06/10/2016 15:51
Bởi vì anh có thương em đâu...

Bởi vì anh có thương em đâu...

Anh có yêu em đâu mà bận lòng đến nỗi nhớ nhung của em nông sâu ra sao. Anh chỉ cần một người bên anh khi hiu quạnh, biết giữ nụ cười và nén lại những đau thương, một người khi anh mệt mỏi luôn xuất hiện bên anh...

Tâm Giao - Theo thegioitre.vn

Hoá ra, thứ tình yêu bất lực này lại đau lòng đến thế, không thể bước tiếp cũng chẳng thể quay đầu... Cảm giác sợ hãi vô hình tự dưng mà sinh ra, ngày qua tháng lại vô tình lớn dần lên, đến khi chúng ta nhận ra thì đã không kịp để ngừng lại nữa. Hạnh phúc sẽ trở thành nỗi sợ hãi, sự quan tâm sẽ biến thành những đắn đo, sự ngọt ngào sẽ trở thành nghi hoặc.

Hoá ra em chẳng hiểu gì về anh, nhưng lại cố chấp để biết những điều về anh, hằng ngày. Cái kiểu cố chấp lưng chừng không điểm dừng này, chính là kiểu cố chấp vừa mệt mỏi, vừa thanh thản nhất. Mệt mỏi vì bất kể khi nào, chỉ cần anh chạm vào là nỗi đau liền vỡ oà ra, thanh thản vì ít ra, nỗi đau đó đã chẳng còn làm mình đau lòng nữa, chỉ thấy có chút bồi hồi về một quãng đường yêu đương đã qua cùng một bóng hình đã nhạt nhoà nhiều lắm. 

Bởi vì anh có thương em đâu...

Tội tình gì em phải bắt bản thân chịu đựng những niềm đau lặng lẽ mà bản thân chẳng đáng phải nhận lấy? Sao em không yêu bản thân mình nhiều thêm chút nữa đi? Sao em không dẹp bỏ một người đã ra đi? Em sẽ không cố chấp, cũng không lưu luyến nữa, ai mà chẳng phải trải qua cảm giác mất mát một người đã quá yêu thương một vài lần trong đời, hay ít nhất là một lần?

Em mặc kệ là lí do gì, em cũng đều không thể nào yêu anh được nữa, vì em biết, em là đứa con gái tệ hại nhất, mà loại người tệ hại thì làm gì biết hai chữ ”tha thứ“ viết thế nào cho đúng, phải không? Vậy nên em lựa chọn quên, quên tất cả những đau buồn ngày yêu anh, quên cả những vết thương anh để lại trong em, quên những lời tồi tệ anh tặng em trước lúc vứt bỏ em lại với những yêu thương ngày một lớn dần lên dành cho anh, và tất nhiên, em cũng lựa chọn việc lãng quên anh. Người ta nói "bóng lưng là thứ khiến con người ta đau lòng nhất", vậy nên khi em thoáng thấy bóng lưng của anh mà không còn nghe tim mình đau nhói nữa, em biết rằng, em thật sự đã quên đi một khoảng kí ức không cần thiết phải nhớ, quên một con người chẳng mấy thiết tha gì tình cảm của em... 

Bởi vì anh có thương em đâu...

Cuộc sống là như vậy, em đã hiểu rằng điều cần quên thì nhất định phải quên, điều đáng nhớ thì cần phải ghi nhớ.

Em không giống họ, em khác, em có thể tha thứ cho việc tình yêu của anh không còn đặt nơi em nữa mà thay vào đó là một cô gái khác, có thể tha thứ cho đoạn đường quá ngắn mà anh đã nắm tay em cùng đi. Vì em hiểu, duyên phận là điều không ai được chọn lựa và rằng tình yêu rồi sẽ hết đi, làm gì có thứ tình yêu vĩnh cửu, nhưng em tuyệt đối không bao giờ tha thứ cho việc anh lừa dối em rằng anh không thay đổi, rằng anh không hề hết yêu em, rằng anh không yêu một ai khác, trong khi mỗi giây mỗi phút ở cạnh nhau, tâm anh đặt nơi em còn không đến một nửa, thì làm gì có chuyện em giữ được trọn vẹn trái tim anh?

Em không phải đứa con gái nông cạn, ngu dốt, không biết đâu là điểm dừng của một mối tình lạc lối, vậy nên em tuyệt đối, không bao giờ cho phép anh lừa dối em, dù với lí do rằng anh không muốn tổn thương em hay vì anh muốn tốt cho em đi nữa!

Anh có yêu em đâu mà bận lòng đến nỗi nhớ nhung của em nông sâu ra sao. Anh chỉ cần một người bên anh khi hiu quạnh, một người biết giữ nụ cười và nén lại những đau thương, một người khi anh mệt mỏi luôn xuất hiện bên anh, cho anh một điểm tựa nhưng tuyệt đối không bao giờ đòi hỏi điểm tựa nào nơi bờ vai anh. 

Bởi vì anh có thương em đâu...

Anh nhất định không bao giờ biết được, có một người rất yêu anh, cho dù là quá khứ, hiện tại hay một tương lai xa xôi nào đó cũng chỉ có duy nhất bóng hình anh. Năm tháng trôi qua, mọi thứ có thể phai nhoà, chỉ là những trang kí ức cùng anh, cũng chưa từng phai nhạt.

Em đôi lần tự hỏi, vì cớ gì em lại làm những điều ngu ngốc đó? Tình yêu có thể có cũng có thể không, chẳng qua em bận lòng về điều gì cũ kĩ - anh cũ kĩ hay là em đã từng?

Em đã nhận ra rằng thanh thản nhất với em là chẳng có điều gì ràng buộc những yêu thương cũng như chẳng có ai ngăn cản những buồn phiền của bản thân mình. Muốn yêu cứ thế mà yêu, muốn đau cứ vậy mà đau, đến một lúc nào đó, nếu muốn rời đi, cứ lặng lẽ như vậy mà rời đi. Mối quan hệ của chúng ta là nỗi buồn thanh thản nhất từng đi qua đời em.

Sau chia tay, con người chúng ta thường tự cho rằng bản thân mình cao thượng bằng cách giữ trong đầu hàng tá suy nghĩ đại loại như "chỉ cần anh ấy/cô ấy hạnh phúc là được", "mong rằng anh ấy/cô ấy sẽ yêu cô ấy/anh ấy luôn cả phần của tôi nữa", "hãy làm cho anh ấy/cô ấy hạnh phúc vì chỉ cần anh ấy/cô ấy hạnh phúc thì tôi cũng sẽ mỉm cười mà hạnh phúc"… Nhưng chỉ đến khi em tận mắt chứng kiến anh hạnh phúc bên một người chẳng phải em, cái mớ suy nghĩ buồn cười đó sẽ biến thành nỗi xót xa vô tận. Và rồi em cũng sẽ nhận ra rằng cái tình yêu cao thượng đó vốn không thể tồn tại được, ít nhất là khi em vẫn còn tha thiết yêu thương một ai đó.

Có lẽ, đó là cách nhẹ nhàng nhất mà em tha thứ cho những tổn thương anh đã từng gây ra cho trái tim em, chỉ để bản thân mình được nhẹ nhàng, thanh thản. Vì em biết kể cả khi em tha thứ hoàn hảo đến đâu, chỉ cần nghe lại những lời yêu cũ, nhìn thấy những hành động quen thuộc, em sẽ lại nhớ rằng: "Có một thời, anh đã từng vứt bỏ lại em với những vết thương chằng chịt đến ghê người, để mỉm cười bên một cô gái khác".

Scroll to top
X Đóng