03/25/2016 15:31

Trên đời này, có rất nhiều thứ mất đi sẽ không thể nào tìm lại được...

Tâm Giao - Theo thegioitre.vn Tâm Giao - Theo thegioitre.vn

Thì ra trên đời này có rất nhiều việc không thể như lúc đầu, có rất nhiều vật không thể phục chế được, cũng như có rất nhiều thứ tình cảm đã mất đi là không bao giờ trở lại...

Năm đó, hắn 17 tuổi, đi học cấp III ở một thành phố nhỏ xa xôi, đó là nhà bà ngoại hắn. Vì ông ngoại đã mất nên mẹ quyết định để hắn ở lại bên bà.

Cũng nhờ thế mà hắn biết và quen cô. Lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, hắn có cảm giác cô đẹp một cách kì lạ. Cô bé cúi đầu cười - nụ cười giống như hoa súng không che giấu được vẻ thẹn thùng. Hắn lấy một tờ giấy, viết cho cô: "Có thích tớ không?". Cô bé bảo hắn đi ra, đứng dưới ánh sao rồi nói: "Xòe tay ra!". Hắn xòe tay, cô đặt vào tay hắn một đôi găng tay màu đỏ tươi. 

Trên đời này, có rất nhiều thứ mất đi sẽ không thể nào tìm lại được...

Cô bé bảo:

- Ở miền Bắc này lạnh, các anh ở miền Nam ăn mặc phong phanh, xem tay lạnh cóng đỏ hồng lên như củ cà rốt kìa.

Nói xong cô bé lại cúi đầu xuống. Lời nói theo gió bay đi nhưng khiến thời thiếu niên của hắn xao động. Đôi găng tay màu đỏ tươi ấy giống như hai ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trong lòng hắn. Đã có lúc hắn nghĩ rằng đời này, kiếp này, hắn không thể nào quên được cô ấy.

Sau khi tốt nghiệp phổ thông, hắn lại trở về Miền Nam, còn cô ấy quyết định không thi đại học mà vào làm ở lâm trường, cuối cùng hai người bặt tin nhau. Một thời gian sau, hắn ra nước ngoài học tập, lấy vợ sinh con, có hạnh phúc như mình mong đợi, có công ty riêng ở Mỹ, không ngừng thay đổi nhà ở, không ngừng chuyển nhà, nhưng chỉ có một thứ nó không vứt đi, đó là đôi găng tay màu đỏ tươi.

Bẵng đi cũng đã mười mấy năm kể từ ngày xa quê hương, ngẫu nhiên hắn có cơ hội về nước khảo sát các hạng mục, thế là nảy ra ý định sẽ tìm gặp lại cô bé. Hắn muốn được nhìn thấy cô và hỏi rằng cô còn nhớ đôi găng tay màu đỏ ngày nào không...

Sau nhiều lần hỏi han, cuối cùng hắn cũng biết được hiện giờ cô bé đang ở đâu. Thì ra cô ấy đã hai lần ly hôn và có một đứa con, bây giờ cô ấy đang bán quần áo, cách rất xa thành phố mà hắn đang khảo sát.

Khoảng cách không làm suy giảm ý muốn tìm gặp lại người xưa trong hắn. Ngồi trên máy bay, tim hắn đập như muốn vỡ tung. Người đàn ông ngoài ba mươi tuổi rồi mà những xúc động vẫn trào dâng như thanh niên mới biết yêu thuở nào. Trước tiên hắn không định gọi điện cho cô ấy vì muốn xem cô ấy vui mừng thế nào khi gặp lại hắn, và muốn thử xem cô ấy còn nhận ra hắn không.

Đứng trước quầy hàng của cô ấy, hắn đứng đờ người ra, không làm sao nhận ra thiếu nữ xinh đẹp năm xưa nữa. Hắn nhìn cô ấy - những dấu ấn sau mười mấy năm đã biến mất hoàn toàn, hắn muốn khóc... Ai là người vô tình nhất? Không phải là hắn, cũng không phải là cô ấy mà là thời gian - đã cướp đi của hai người quá nhiều thứ và vĩnh viễn không bao giờ quay lại... 

Trên đời này, có rất nhiều thứ mất đi sẽ không thể nào tìm lại được...

Hắn gọi tên cô, cô quay đầu lại, sau khi nhìn hắn mấy giây, lại quay đi bối rối:

- Là anh đấy à? Đại tiến sĩ nước Mỹ về nước rồi...

Hắn cũng không nhắc gì đến chuyện đôi găng tay màu đỏ nữa. Sau khi uống rượu với một nhóm bạn học, có người nhắc đến chuyện năm ấy, nói cặp đôi các cậu thế nào mà khéo cặp đôi như Kim Đồng ngọc nữ vậy, cô bé cười: "Nói gì thế, người ta đâu có thèm để ý đến tôi đâu...".

Sau khi trở về Mỹ, hắn lục tìm lại đôi găng tay màu đỏ mới phát hiện ra màu đỏ xưa kia đã biến màu, chuyển sang tím thẫm, có chỗ còn rách. Hắn thử đeo vào tay và phát hiện đã chật, thử thục mạnh một cái, thế là găng tay đứt toác ra. Hắn không hiểu nổi vì sao đôi găng tay lúc đầu đẹp là thế mà bây giờ lại trở thành một vật bé nhỏ ảm đạm đến vậy...

Thì ra trên đời này có rất nhiều việc không thể như lúc đầu, có rất nhiều vật không thể phục chế được, cũng như có rất nhiều thứ tình cảm đã mất đi là không bao giờ trở lại. Có lẽ, đôi găng tay màu đỏ cùng những cảm xúc thuở thiếu thời sẽ mãi nằm lại trong kí ức của hắn - như vậy sẽ tốt hơn?

Video có thể bạn quan tâm
Răng nhạy cảm, ê buốt nhất định phải biết cách này!
Scroll to top