08/15/2014 11:30
[Truyện ngắn] Đã lâu không gặp

[Truyện ngắn] Đã lâu không gặp

"… Sài Gòn lạc nhau là mất Kẻ ở, người đi, lối vô tình…"
Le Hoang Quynh Le Hoang Quynh

"… Sài Gòn lạc nhau là mất

Kẻ ở,  người đi,  lối vô tình…"

*Có thể bạn thích xem:

Chiều công sở muộn Ran nhận được một cuộc điện thoại. Số lạ quá, chắc là của khách hàng gọi. Cô cẩn thận tấp xe vào lề đường:

- Dạ alo, Ran nghe

- Ran à, dạo này khỏe không?

Ran bất thần nghe lồng ngực đập rộn rã, giọng nói này đã từng một thời rất đỗi thân quen.

- Ran khỏe, lâu quá rồi không gặp nhỉ!

………………….
Tít…

Điện thoại đột nhiên hết pin. Nếu như mọi khi cô sẽ khởi động lại nguồn và lịch sự gọi lại cho một số xyz nào đó. Nhưng không, cô cho điện thoại vào túi và khởi động xe đi tiếp. Mặt trời chiều đại lộ hôm nay rực rỡ hơn mọi khi, ánh nắng đỏ au gay gắt đang kiêu hãnh hắt sáng cả một vùng trời trước khi kịp ẩn mình. Đi qua cầu Thủ Thiêm, cô đột nhiên dừng lại, dắt xe lên lề, tháo đôi giày cao gót công sở, để nguyên lòng bàn chân áp xuống mặt đường có hâm hấp nóng. Gió chiều tạt mạnh làm mái tóc tung bay. Cô mỉm cười: "Đã lâu không gặp".

Là bao lâu rồi nhỉ? Một năm, hai năm hay ba năm… Cô đã quên? Là ngày, một tin nhắn hững hờ: “Anh nghĩ chúng mình cần nói chuyện lại, mai gặp nhau em nhé!”. Linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành. Một đêm khóc ướt mèm gối và thiếp đi trong giấc ngủ hoang hoải, tỉnh giấc mộng mong ước sao hai mái đầu đã bạc trắng và chẳng có gì có thể chia cắt họ.

Là ngày mưa nhẹ đầu đông, anh chậm rãi bảo:

- Ran này, anh thấy tụi mình dạo này cứ bên nhau như một nghĩa vụ. Tạm xa nhau em nhé!

- Tạm xa là sao? Em không hiểu? Em làm gì sai? Mình bên nhau gần 3 năm rồi, em thấy rất tốt mà.

- Ừ, anh không nói em có gì sai, chỉ là… chỉ là... Anh nghĩ… chúng ta nên là bạn. Sau này vẫn gặp nhau bình thường nhé!

- Anh nói sao? Nói lại đi. Bạn? Nói đi, anh thích người khác rồi đúng không?

- Không có, chỉ là anh thực sự mệt mỏi - muốn độc thân một thời gian. Anh nghĩ khoảng thời gian qua đã ngộ nhận trong tình yêu với em. Anh thấy chúng ta như bạn thân...

- Tại sao? Nhìn vào mắt em và nói rõ ràng từng chữ, anh thích người khác rồi phải không? Nói đi!

- Anh, anh… anh cũng không biết nữa, cũng có một người, cũng hay nói chuyện, cũng thấy mến mến, bọn anh là bạn và cô ấy đã có người yêu.

- Nực cười! - Nước mắt cô chảy dài - Sao từ đầu không nói? Em có ép anh yêu em không hả? Nói đi? Có ai ép anh phải yêu em không? Là tự anh nói, giờ lại ngộ nhận? Không sao. Anh cứ yêu ai thì tùy, em thì cứ yêu anh đến khi nào không được nữa, thì thôi. Em không xem anh là bạn. Em cược một ván, suốt đời.

Đúng là chúng ta không sai, chỉ là chúng ta không đúng lúc. Điều đáng tệ hại nhất trong tình yêu không hẳn là chia tay, mà là sự phủ nhận đã từng yêu. Từ đầu là cô cam tâm tình nguyện yêu anh, chấp nhận mười phần đắng cay để đổi lấy một phần ngọt ngào. Ngày đó, cô với tuổi trẻ đầy nông nổi, sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua, tìm mọi cách để vực dậy yêu thương trong anh mà cô ngỡ anh chỉ tạm thời xao nhãng, nhưng thực ra, chỉ là không cam lòng, nên con người ta thường muốn có một lý do.

