02/08/2017 15:15

Tình yêu là cả 2 cùng cố gắng chứ không phải 1 người ủy khuất cầu xin

Tâm Giao - Theo thethaovanhoa.vn Tâm Giao

Nhiều năm sau em có còn nhớ một người đã từng rất quý trọng em không?

Thanh xuân của anh đã cùng em nắm tay nhau đi qua không biết bao xuân-hạ-thu-đông, trải qua vô số lần cãi vã, vô số đau khổ cũng như hạnh phúc rồi cuối cùng người buông tay anh và bỏ anh lại là em. Em vĩnh viễn không bao giờ biết được dáng vẻ anh khóc đến không thở được vì em… Một giây phút như khắc cốt ghi tâm, một cái quay đầu như tim trăm ngàn mảnh cứa. Thật ra cũng không sao cả, chỉ là ta không có đủ may mắn đến được bên nhau. 

Có một người rất tốt, nhưng anh thà chưa từng quen biết còn hơn...

Anh từng yêu em nhiều đến mức đã nghĩ sẵn tất cả tương lai của chúng ta. Những kỉ niệm đã từng rất đẹp, cho đến khi một người chọn cách quên đi một người còn lại… Anh đã nghe đâu đó nói rằng trong một đoạn tình cảm, sợ nhất chính là một người bề bộn công việc, một người thì vô cùng rảnh rỗi; một người giao thiệp rất rộng, một người thì chỉ có mình đối phương; một người thì rất nhạy cảm, mà một người thì không thích giải thích. Quan hệ dần dần trở nên xa lạ, không phải không yêu nữa, mà là sự khác biệt giữa đôi bên quá lớn, tạo thành mâu thuẫn cùng hiểu lầm khiến cho cả hai đều cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Anh và em đúng là như vậy...

Thanh xuân quá ngắn, ngày tháng đó, mỗi tin nhắn của em khi về đến nhà, mỗi một lời chúc ngủ ngon, mỗi một sự quan tâm dù nhỏ nhặt nhất anh đều trân trọng. Em nói là dù cho cả thế giới bỏ rơi anh nhưng trước sau vẫn có em ở bên cạnh anh.

Anh từng hỏi em, chuyện lãng mạn nhất mà em muốn làm khi chúng mình quen nhau là gì? Em trả lời anh rằng, không phải là bữa tối dưới nến, cũng không phải lén lút dùng bỏng ngô che mặt hôn nhau trong rạp phim, không phải cùng nhau ngắm hoàng hôn, lại càng không cần thề hẹn với biển. Em không cần anh tặng hoa cho em, tạo bất ngờ vào những ngày lễ tình nhân, cũng không cần anh nhớ rõ tất cả những ngày kỉ niệm của chúng ta, lại càng không cần anh vì em mà thay đổi chính bản thân mình. Không cần anh phải học theo những bộ phim truyền hình tạo cho em những sự kiện như nhân vật nữ chính. Em cũng không cần anh như nam chính trong tiểu thuyết dỗ ngọt em... Điều lãng mạn nhất mà em nghĩ tới, chính là cùng anh, chúng ta cùng nhau, từ từ chầm chậm mà già đi. 

Có một người rất tốt, nhưng anh thà chưa từng quen biết còn hơn...

Vậy rồi em bỏ anh đi không một lý do... 

Anh đã chạy đi tìm em, anh nghĩ rất nhiều rằng tại sao em đột nhiên không liên lạc mà bỏ anh đi mất. Rồi cho đến khi anh gặp em nắm tay người mới... thì anh đã hiểu tất cả.

Sau khi chia tay, điều anh lĩnh ngộ lớn nhất, không phải là em tốt bao nhiêu, cũng không phải là anh tệ bao nhiêu. Mà là anh hiểu rõ hơn ý nghĩa của việc hai người ở cùng nhau. Một tình yêu tốt, vĩnh viễn luôn là hai người cùng cố gắng, chứ không phải là một người ủy khuất cầu xin! Cảm ơn em vì đã yêu em, cũng cảm ơn em vì không yêu anh nữa.

Mỗi một đoạn tình cảm đều cần dũng khí, yêu cũng cần dũng khí.

Có lúc thậm chí ngay cả rời xa cũng cần dũng khí lớn lao biết bao nhiêu. Nhưng là bất kể như thế nào, dù có lúc anh đã từng nghĩ giá mà chúng ta chưa từng quen biết, vẫn muốn cám ơn em đã bước vào thanh xuân của anh!

Video có thể bạn quan tâm
Cốc nguyệt san, nên dùng hay không?
Scroll to top