10/13/2014 17:19
Rồi cũng phải bước tiếp

Rồi cũng phải bước tiếp

Nhưng rồi tôi nhận ra rằng, điều quan trọng đối với tôi là được sống cống hiến hết mình, trải nghiệm hết mọi thứ. Khi yêu, tôi luôn mong người tôi yêu hạnh phúc, dẫu chưa bao giờ tôi được chọn cùng sánh bước...
Thiên Dã Thiên Dã

Một buổi sáng lại đến, và tôi nhận ra trong lòng mình đã có hết thảy những câu trả lời riêng. Dường như lâu rồi, dù thế nào tôi luôn để chế độ "sở hữu" lên tất cả những gì tôi thích. Tôi phải đạt thành công trong những việc mình làm, luôn phải gắng đến cùng để chờ đợi hoặc có được người tôi yêu...

* Có thể bạn thích xem:

Sáng sớm mở mắt tỉnh dậy, tôi thấy mình thân quen hơn với những thành phố xa lạ. Quá lạ đủ để không ai thèm để tâm tôi là ai. Quá lạ để chính bản thân tôi tự khỏa lấp chính mình trong nỗi nhớ rộng dài. Biết đâu được có ai sẽ bắt tôi lại hay không, nhưng tôi vẫn muốn mình được yêu với tình yêu của thế kỉ 21 - ít bị cấm đoán, ít có nghi kị. Mối tình đầu của tôi, chẳng thoát qua được những chữ ngang hàng phải vế, vì vậy tôi không muốn từ bỏ thêm bất kì người nào mình yêu thương, chỉ vì mớ suy nghĩ thực dụng và vô lí.

Sáng rồi, tôi cũng thấy mình trống rỗng sau những sự loại trừ. Gan phải loại bỏ chất cặn, thận cũng vậy, tim cũng vậy, máu cũng vậy, đến trí não cũng vậy. Loại hết rồi thì trống rỗng, vì dù nhớ như in ai đó tôi vẫn không thấy mình có được ai. Cảm giác như lấy một cái bao ôm gió, tưởng căng phồng là ôm được, nhưng thật ra chẳng nắm được điều gì cả.

Nhưng rồi tôi nhận ra rằng, điều quan trọng đối với tôi là được sống cống hiến hết mình, trải nghiệm hết mọi thứ. Khi yêu, tôi luôn mong người tôi yêu hạnh phúc, dẫu chưa bao giờ tôi được chọn cùng sánh bước, tôi vẫn mong rằng sự ra đi của mình sẽ có một ý nghĩa nào đó. Tôi vốn chỉ nên cố chấp khi yêu, không nên cố chấp có được người ấy. Chờ đợi chính là đòn đánh tàn nhẫn nhất với người tôi yêu, bởi tôi tin một người sống có trách nhiệm và lòng tự tôn... sẽ ít nhiều thấy khổ sở. Tôi thật sự đã không suy nghĩ đủ cho người ở trong trái tim tôi. 

Dù thế nào rồi tôi cũng phải bước đi, cùng ai đó hoặc rẽ ngang một lối nhỏ khác. Nhưng tôi tin tình cảm trong lòng tôi, sẽ đủ để sưởi ấm một điều gì đó. Tôi từng đi rất nhiều nơi, được nhiều người thương, cũng lắm kẻ ghét. Có một người từng nói với tôi rằng: "Con không hề cô độc khi còn trái tim của ai đó đang đập vì con, hướng về con và yêu thương con. Dẫu họ có cách xa, dẫu họ có bị con chối từ và gạt bỏ, dẫu con có làm họ tổn thương hay quên mất họ trong cuộc sống, họ sẽ vẫn ở bên con." Nhiều khi chính tôi thấy mình rất cô độc, ừ, chứ không phải cô đơn. Nhưng tôi dặn lòng mình rằng, yêu thương người khác cũng là cách để khiến trái tim mình hoạt động. Tôi có thể dần vô cảm với tình yêu, nhưng những người đã từng một lần bước vào tim tôi, tôi nhất định sẽ trân trọng.

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Thiên Dã, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Scroll to top
 Close