Là ngày, trong giấc ngủ chờn vờn, anh hiện lên như một nỗi ám ảnh khôn nguôi. Không dám tin ngày mai sẽ đến - ngày mai - là thứ axit bào mòn hình ảnh anh trong cô. Cô đã từng sợ sẽ quên anh, nhưng thời gian đúng là một thứ đáng sợ, nó phũ phàng với tất cả, từng nhát, từng nhát phạt sạch hết những dấu vết dù êm lành, hay tệ hại, chỉ còn lại những vết sẹo mờ chẳng rõ hình hài. Càng lúc cô càng ít nghĩ đến anh, cuối cùng trong cả giấc mơ cũng không còn thấy nữa

Đã lâu không gặp, số điện thoại cũ Ran vẫn dùng, mọi thứ cũ kĩ cô vẫn mang theo. Chưa từng nhàu nát, bứt xé, vứt bỏ một mảng kỉ niệm nào. Vẫn tự cười: Trái Đất tròn, nhưng lòng người góc cạnh. Yêu thương nhiều, nhưng đến khi rạn vỡ còn lại được bao nhiêu? Tưởng chừng tất cả sẽ là hồi ức ngủ yên nhưng hôm nay lại hiện rõ mồn một lên như thế này. Một thành phố có thể rộng lớn tới mức nào, mới đủ để xóa tan hai con người? Ông trời có thể xui khiến hai kẻ có tình trùng phùng nơi chân trời góc bể, thế mà ba năm dài đằng đẳng chẳng đưa đẩy cho hai người bọn họ hội ngộ lấy một lần, ắt hẳn là trừng phạt họ yêu nhau chưa đủ sâu đậm

 1 tháng sau…

Cô chọn một góc thoáng đãng, mát mẻ trên đường Phạm Ngọc Thạch đợi đối tác. Lướt Facebook, tay cô lại vô thức gõ một cái tên mà lâu lắm rồi cô nhắc nhở mình nên quên, kể từ độ anh block tên cô ra khỏi danh sách bạn bè. Tường nhà rất “gọn gàng”, có lẽ chủ nhân của nó đã cẩn thận trong các chế độ chia sẻ nên cô không thấy được gì nhiều, ngoài một tấm ảnh của cô năm 20 tuổi mà trước ngày chia tay cô hào hứng post lên tường nhà anh. Trong ảnh, một cô gái cười tươi, hồn nhiên và rất yêu đời. Quán vắng khách, trời đang trong bỗng mây đen kéo đến thật nhanh, playlist liên tục chạy bài Khúc mưa như một sự sắp đặt.

Anh như hạt mưa trên phố xưa
Nuôi kỉ niệm, bám hoài trí nhớ

Kỉ niệm như rêu em bám vào trượt ngã
Tình xưa, giờ xa quá…

Là tháng Tám có những con đường hoa vàng rực rỡ chiều Đại lộ thênh thang, là cái nắng chói chang và mau chóng được dịu mát bởi những cơn mưa mùa ... Tất cả hình như đều nhớ. Mưa bao giờ cũng gợi nỗi nhớ. Nối nhớ ấy có thể là day dứt, nhưng chắc hẳn nó không làm con người ta buồn đến bi luỵ.

Chiều hôm đó, Facebook cô chia sẻ một trạng thái vu vơ:
Một ngày nào đó, khi tất cả những tổn thương đã lành, khi tim em đã thôi ngẩn ngơ khi lướt qua anh giữa dòng người vội vã, em sẽ lại gọi điện, mời anh đi uống cà phê với tư cách một người bạn cũ, tại một quán không quen”

……………………………………………
Cô lôi chiếc điện thoại Nokia lâu lắm rồi không dùng, sạc lại pin. Lắp vào đó sim điện thoại mà mỗi tháng cô vẫn đều đặn nạp vào 20.000 đồng. Số dư tài khoản đã quá nhiều, sim này, ngày xưa cũng chỉ để gọi  và nhắn tin cho một người. Cơn đau bỗng ập đến, bất thình lình và dữ dội. Cô mơ hồ nghe tiếng của một người xa lạ

-         Này, cô gái, cô ơi… Tỉnh lại

Ngoài kia, trời vẫn còn mưa

....................

Ran bước ra từ cổng bệnh viện, trên tay cầm tờ kết quả vò nát và mỉm cười. Cô lấy tay bấm nút gửi cho một tin nhắn đã soạn từ lâu:
“Mình gặp nhau nhé!, quán Dòng Thời Gian, 124 Phạm Ngọc Thạch, 8h tối - Ran”
Cô diện chiếc váy trắng ôm sát người, thoa tý son màu mận đỏ, khuôn mặt xinh lên rất nhiều, kiêu hãnh bước ra ngoài vẫy chiếc taxi

-         124 Phạm Ngọc Thạch chú nhé!

