10/08/2014 15:17
Sao không để em được làm "nhân tình"?

Sao không để em được làm "nhân tình"?

Ai cũng chỉ có một mảnh ghép cho riêng mình, nhưng mấy ai yêu lần đầu cũng là yêu lần cuối? Bởi tình yêu luôn có lý do riêng để đến và đi, nên những gì ta có thể làm chỉ là chấp nhận.
Lucy Ruan Lucy Ruan

Ai cũng chỉ có một mảnh ghép cho riêng mình, nhưng mấy ai yêu lần đầu cũng là yêu lần cuối? Bởi tình yêu luôn có lý do riêng để đến và đi, nên những gì ta có thể làm chỉ là chấp nhận.

* Có thể bạn thích xem:

Ngày còn nhỏ, ở cái độ tuổi đã biết chút chút thế nào là rung động - cũng như những đứa con gái khác - em mê mấy bộ phim tình cảm sướt mướt lắm. Trong tâm trí non nớt ngày ấy, em hẳn nhiên mặc định người ta đang yêu nhau mà ai xen vô thì trăm phần trăm là người xấu, không sai vào đâu được. Rồi em lớn lên, đem theo những định nghĩa của bản thân bước vào cuộc tình đầu tiên.

Anh - người mà em chưa từng nghĩ sẽ là lẽ sống của đời mình. Anh - người làm em vừa khóc đó đã vội cười ngay. Và anh, anh là tất cả những gì tốt đẹp nhất mà một đứa con gái như em từng có được.

Hình ảnh đầu tiên của anh trong em là một chàng trai răng khểnh cùng nụ cười không thể ngọt hơn được nữa. Có lẽ do cái tính bướng bỉnh và hay ra vẻ kiêu căng của em mà tụi mình bắt đầu để ý đến nhau, anh nhỉ? Mới đó mà 5 tháng đã thấm thoắt trôi qua, anh và em luôn bên nhau trên mọi nẻo đường, thỉnh thoảng cười thầm khi nghe ai đó thốt lên “Đẹp đôi quá”. Con gái khi yêu luôn đẹp, và em tin rằng mình là người đẹp nhất.

Anh bắt đầu có những lúc nhìn em thật lâu, cái nhìn đủ sâu để em cảm nhận được anh đang muốn nói với em một điều gì đó. Em bâng quơ nghĩ  “Hay anh có người khác?” rồi tự bật cười để xua đi cái sự tưởng tượng quá mức của mình. Nhưng người ta nói đúng, giác quan thứ 6 của phụ nữ luôn là thứ đáng sợ nhất, và lại là một đứa nhạy cảm như em.

“Em nè, nếu một ngày nào đó em biết anh không phải người tốt thì sao?”

“Thì em sẽ gọi anh là người xấu, dễ òm.”

“Anh nói nghiêm túc đó.”

“Thì em sẽ yêu người xấu.”

Cái khoảnh khắc nhìn thấy một cô gái khác đang trong tay anh, sải bước trên đường, nhìn nhau hạnh phúc... Em mới biết thế nào gọi là "đau thắt tim"... Và đâu đó trong cái giây phút nghiệt ngã ấy, em bỗng thấy thấp thoáng hình ảnh của chính mình: cũng con đường ấy, cũng cái vạch trắng qua đường ấy, em nép mình sau tấm lưng vững chãi của anh, và ngây thơ tin rằng chỉ cần có anh, em sẽ bình yên.

“Tụi anh đã yêu nhau được 5 năm rồi, cô ấy vừa hoàn thành khóa học ở Mỹ về. Anh xin lỗi”

“Anh còn nhớ câu trả lời của em chứ?”

“Em đừng ngốc như vậy, anh thật sự không đáng để em yêu đâu”

“Ừ, em ngốc lắm. Vậy nhé, chào anh.”

Em lao vút ra khỏi cửa để trốn chạy mọi thứ, nhưng đâu đó trong lòng em vẫn chờ đợi một điều kì diệu xảy ra. Nhưng anh không đuổi theo, hay có lẽ chính anh cũng không biết liệu mình có nên đuổi theo hay không. Và rồi, mình lạc mất nhau …

7 tháng trôi qua kể từ cái ngày định mệnh ấy, em đang ngồi tại quán café nơi mình gặp nhau lần đầu tiên vào ngày kỉ niệm 1 năm của tụi mình. Bạn bè cho là em ngốc, mới quen nhau có mấy tháng, việc gì phải đau khổ. Nhưng, tình yêu thật sự thì không thể tính bằng thời gian hay giá trị pháp lý, phải không anh?

“Em là cô gái mang hài đỏ,
Bỏ thế giới nhỏ, để yêu anh. 
Bỏ hết tuổi xanh người con gái, 
Vượt ngàn tự trọng, chỉ cần anh. 

Anh là chàng trai mang giày xanh, 
Gương mặt lạnh tanh, chẳng ân cần. 
Đôi lúc tưởng gần, lại xa lắm. 
Thỉnh thoảng tay nắm mà như buông. 

Cô ấy là người mặc váy suông, 
Là người anh thương, khiến em buồn. 
Là người đến trước ngày em đến. 
Là người có hết được cả anh. 

Còn em thì chỉ có giày xanh, 
Và những mong manh chữ Nhân Tình. 
Chờ đôi lần vui ngày anh ghé, 
Để cởi hài đỏ, để bên anh.”

Người thứ ba liệu có thật sự là kẻ đáng trách? Riêng tôi thì không nghĩ vậy, bởi vì … tôi chính là kẻ thứ ba.

“Chờ đôi lần vui ngày anh ghé, 

Để cởi hài đỏ, để bên anh…”

Tình yêu là thứ quý giá nhất trong đời mà mỗi con người có thể tìm được, nhưng quy luật thật trớ trêu...

Gặp một người phù hợp vào thời điểm không thích hợp chính là điều nuối tiếc.

Đàn bà hạnh phúc nhất khi được người mình yêu lừa dối cả cuộc đời, sao không cho em được sống trọn 2 chữ mong manh “nhân tình”?

Ai cũng chỉ có một mảnh ghép cho riêng mình, nhưng mấy ai yêu lần đầu cũng là yêu lần cuối? Bởi tình yêu luôn có lý do riêng để đến và đi, nên những gì ta có thể làm chỉ là chấp nhận.

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Lucy Ruan, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Scroll to top
 Close