe đi anh chở”.

Nếu đành lòng buông bỏ, thật không muốn thấy giọt nước mắt chực chảy dài trên khuôn mặt tội nghiệp đáng thương ấy, có lẽ chỉ chờ một câu nói “Buông!”, hàng mi sẽ khép lại và giọt lệ lại tuôn rơi. Thật không nỡ chút nào, phải không?

Nhưng nếu không yêu họ mà ta vẫn cứ cố nhùng nhằng vẫn đủng đỉnh cho người ta một đáp án thì thấy bản thân càng có lỗi hơn bao giờ hết.

Có lẽ cứ nhập nhằng thì chẳng khác nào ta đang thương hại người đó, đang bào mòn hố sâu đớn đau dần xuất hiện trong tim họ, để đến khi một ngày họ chợt nhận ra ta đang lừa dối họ, đang làm họ tổn thương gấp trăm ngàn lần. Thà đau ngay từ ban đầu có lẽ tốt hơn là để đến khi mọi chuyện đi quá xa thì chẳng thể nào cứu vãn.

Khó lắm! Buông bỏ một câu cho dứt khoát cũng không đành, mà nhập nhằng thương yêu mà trong trái tim thì rỗng tuếch về người đó thì càng không nên, lắm lúc tự hỏi mình đây có phải là bài toán khó nhất mà mình từng gặp hay không?

Hỏi bạn bè, người thân 9/10 người bảo là hãy buông bỏ, bởi không yêu mà níu kéo thì chỉ thêm khổ đau, thương tổn tràn ngập tổn thương, vết rỉ xuất hiện lớn hơn mỗi ngày thì nên rời xa, đó mới là cách tốt nhất.

Nhưng rồi vết thương lòng cứ dai dẳng in hằn sâu vào trái tim đến nỗi từng hơi thở tưởng chừng như bị đè nén bởi hàng ngàn quả tạ. Đừng bao giờ nghĩ buông bỏ một người mà ta không yêu là dễ dàng, bởi họ đã mang cho ta quá nhiều ân tình, ta nợ họ cả một tình thương sâu sắc, nỡ vứt đi để rồi thấy họ lại khổ đau.

Và rồi cũng tập dần, từng ngày, từng chút một… buông - tay - người - không – yêu.

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Hải Văn, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Từ khóa:  Văn học, tản văn, chia tay
Scroll to top
X Đóng