12/27/2013 21:26
Chưa một lần muốn dừng lại,tồn tại như thế liệu có đáng không?

Chưa một lần muốn dừng lại,tồn tại như thế liệu có đáng không?

Cách đây bảy, tám năm đối với những thế hệ 8x, 9x thì điện thoại di động, máy tính, máy tính bảng hay internet là một thứ gì đó quá xa xỉ. Trong suy nghĩ bé nhỏ ấy đã từng nghĩ rằng mọi thứ đó chỉ dành cho những người có tiền hoặc tài giỏi ghê lắm mới biết sử dụng
Tam Phan Tam Phan
Cái sống gấp và sống nhanh của họ là vì sợ mình bị tụt lùi, sợ mình bị đẩy xa, sợ mình kém cỏi cho nên chẳng bao giờ họ nhận ra giá trị của việc dừng lại, chẳng bao giờ nhận ra giá trị hạnh phúc đến từ những điều nhỏ bé của cuộc sống
TAM PHAN
.........................................................................................................................
 
Cách đây bảy, tám năm đối với những thế hệ 8x, 9x thì điện thoại di động, máy tính, máy tính bảng hay  internet là một thứ gì đó quá xa xỉ. Trong suy nghĩ bé nhỏ ấy đã từng nghĩ rằng mọi thứ đó chỉ dành cho những người  có tiền hoặc tài giỏi ghê lắm mới biết sử dụng. Thế rồi một ngày, mẹ tôi đem về một cái di động, tôi gọi nó là “Cục gạch đen trắng” và đó là lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với một chiếc điện thoại di động, khoái chí tới mức đòi bằng được ôm cái điện thoại chơi trò "Rắn săn mồi" cả ngày. Cái cảm giác vừa vui mừng, vừa tò mò ấy là thứ mà tôi không còn tìm lại được, ngay cả về sau này dù được tiếp xúc với nhiều chiếc điện thoại xịn hơn rất nhiều so với cục gạch ngày xưa. Hồi ấy mạng điện thoại cũng không được phủ sóng rộng rãi như bây giờ, mặc dù đã sở hữu được cái điện thoại mà có những ngày từ sáng đến tối chẳng thấy đâu một vạch sóng nào.

Thế mà chớp mắt một cái thời gian trôi cũng thật nhanh, bây giờ điện thoại di động cũng chẳng còn là thứ xa xỉ quá như lúc trước, mạng internet cũng được kết nối và lan rộng ra khắp thế giới. Mọi thứ quay cuồng trong đổi mới, hiện đại và công nghệ số, cuộc sống của con người vì thế cũng không ngừng nâng cao hơn, đặc biệt là về vật chất. Nhưng lòng người có khi nào thỏa mãn được bản thân, họ tham lắm, đã có đầy đủ thì lại càng cố gắng muốn được dư thừa. Cho nên có một số người tồn tại nhanh lắm, họ lao vào cái vòng danh lợi bon chen, họ quên đi mục đích sống và đam mê khởi nguồn, họ ép bản thân vào những khuôn khổ cứng nhắc như cỗ máy, họ thờ ơ với cả xã hội, giữa con người với con người này. Vì họ đâu có sống, họ chỉ đang tồn tại thôi, mà tồn tại chỉ là sống một nửa, sống không tròn cuộc đời.

Cái sống gấp và sống nhanh của họ là vì sợ mình bị tụt lùi, sợ mình bị đẩy xa, sợ mình kém cỏi cho nên chẳng bao giờ họ nhận ra giá trị của việc dừng lại, chẳng bao giờ nhận ra giá trị hạnh phúc đến từ những điều nhỏ bé của cuộc sống. Ừ, làm sao họ có thể nhận ra những điều ấy khi bản thân chưa một lần muốn dừng lại,tồn tại như thế liệu có đáng không ?

Bạn đã bao giờ thử nhìn cuộc sống của những đứa trẻ bây giờ chưa ? Các em bây giờ được tiếp cận với những thứ tân tiến và hiện đại nhất nhưng lại không được vui chơi thực sự. Các em tài giỏi hơn chúng tôi, các em luôn phải nhốt mình cho trường lớp, cho những lò luyện, nhưng đến khi hỏi về ước mơ lại lúng túng không thể trả lời. Cuộc sống ấy cũng là một kiểu sống vội vã, sống gò ép chẳng khác gì như một con robot đã được lập trình sẵn vậy. Nhưng các em không có lỗi, máy tính hay internet cũng không có lỗi, lỗi lầm thuộc về những người lớn, những người đang áp đặt chính cách sống sai lầm của mình cho con cái. Thời đại của chúng tôi hay những người lớn hơn tôi của nhiều năm về trước, tuy so vật chất và điều kiện không được đầy đủ như các em bây giờ, nhưng đổi lại về mặt giá trị tinh thần mà
chúng tôi có được lại phong phú hơn các em rất nhiều.
Tôi không trách, và cũng không có quyền trách ai cả, tôi chỉ cảm thấy buồn, vậy thôi!
Scroll to top
 Close