05/22/2019 11:20

Góc "thú tội": Chỉ vì muốn được ôm cậu mà cả buổi chia tay ấy, tớ đã ôm hết cả lớp

HẠNH HẠNH - Theo thethaovanhoa.vn

Một mùa hè lại đến rồi, tròn 2 năm chúng mình ra trường. Hôm nay tớ thấy trên bảng tin tràn ngập một màu áo dài trắng tinh, những câu chuyện chia tay, những giọt nước mắt ngây ngô của tụi nhỏ cuối cấp.

Khi tớ ôm cậu khóc trong ngày chia tay ra trường, tớ đã hy vọng bọn mình sẽ bên nhau mãi đấy, có nhau cả lúc vui hay buồn. Vậy mà khi ve còn chưa kịp ngừng kêu, phượng đỏ còn chưa kịp tàn, thu còn chưa kịp sang, bọn mình đã thành người lạ. Để đến giờ, mỗi lần nhớ lại những ngày cùng bên nhau ấy, tớ chỉ biết khóc và tiếc nuối thôi. Khi vô tình nhìn lại những tấm ảnh cấp ba, nhìn thấy nụ cười của cậu. Trái tim tớ lại nhớ rất nhớ… Tớ đã một thời rất, rất thích cậu. Cậu có biết không?

Thật ra tớ đã muốn nói điều này rất nhiều rồi, nhưng tớ sợ, sợ lắm. Tớ sợ rằng khi nói ra tớ thích cậu, giữa chúng ta không còn là bạn tốt của nhau nữa thay vào đó là sự khó xử của hai bên. Nghĩ vậy nên trong suốt ba năm cấp ba tớ vẫn chôn chặt thứ tình cảm ấy sâu tận trong tim. Giữ kín trong lòng một bí mật mà chỉ có một mình tớ biết.

Chỉ vì muốn được ôm cậu mà cả buổi chia tay ấy, tớ đã ôm hết cả lớp

Cậu học giỏi, lại tốt tính, hiền lành, giỏi thể thao, hát hay nên nhiều bạn nữ ngưỡng mộ. Còn tớ, tóc ngắn tới mang tai và chỉ cần một cái mũ lưỡi trai đội lên tớ đã là một đứa con trai, suốt ngày đánh nhau, tính tình lại giống con trai, không biết thêu thùa, cắm hoa, đụng tới đâu là đổ bể tới đó. Tớ ngược hoàn toàn với tính của cậu. Tớ trẻ con, ương bướng, thích vẽ vời và nghịch ngợm. Tớ chẳng xứng với cậu gì cả. 

Chỉ vì muốn được ôm cậu mà cả buổi chia tay ấy, tớ đã ôm hết cả lớp

Cậu biết không? Phát hiện ra thích cậu nhưng lại không dám nói, không thể nói khiến tớ mệt mỏi lắm. Đã có lúc tớ muốn nói, muốn bày tỏ cảm xúc của mình nhưng lại thôi. Bởi vì tớ vốn tầm thường, tớ rất tầm thường, tớ không xinh đẹp, tớ không giỏi giang như một số bạn nữ trong lớp. Nếu khi nói ra rồi giữa chúng ta ngay cả tình bạn cũng chả còn mà thay vào đó là sự khó xử của hai bên thì sao? Nghĩ tới đó thôi là tớ lại im lặng, dồn nén mọi cảm xúc.

Tớ vẫn thường hay tưởng tượng một ngày nào đó, cậu đèo tớ, tớ được ngả đầu mình trên lưng của cậu, đôi tay giang rộng ôm lấy cậu, được ngửi hương thơm dịu nhẹ từ người cậu. Nhưng mãi mãi đó chỉ là mơ mộng của cô học trò nhỏ mà thôi.

Tớ đã cố tỏ ra đối xử với cậu hết sức bình thường như bao bạn nam khác, khi các bạn nói xấu về cậu tớ cũng hào hứng vào nói cùng. Khi nghe một bạn kể rằng cậu đang “thả thính” bạn nữ lớp bên cạnh. Tớ buồn nhưng mặt vẫn tỏ ra bất ngờ và kiểu tò mò muốn nghe chuyện tiếp theo thế nào. Cố che đi nỗi thất vọng trong lòng, ngụy tạo cho bản thân một vỏ bọc hoàn hảo để không ai biết rằng tớ thích cậu.

Sao cậu lại toàn diện như thế? Cậu như cục nam châm thu hút các bạn nữ ấy, khiến tớ muốn gần cậu mà chẳng được, toàn đứng ngoài nhìn thôi. Các bạn ấy bên cậu nhiều như thế làm sao cậu có thể nhìn về một phía, nơi có tớ vẫn luôn dõi theo cậu.