-         Quán “Dòng Thời Gian” à cô?

-         Dạ vâng,

Quán Dòng Thời Gian, trong quán, có những người đang đợi chờ nhau

Anh đã ngồi đó, gương mặt thật quen nhưng đã chững chạc và trưởng thành hơn rất nhiều.

-         Ran, sống tốt chứ?

-         Ừ, anh thấy đấy, vẫn ổn

-         Ran xinh hơn xưa nhiều đấy, có bạn trai chưa?

-         Một chồng, hai con rồi anh ạ! – Cô cười chua chát

-         Sao không mời anh? Anh không nghe gì hết. Thật hay đùa

-         Không phải anh cũng sắp kết hôn sao? Vẫn là bạn gái cũ chứ?

-         Ran, anh xin lỗi!

-         Vì điều gì? Quá khứ à? không cần thiết đâu

-        Anh với cô ấy, là có chuyện khó nói. Anh, anh… Mong nhận được một lời tha thứ từ em

-         Ran cười trừ -  Thì đã sao? Em chưa từng phủ nhận vẫn luôn yêu anh. Tình yêu đó chưa khi nào để trái tim em yên ổn. Cô gái ấy chắc đã dạy anh cách yêu một người rồi nhỉ? Em không phải người cao thượng, cũng không cần phải đóng vai cao thượng đâu, cô ta xinh đẹp và cuồng nhiệt đến và trao cho anh những điều mới mẻ, nồng cháy. Tất nhiên, trong ván bài lật ngửa đó em thua nên hôm nay ngồi đây đối diện với anh với tư cách là “người cũ”. Ngày anh đi, Em đã từng đau khổ, tuyệt vọng tới mức phó mặt cho số phận đẩy đưa. Nhưng em chưa bao giờ hận anh

-         Anh lúc đó không muốn mất đi cơ hội của mình. Anh vẫn nghĩ về em, vẫn muốn giữ lại những kỉ niệm của chúng ta. Anh, thật ra cũng không quên được em Ran à!

-         Đừng để em phải coi thường anh?

Con người ta phải biết đi trải qua cái gọi là không bằng phẳng, mới trân trọng được những hạnh phúc giản đơn. Cô tưởng như suốt đời ôm ấp hình bóng anh. Thực ra, có ai đứng yên một chổ để đợi một người không? Không có. Cô cũng không thể mãi mãi yêu một đứa trẻ không kịp lớn này

Uống một tách trà đã hết, cô coi như đã thoải mái hơn với quá khứ

-         Trễ rồi, mình về thôi!

Cô bình thản và bước ra

Bóng cô khuất dần. Nhạc chuông điện thoại vang lên:

Sài Gòn lạc nhau là mất

Kẻ ở, người đi, lối vô tình

…”

Cô để quên điện thoại. 5 cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn từ một cái tên mơ hồ: A.H: “Em đang ở đâu đó Ran? Nghe máy đi, anh qua đón em, đừng làm anh lo. Anh sẽ đợi em, đi cùng em, bất cứ khi nào. Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa”

Tối đó, Cô không về nhà.

Chúng ta không sai, chỉ là chúng ta không đúng lúc, từ khóc lóc đến tức tưởi vì ước ao, thời gian để lại vết tích gì trên người tôi, chỉ có tôi là rõ nhất”

……………………..

Trạm dừng Giang Điền, mời mọi người xuống xe. Chiều, chúng tôi sẽ  đón các bạn vào lúc 16h30”

Ran giật mình, hóa ra là một giấc mơ, nhưng cảm giác đau vô thường khi tình yêu đi qua rơi lại vẫn hiện lên âm ỉ.  Anh quay lại, nắm chặt tay cô, nhẹ lau mấy giọt mồ hôi lấm tấm trên trán:” Đi chơi dã ngoại mà trông em kìa, khi nãy trên xe còn nói mơ. Đúng là mèo lười có thể ngủ bất cứ khi nào mà”. Cô thẹn thùng nép vào anh: - “Xuống xe đi, em nói cho mà nghe”

Hàng cây xanh hiện lên tít tắp trong khói sương, cô cười: “Giang Điền, đã lâu không gặp”

Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả Lê Hoàng Quỳnh, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả. Vui lòng ghi tên đầy đủ và trích nguồn mlog.yan.vn khi đăng lại nội dung này. Xin chân thành cảm ơn!

 

Scroll to top
 Close