05/15/2015 22:46

[Truyện ngắn] Khi tình yêu phai màu

Tuấn Phạm

Tình cảm mong manh mới chớm nở đấy có thể giúp em đặt từng viên gạch vào một tình yêu trọn vẹn? Nếu muốn tô màu hồng lên cuộc sống, thì hãy làm đẹp hiện tại chứ không phải tương lai.

Mượn bờ vai để khóc.

Mượn nụ hôn để thở.

Mượn thân xác để lấp đầy.

Mượn trái tim để hong khô nỗi đau.

1. Tình đầy.

Em biết chúng ta chỉ kiếm một người để thỏa lấp nỗi trống vắng giữa dòng đời xô bồ. Với anh, em giúp cuộc sống của anh không còn đơn điệu như lúc trước. Còn với em, ước vọng có ai đó để ôm trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Sự cô đơn bủa vây lấy em một cách lặng lẽ, làm rệu rã niềm tin vào một tình yêu bền chặt. Chúng ta trở thành mảnh ghép cần thiết cho nhau. Dẫu rằng, em sợ tình cảm của anh không bắt nguồn từ tình yêu mà đơn giản là tìm thú vui mới. 

[Truyện ngắn] Khi tình yêu phai màu

Nhưng, em thiết nghĩ, rằng điều đó có thật sự quan trọng không? Tại sao em không nghĩ đơn giản chúng ta là một cặp hoàn hảo?

Trong cái đêm anh ôm em, cảm nhận cơ thể ấm áp mà đã từ lâu em đã quên bẵng mất, một giọt nước mắt vội vã rơi xuống chiếc gối đã bao lần thấm đẫm nỗi đau trong lòng em. Trong khoảnh khắc đó, em biết ta sẽ mất nhau một ngày nào đấy. Nhưng chính sự sợ hãi đó, em càng trân trọng thực tại. Kể cả nỗi buồn hoang hoải chơi vơi kéo tới. Cả giây phút bàn tay chúng ta siết chặt. Thời điểm em lắng nghe nhịp tim đang mải miết truyền nhựa sống cho cơ thể anh. Em nhận ra mình yêu cơ thể người con trai một cách kì lạ.

Không phải là tình dục đơn thuần.

Không phải là những toan tính thiệt hơn đầy lý tính.

Ta đã đến với nhau trong sáng như thế. Em muốn buông xuôi cho những giận hờn, tủi hổ trôi tuột theo giọt nước mắt duy nhất đã trót rơi xuống khoảng không.

Em suy nghĩ rất nhiều rằng mình đủ chững chạc để bắt đầu một mối tình chưa? Liệu rằng em có tự gây đau khổ cho bản thân và cả anh như cách em làm với những mối tình khác. Tình cảm mong manh mới chớm nở đấy có thể giúp em đặt từng viên gạch vào một tình yêu trọn vẹn? Dẫu sao, đời đã dạy cho em một điều, rằng nếu muốn tô màu hồng lên cuộc sống, thì hãy làm đẹp hiện tại chứ không phải tương lai. 

[Truyện ngắn] Khi tình yêu phai màu

Ngay mai sẽ ra sao, em không biết. Thú thật, em sợ những bất ngờ. Có lẽ nào, ta sẽ rời xa nhau…

Một ngày nào đấy…

2. Tình rơi.

Điều em sợ cuối cùng cũng xảy đến. Mười ngày sau, anh rời khỏi cuộc đời em. Không dòng tin nhắn. Không một cuộc điện thoại. Em tự nhủ có nên gọi cho anh không, nhưng em đã để anh bước đi. Bởi đơn giản, anh đến với em khi buồn. Rồi khi tình cạn, mỗi người một ngả, anh đi tìm niềm vui mới.

Em chấp nhận sự chia xa như một điều hiển nhiên. Như cách mặt trời và vầng trăng thay nhau thống trị bầu trời. Như cách vạn vật đổi thay khi xuân đi, hạ đến, thu tàn, đông sang. Không luyến tiếc. Không níu kéo. Không nước mắt.

Em ngộ rằng trên đường đời, ta sẽ gặp những con người không nợ duyên, cũng chẳng vương phận. Họ đến với nhau, mượn nhau thời gian, những cái nắm tay, nụ hôn vội để đong đầy những cảm xúc thiếu hụt trong tâm khảm. 

[Truyện ngắn] Khi tình yêu phai màu

Em gọi đó là người mượn, đến với nhau bằng một tình yêu sòng phẳng.

Rồi đến một ngày, ta sẽ lãng quên nhau. Cũng chẳng trách được, phải không ? Em và anh không phải là tình hay bạn. Chỉ là một mối quan hệ được dựng lên tạm bợ và dối lòng đó là thích, là thương.

Nhưng, thật sự, nó không có ý nghĩa gì cả…

«Bởi em là một dị bản mà người khác chỉ yêu bằng một cuộc tình không hạnh phúc…

Tay tìm tay níu nhau

Yêu nhau để đó

Dẫu thế, đường hai ngả kẻ thương thành lạ.

Người đến người đi như gió thoảng bay.

Chơi vơi mình em ngắm tình rơi…»

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Tuấn Phạm, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email:info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Video có thể bạn quan tâm
Những cặp đôi “phim giả tình thật” của màn ảnh xứ Hàn: Yêu thì nhanh mà chia tay cũng vội
Scroll to top