10/31/2014 17:56
Chia tay chưa bao giờ là điều buồn nhất

Chia tay chưa bao giờ là điều buồn nhất

Qua rất nhiều đổ vỡ trong quá khứ, những yêu thương suốt thời gian đó, cười có khóc có, và em chợt phát hiện mình đã đánh mất qúa nhiều thứ đáng được trân trọng...
Mộc Trà Mộc Trà

Choàng tỉnh giấc sau giấc ngủ thật dài xuyên qua bao hồi ức, dường như em đã mơ thấy bao đau thương, buồn bã. Mở mắt, em thấy lòng mình trống rỗng. Qua rất nhiều đổ vỡ trong quá khứ, những yêu thương suốt thời gian đó, cười có khóc có, và em chợt phát hiện mình đã đánh mất qúa nhiều thứ đáng được trân trọng. Em bị tổn thương lẫn làm tổn thương người khác, và em biết, trải qua nỗi đau chia ly chưa bao giờ là điều dễ dàng. 

* Có thể bạn thích xem:

Sau những suy nghĩ và sự không cam lòng, đã rất khó khăn để em thuyết phục bản thân mình cho mình thời gian, để suy nghĩ, để nhìn lại, những tổn thương em phải chịu và nhìn về tương lai bằng một ánh nhìn lấy đầy tia sáng. Em đã thật nghiêm túc để nhìn lại những gì em đã bỏ qua suốt thời gian trước. 

Để gặp được nhau trong thế giới hơn bảy tỉ người này xác suất không hề lớn, huống hồ chi phải cứ dằn vặt nhau tổn thương nhau. 

Thế nhưng khi chia tay nhau xong có vật vạ, tức giận bao nhiêu, có muốn cào xé, đập phá, khóc lóc bao nhiêu, có nhớ thương đến rách lòng bao nhiêu thì chí it, được biết người ta vẫn đang cùng mình hít thở một bầu không khí, đang nói cười ở một nơi nào đó... Uất hận, giằng xé bao nhiêu còn có thể đến tận nơi mà gào thét. Ghét nhau lắm nhưng ít ra vẫn có thể xem như chưa một lần quen biết . 

Yêu thương có xa đến đâu, thì chí ít, vẫn có thể gặp nhau, vẫn có thể đợi chờ. Chỉ là thời gian có hơi lâu...

Chỉ khi người đó biến mất như gió xua mây, nỗi nhớ ở đây nhưng người không còn nữa, không thở, không cười, không khóc... Khi đó có gào thét bao nhiêu, cũng chẳng được gì...

Mọi lời xin lỗi lúc ấy sẽ là vô nghĩa vì chẳng còn người tồn tại mà thứ tha. Mọi trách móc, phiền lòng chỉ biết tự mình chôn chặt tận tim vì người kia không nghe thấy nữa. 

Mọi luyến tiếc sẽ trở nên day dứt, mọi lỗi lầm sẽ bỗng dưng quên hết. Vì muộn rồi, tất cả đều không còn kịp, dù chỉ nói " tạm biệt" vào tai nhau ...

Mọi yêu thương lúc đấy sẽ chỉ của mỗi mình, không còn người sẻ chia. Có nhớ đến ngập tim, có buồn đến ngộp thở… Có muốn gửi đi một tin nhắn dù là hạ thấp đi tự trọng… Có muốn một cuộc gọi để được nghe lại chính giọng nói ngày xưa đã nhẫn tâm bỏ mình đi… Cũng là không thể nữa! 

Không phải vì người ta không muốn đáp. Không phải vì người ta cố tình nhẫn tâm, đối xử với mình bạc bẽo. Mà người đó, đang lạnh lẽo ở một chốn khác… chẳng còn biết buồn, vui, ai, oán ra sao…

Nên nếu còn có thể sống tốt với nhau, còn có thể dốc hết những xúc cảm dẫu bồng bột, nông nổi. Còn có thể thứ tha, còn có thể cảm ơn và xin lỗi… Còn có thể yêu, còn có thể thương, dù chỉ là một phút…

Thì hãy làm đi!

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Cadie Nguyễn, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Từ khóa:  Văn học, tản văn, chia tay
Scroll to top
 Close