Chỉ vì muốn được ôm cậu mà cả buổi chia tay ấy, tớ đã ôm hết cả lớp

Thích một người nhưng lại không dám nói lên, cứ phải che đậy thật khổ sở, mệt mỏi. Nhiều lần lý trí ngăn cản không thích cậu, tập trung cho việc học nhưng cuối cùng trái tim vẫn chiến thắng. Hình ảnh cậu, chiếc áo trắng đồng phục, gương mặt sáng ngời khi tìm ra lời giải, nụ cười tươi trên gương mặt, những lần đứng lên phát biểu đầy tự tin trước bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ của cả lớp và cả tớ. Hình ảnh ấy khiến tớ muốn ngừng mà không ngừng được, sao cậu cứ khiến tớ nhớ nhung thế, đặc biệt nụ cười của cậu. Làm tớ đêm ngủ cũng mơ thấy. Khắc sâu trong tim…

Buổi liên hoan chia tay năm lớp 12 lần cuối cùng tớ gặp mặt cậu, tớ vẫn không nói tình cảm của mình… Và vì muốn được ôm cậu một lần mà tớ đã ôm tất cả lớp mình đấy. Hình ảnh tớ chạy lăng xăng ôm hết gần 40 con người ngày ấy chắc là kỳ lắm phải không. Tớ biết điều đó nhưng tớ không quan tâm, chỉ cần được gần gũi cậu một lần thì dù có bị trở thành trò cười cho mọi người tớ cũng chấp nhận. Nhưng khi ôm cậu rồi tớ nhận ra rằng, đối với cậu, tớ chỉ là một người bạn như bao bạn khác trong lớp. Không gì khác biệt cả. Là tớ hi vọng, tưởng tượng quá nhiều rồi. 

Chỉ vì muốn được ôm cậu mà cả buổi chia tay ấy, tớ đã ôm hết cả lớp

Những ngày được bên cậu tớ cảm thấy hạnh phúc lắm, cậu tiếp thêm cho tớ một niềm tin vô hình. Bên cậu tớ cảm thấy mình vụng về và yếu đuối quá, lần ôm cậu tớ có cảm giác mình không đủ sức để giữ cậu? Tớ biết xung quanh còn rất nhiều người yêu cậu hơn tớ, mà cậu đâu có phải là của riêng ai, nhưng tớ biết làm sao được khi đã thích cậu mất rồi. Tất cả chỉ là tớ thích cậu, nhưng cậu chỉ coi tớ là bạn. Có lẽ tớ đã đúng khi không bày tỏ tình cảm của tớ với cậu.

Hãy để thứ tình cảm là một phần trong tớ, một quãng thời gian để nhớ, những tháng ngày mà trang giấy nhật ký chỉ ghi tên một người, chỉ viết về một người con trai khiến trái tim tớ nhớ nhung da diết…

Chỉ vì muốn được ôm cậu mà cả buổi chia tay ấy, tớ đã ôm hết cả lớp

Giờ tớ đã là sinh viên năm hai rồi, cậu sang Pháp du học và cũng đã có người yêu, tớ đương nhiên là vẫn trong hội bị ế. Tớ vốn bình thường mà, ế là chuyện đương nhiên thôi. Nhìn thấy cậu và bạn ấy rất đẹp đôi, tớ cũng mừng cho cậu. Lời bình luận mà tớ viết khi cậu thay đổi hình ảnh đại diện thành ảnh của hai người: "Nhớ về Việt Nam tổ chức đám cưới nghe chưa, tớ không có tiền mua vé máy bay sang Pháp đâu nhé”. Vẫn là những câu nói vô tư như ngày nào, nhưng cảm xúc lại khác nhau lắm. Ngày ấy tớ che đậy việc thích cậu còn bây giờ là một người bạn chúc mừng cậu. 

Chỉ vì muốn được ôm cậu mà cả buổi chia tay ấy, tớ đã ôm hết cả lớp
Khám phá 10 bộ đồng phục nữ sinh khắp thế giới, trong đó Việt Nam là ấn tượng nhất

Ký ức một thời thật không dễ quên, đặc biệt đấy là rung động đầu đời của tuổi học trò, giờ đây khi nghĩ lại nó như một sắc màu rực rỡ trong cuộc đời của tớ. Đọc lại những trang nhật ký viết cho cậu, tớ bật cười. Lúc cậu mới sang Pháp tớ có nhớ cậu, mong muốn gặp cậu nhưng dần dần rồi quen, không còn cảm giác ấy nữa. Thỉnh thoảng khi bước đi trên đường, thấy chiếc áo trắng, dáng người quen thuộc lại ngỡ là cậu. Tớ biết đấy không phải là yêu, mà chỉ là thích. Bởi thích chỉ là cảm xúc nhất thời. Nhưng cảm xúc nhất thời này lại là một cái đáng nhớ... 

Ảnh: Tổng hợp

Video có thể bạn quan tâm
Nếu tuổi trẻ sống không hết mình về già bạn sẽ hối hận
Scroll to top