09/04/2014 02:33
Khóc thì cứ nói là khóc, cớ sao cứ vờ: “Bụi bay vào mắt”

Khóc thì cứ nói là khóc, cớ sao cứ vờ: “Bụi bay vào mắt”

Cô gái nhỏ cứ lặng lẽ khóc, lặng lẽ cười... Hà cớ gì em phải khổ sở như vậy? Em có biết 4 điều đau đớn nhất trong cuộc đời mà một trong số đó là Tự lừa dối chính bản thân mình?
Hải Văn Hải Văn

Cô gái nhỏ cứ lặng lẽ khóc, lặng lẽ cười... Hà cớ gì em phải khổ sở như vậy? Em có biết 4 điều đau đớn nhất trong cuộc đời mà một trong số đó là Tự lừa dối chính bản thân mình?

* Có thể bạn thích xem:

Đến cái cảm giác thật nhất cũng phải tự lừa dối

Này cô gái! Nếu muốn khóc hãy cứ khóc oà lên, khóc thoải mái chứ sao lại ru rú trong góc tối của căn phòng mà lặng lẽ nấc. Cô chẳng cần phải lấy tay bịt kín miệng để tiếng khóc, tiếng lòng phát ra.

Khóc là cảm giác rất đỗi bình thường của con người, đặc biệt là con gái như cô. Thế thì đừng sợ người đời nhìn vào châm chọc hay chỉ trỏ: “Chỉ có kẻ ngu mới khóc”

Theo tôi thì đơn giản mình thấy ấm ức, thấy bực bội, bất mãn nhưng không giải quyết được thì khóc nhiều khi là phương án nhanh để giải toả nỗi lòng.

Nhưng còn cô gái, cô vội vã chùi nhanh nước mắt trên mi khi bỗng dưng có mẹ hay bố gõ cửa phòng riêng, cô tắt điện đi để không có bất kì ai, cái gì nhìn thấy cô khóc. Đơn giản vì cô tự ti vào hoàn cảnh của cô lúc này.

Khóc thì bảo là khóc, hà cớ gì bảo là: “Bụi bay vào mắt”

Chỉ có những kẻ khờ mới chê người ta khóc thôi, khờ bởi lẽ người ta chẳng hiểu chuyện gì xảy ra với cô mà đã chê vội, chê vàng. Có người nói: “Khóc cho kẻ yêu mình là cái khóc xứng đáng, còn khóc cho kẻ luỵ tình là cái khóc dại khờ”

Còn cô gái trẻ, cô khóc đơn giản vì mối tình ba năm vội bay nhanh chóng, cô khóc bởi lẽ chàng trai kia yêu cô thật lòng nhưng chàng trai lại không biết cách níu lấy tay cô khi cần. Đó là một chàng trai tốt nhưng là chàng trai dại khờ.

Khi yêu ai chẳng có những cuộc tranh cãi vô bổ, chỉ có điều hai con người ấy có tìm ra được lối thoát nhẹ nhõm nhất sau cuộc tranh cãi để rồi cùng cười đùa bên nhau. Chàng trai - người yêu cô đơn giản vì quá trẻ, chàng chưa dẫn thân sâu vào trải nghiệm của cuộc đời - và chính cô cũng vậy. Khi cô cần chàng trai nắm tay nhất chính là lúc chàng lại hất đôi bàn tay nhỏ sang bên, khi cô cần bờ vai để tựa vào thì chàng trai kia lại quá tốt bụng để cho đứa con gái khác tựa vào, khi cô cần một cái siết tay thật chặt thì chàng ta lại rụt tay về...

Có quá khó để đeo đuổi nhau không?

Cô khóc cũng đáng lắm chứ. Cuộc tình trôi qua nhanh chóng, đến nỗi cả 2 ngỡ ngàng đến đau xót. Không ngờ sau những lần hiểu lầm nhau, sau những vấp ngã tuy không phải đầu đời, vì yêu nhau đã tận 3 năm rồi cơ mà... Nhưng mọi thứ đổ vỡ nhanh ngoài sức tưởng tưởng của cả hai - đặc biệt là cô. Và đơn giản khóc cho nhẹ lòng.

Thế đấy, đến đàn ông đôi khi bị người yêu rũ bỏ còn nín chặt môi mà khóc chứ huống hồ gì những cô gái trẻ lại rất nhạy cảm như cô đúng không?

Đôi khi trong cuộc sống ta không thể giải quyết nó được, ta vùng vẫy một mình trong cái mớ bế tắc của nó rồi khi nhận ra không có ai bên mình ta hoảng sợ, khóc nức nở lên.

Khóc chỉ đơn giản là gột rửa cho đôi mắt lâu ngày đầy lấm chấm của đau thương!

Có một điều rất hay là khi khóc xong ta luôn cảm thấy nhẹ lòng!

Khóc chỉ đơn giản là muốn cho người ta hiểu rằng mình yêu họ đến cỡ nào!

Khóc suy cho cùng cũng là điều quá đỗi bình thường trong cuộc sống!

Nên cô gái ạ! Chẳng cần phải giấu diếm, chẳng cần phải lo toan vì sợ người đời cười nhạo này nọ. Mà đơn giản muốn thì khóc, khóc cho vơi nhẹ lòng. Thế thôi.

Mình sẽ khóc cho người xứng đáng…

Người ta chỉ khuyên: Không nên khóc cho kẻ phụ tình mình mà thôi, chứ không ai bắt hay ép buộc là không được khóc cả.

Nhiều khi một cuộc tình không phải do lỗi của riêng ai, chỉ là thấy không hợp nhau, hay bất cứ một nguyên cớ nào đó làm tan vỡ đi mối tình đang đẹp như mơ. Cả cô và anh đều yêu nhau say đắm, thế nên sau khi chia tay sự hẫng hụt trào dâng lên đôi mi bé nhỏ của cô thì khóc cho một người như vậy cũng xứng đáng phải không?

Còn riêng với kẻ bội phản cô, bỏ cô mà đi sau những cú ngã nhẹ đầu đời, thì cho dù anh ta có tốt đến đâu cũng không nên níu kéo làm gì, bởi tình yêu là một con đường dài, rất dài mới tìm đến được điểm đích, vậy mà chỉ sau những cuộc “tập dượt” mang đôi chút khó khăn mà ngã quỵ thì thật không đáng khóc làm gì cô gái ạ!

Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả Hải Văn, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả. Vui lòng ghi tên đầy đủ và trích nguồn mlog.yan.vn khi đăng lại nội dung này. Xin chân thành cảm ơn!

Từ khóa:  Văn học, tản văn, nỗi đau
Scroll to top
 Close