03/19/2019 15:42

Đến người mình yêu còn chẳng bao dung nổi, đàn ông lấy cớ gì mà vùng vẫy giữa biển khơi?

Hồng Vi - Theo thethaovanhoa.vn Hồng Vi

Trong tình yêu, “duyên nợ lắm mới đi cùng một đoạn, còn so đo chi kể ngắn hay dài”, đúng là vì cái chữ so đo, thiếu bao dung ấy mà hạnh phúc lứa đôi mong manh như áng mây trời.

Người ta nói, hành trình của hôn nhân được xây dựng trên 4 chữ “hợp – yêu – hiểu – cần”. Điều đó đúng nhưng chưa đủ, đã yêu say đắm cũng đủ hiểu và cần, nhưng thiếu bao dung thì tường gạch cũng như tường vữa, dễ rạn nứt, đổ vỡ.

Cái bao dung ấy nói dễ làm khó, vì nó liên quan đến cái tôi của mỗi người. Cái tôi khủng khiếp nhất có thể làm sập nguồn tất cả phải nói đến là cái tôi của đàn ông. Tuy nhiên, các đấng mày râu lại hay nhầm tưởng đó là “bản lĩnh”.

Cái tôi của đàn ông cao lắm!

Một số người sẽ nhắc về bình đẳng giới, tại sao phụ nữ ngang bướng, ương ngạnh, luôn muốn nửa kia chiều chuộng, nâng niu, nhưng lại bắt người yêu/chồng mình phải kiềm chế “cái tôi” của một "thằng-đàn-ông" xuống?

Cái tôi của người đàn ông là thứ phá vỡ hạnh phúc
Cái tôi khủng khiếp nhất có thể làm sập nguồn tất cả phải nói đến là cái tôi của đàn ông.

Bản chất sâu thẳm của người phụ nữ đã là hi sinh và nhường nhịn. Họ có thể quá quắt, kiêu ngạo hoặc bày tỏ cái tôi thái quá nhưng chung quy cũng chỉ muốn gây chú ý với đối phương. Rất nhiều người phụ nữ thành đạt ngoài xã hội, nhưng khi về nhà họ vẫn là “con mèo” ngoan trong vòng tay chồng.

Nhưng đàn ông thì khác, họ thể hiện cái tôi để thỏa mãn vị trí của mình trong gia đình lẫn xã hội. Trên thực tế, đàn ông dùng cái tôi để ra lệnh và áp đặt rất nhiều. Ví dụ “Tôi là chồng cô, tôi nói cô phải nghe”, “Đàn bà biết gì mà nói, toàn ếch ngồi đáy giếng”,… là những câu nói không hiếm anh thường dùng để nói với người bạn đời của mình trong cuộc tranh luận.

Vậy đã bao giờ anh dùng sự bao dung để lắng nghe và thấu hiểu người phụ nữ của mình chưa?

Cái tôi của người đàn ông là thứ phá vỡ hạnh phúc
Đã bao giờ anh dùng sự bao dung để lắng nghe và thấu hiểu người phụ nữ của mình chưa?

Có một mẫu truyện nhỏ thế này:

"Tôi có hai người bạn.

Một đứa tài hoa, hát hay, đàn tốt, hiền lành, học giỏi từ phổ thông, được nhiều cô gái theo nhất lớp. Ra trường với tấm bằng ưu tú, bạn dễ dàng xin vào 1 công ty lớn, lương gần 1.000 USD mỗi tháng. Bạn lấy một cô vợ gia đình gia giáo, đi du học về, cũng có công việc ổn định trong một doanh nghiệp vốn đầu tư nước ngoài. Cuộc đời bạn cứ như 1 bài thơ, những tưởng mọi thứ đều được định hình, viết ra thật êm đẹp trên giấy trắng.

Một đứa, xăm trổ kín người, ăn nói bỗ bã. Cả thời trẻ trai ham chơi không chịu học hành, đua đòi thói xấu, đi trại cải tạo vài năm về thấy ba mẹ tiều tuỵ, héo mòn vì lo lắng cho con. Bạn thay đổi hẳn từ đó, vay mượn vài trăm triệu làm vốn buôn bán xe cộ... Đến giờ, bạn tôi thu nhập 3 tỷ 1 năm, vẫn giản dị, thô lỗ như ngày nào. Bạn lấy một cô vợ dáng dấp tiểu thư đỏng đảnh, cũng dân chơi khét tiếng một thời, về đẻ liền lúc 2 đứa con gái.

Sau bao năm đằng đẵng, chúng tôi mới có dịp ngồi lại với nhau. Sau cuộc nhậu tàn canh, khói lẩu nhoè mắt kính, người bạn tài hoa tâm sự:

"Vợ chồng lấy nhau được 3 năm, thì thời gian thực sự ở với nhau chắc chẳng được mấy tháng. Hai người đều có học, cái tôi cá nhân cao, chẳng mấy khi đồng quan điểm, còn cãi vã thì là liên miên. Chính thế mà mấy năm ròng chẳng có với nhau được mụn con. Cô ấy bỏ đi với tay sếp Tây nửa tháng nay rồi, đơn ly dị vứt nhà chờ tớ về kí."

