04/20/2015 09:47

Hình như ta đang cô đơn...

TaN103

Ta đang cô đơn, từ sâu trong tiềm thức, vẫn chỉ tồn tại mình ta với ta. Từ sâu thẳm trong lồng ngực, nơi có trái tim nhỏ bé đang đập mạnh mẽ, vẫn chỉ có mình ta...

Phải chăng ta đang cô đơn...?

Câu hỏi đang bị bỏ lửng giữa chừng. Thế giới này hơn bảy tỉ người mà sao ta lại cảm thấy trống vắng đến thế? Chẳng biết ta có vô tình trở thành bạn của cô đơn hay không?

Hình như ta đang cô đơn...

Nhiều lúc, cảm thấy thật hạnh phúc khi được mọi người xung quanh quan tâm và yêu thương. Nhưng rồi ở một giây phút nào đó, chợt nhận ra bản thân mình cô đơn quá đỗi. Đứng giữa chốn đông người, nhưng cảm giác lại bơ vơ đến phát sợ. Đứng giữa vạn người, nhưng vẫn cảm thấy hụt hẫng, lạc lõng đến mức ta muốn trốn vào một nơi nào đó chỉ có mình ta với ta.

Con người thật lạ. Đôi lúc lại sợ lắm cái cảm giác bị cô đơn, nhưng lắm lúc lại thèm muốn có được sự cô đơn đến tột cùng... 

Hình như ta đang cô đơn.

Cô đơn giữa phố đông người qua lại, khi nhận ra chẳng ai có thể bên ta mãi được. Rồi một mai khi ta chết đi, ta vẫn một mình, chẳng ai có thể đủ can đảm để sẵn sàng cùng ta qua bên kia thế giới.

Cô đơn giữa ngôi nhà xinh xắn, đầy ắp tình yêu thương của gia đình. Bởi chẳng ai có thể hiểu được lòng ta, khi thậm chí ta cũng chẳng thể hiểu được chính mình đang muốn gì, và cần gì. Có lẽ, bởi ta chẳng cho ai có cơ hội được hiểu ta, nên nhiều lúc cảm thấy bản thân đang tự chật vật với nỗi cô đơn thầm kín.

Cô đơn giữa đám bạn thân, vì nhận ra rằng chẳng ai có đủ đầy sự quan tâm để mải miết săn sóc cho ta suốt cuộc đời này. Họ còn có cuộc sống và tình yêu của họ. Đâu phải cứ mãi ép buộc họ lúc nào cũng phải bên cạnh ta. Chẳng điều gì đáng sợ hơn khi ta vẫn cảm nhận được hơi thở của cô đơn len lỏi qua từng ngóc ngách của tình bạn.

Cô đơn là sao? Cô đơn là gì?

Chẳng ai có thể hiểu hết được khái niệm của nó. Không thể nào có thể định nghĩa được nó. Nhưng con người ta vẫn cứ cố gắng tránh xa nó nhiều nhất có thể. Tuy nhiên, chẳng ai có thể tránh né nó được mãi. Ai trong đời rồi cũng một lần phải trải qua cảm giác cô đơn. Cô đơn trong từng hơi thở, cô đơn trong từng cử chỉ, lời nói. Và rồi cũng sẽ có lúc ta cảm thấy chỉ có mỗi mình ta thực sự tồn tại trên mặt đất này.

Sẽ chẳng ai có thể hiểu được nỗi lòng của riêng ta, khi ta dằn vặt cùng với những niềm thương nhớ đã trở thành miền ký ức. Không một ai có thể cảm nhận được cảm giác bơ vơ lạc lõng của ta, khi một mình dạo quanh con phố mà chẳng có ai kề cận.

Hình như ta đang cô đơn...

Ta thất bại cũng chỉ có riêng ta tự an ủi, tự vỗ về lấy chính mình. Ta gục ngã, cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài việc vùi mặt vào đống lớp chăn dày, để buông xuôi những giọt nước mắt mặn đắng mà ta đang cố gồng mình gắng gượng. Và rồi... ta vẫn chỉ một mình.

Là con gái đôi khi cũng khổ lắm! Yếu đuối thì bảo là uỷ mị. Mạnh mẽ thì bảo là giả tạo.

Đôi lúc cũng khao khát mơ mộng rằng: phải chi có ai đó đến bên cạnh và dịu dàng nói: "Tôi đang ở đây và lắng nghe, muốn khóc thì cứ khóc, có tâm sự thì cứ chia sẻ. Mạnh mẽ để rồi được gì?" - nhưng cuối cùng thì sao? Vẫn chỉ mình ta gặm nhấm nỗi cô đơn của riêng ta. Chẳng ai kề cận, chẳng ai quan tâm, chẳng có lấy một ai để tâm sự.

Ta đang cô đơn, từ sâu trong tiềm thức, vẫn chỉ tồn tại mình ta với ta. Từ sâu thẳm trong lồng ngực, nơi có trái tim nhỏ bé đang đập mạnh mẽ, vẫn chỉ có mình ta... 

Ta chẳng cần cho ai hiểu ta, cứ tự vùi mình vào nỗi cô đơn, mà chẳng cho một ai có thể với đến. Vậy thử hỏi: "Cô đơn là lỗi do ai?". Liệu có xấu hổ không khi nhận lấy câu trả lời rằng: "Đó là lỗi do ta..."?

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả TaN103, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email:info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Video có thể bạn quan tâm
Thời thế thay đổi của 3 nàng công chúa Disney đình đám một thời
Scroll to top