Bạn tôi chua chát nốc cạn chén rượu, giọng vẫn bình thản như kể về 1 câu chuyện đời đã phôi pha...

Tiếng chuông điện thoại reo, người bạn xăm trổ của tôi nhấc máy. Trên màn hình Facetime, cô vợ xinh xắn, trong bộ quần áo ngủ xộc xệch hét toáng:

"Anh... Anh đi đâu lâu về thế, anh muốn em chết đói phải không, con về ngoại rồi. Anh về nấu cơm cho em ăn."

Bạn tôi cười hềnh hệch: "Ok vợ yêu"

Rồi gãi đầu gãi tai với bọn tôi :

"Xin lỗi bọn mày, lần khác ngồi tiếp nhé, tao phải về không "Hổ cái" ở nhà đói nó lại đòi ăn thịt tao."

Bạn tôi, ngoài xã hội đầu đội trời chân đạp đất, về đến nhà vẫn giặt quần áo, nấu cơm cho vợ.”.

Câu chuyện này không mang ý đàn ông phải giặt giũ, cơm nước cho vợ mới là tốt, nhưng nhất định phải yêu thương người phụ nữ của mình bằng sự bao dung và trân trọng.

Cái tôi của người đàn ông là thứ phá vỡ hạnh phúc
Đàn ông tranh cãi với ai đừng tranh cãi với người phụ nữ đời mình.

Người bạn có học thức cao sẽ luôn cho mình là biết muôn vạn dặm, hanh thông mọi thứ, vậy nên, khi cái tôi của người đàn ông lấn át cái tôi của người phụ nữ như chiếc búa đập vào tấm gương, vỡ tung!

Ngược lại, người bạn xăm trổ trải đời nhiều, va vấp nhiều, bỗng chốc cảm thấy hơn thua với ai cũng được chứ đừng hơn thua với vợ mình. Người ta là tiểu thư xinh đẹp, dân chơi "khét tiếng" cũng chịu bỏ cuộc chơi theo chồng, sinh một lúc hai đứa con, cũng có cái gọi là hi sinh và từ bỏ cái xấu để về làm “bà chủ” của tổ ấm. Thế nên, nhường một chút sóng yên biển lặng.

Đến người mình yêu còn chẳng bao dung nổi, đàn ông tư cách gì mà vùng vẫy giữa biển khơi?

Là con người ai cũng có cái tôi và lòng tự trọng, nhưng nếu ta đặt đúng chỗ thì sẽ thành sự phấn đấu trong cuộc sống, còn đặt sai chỗ thì sẽ ngày càng thụt lùi với xã hội. Trong hôn nhân, cái tôi có thể giết chết một tình yêu dù ngày ấy chúng ta từng cuốn vào nhau như thiêu thân, sống chết để được cưới nhau.

Cái tôi của người đàn ông là thứ phá vỡ hạnh phúc
Cuộc đời lắm sóng gió nên hôn nhân phải có lúc thăng trầm.

Nếu phụ nữ lấy chồng như trông chờ vào 12 bến nước, "trong nhờ, đục chịu", thì đàn ông lấy vợ cũng giống con thuyền giăng buồm ra biển lớn, một khi đã mang trầu cau sang nhà người ta xin cưới, nhất định phải bảo bọc, yêu thương cô ấy cả đời.

Cuộc đời lắm sóng gió nên hôn nhân phải có lúc thăng trầm, trời êm biển đẹp không sao, có chút mưa bão lại “tôi – cô, anh – tôi” nghe rất kì. Lúc ấy, nếu đôi bên không giữ được bình tĩnh, nhường nhịn thì mọi bản đồ, mọi đường lối về con đường hạnh phúc, mọi ước thề trăm năm đều trở nên vô nghĩa.

Đừng quên rằng, cả thiên hạ có thể không vừa lòng, chê bai cuộc hôn nhân của bạn, nhưng chỉ có riêng bạn mới được ôm vợ của mình mỗi đêm và thức dậy bên cô ấy mỗi sáng. Vậy nên, đàn ông dại nhất là ra đường nghe bạn bè khích bác về dạy bảo vợ.

Xin thưa, đàn ông đến người mình yêu còn chẳng bao dung nổi, phải để người khác hướng dẫn cách dạy vợ, thì tư cách gì mà vùng vẫy giữa biển khơi?

Hôn nhân là nấm mồ tình yêu, nhưng đó là nấm mồ cho những ai yêu và cưới nhầm!

Đàn ông - tranh cãi với ai đừng tranh cãi với người phụ nữ đời mình, hơn thua với ai đừng hơn thua với vợ mình. Người chồng hoàn toàn có thể dùng sự kiên nhẫn, điềm đạm và hiểu biết của một người đàn ông để thuyết phục vợ mình. Bạn có nghĩ như vậy không?

(*Bài viết mang quan điểm cá nhân.)

Ảnh: Pinterest

Video có thể bạn quan tâm
Cốc nguyệt san, nên dùng hay không?
Scroll to top