05/09/2016 16:00
Là phụ nữ, đừng quên hẹn hò với tự do!

Là phụ nữ, đừng quên hẹn hò với tự do!

Mỹ Lan

Với những người đàn bà một màu, tự do là điều họ chưa từng nghĩ tới hoặc chưa bao giờ dám mơ rằng mình hoàn toàn có đặc quyền được hưởng.

Có những người đàn bà tuổi đã quá bốn mươi nhưng vẫn chưa một lần biết khung trời mới lạ nghĩa là chi. Tốt nghiệp đại học, tìm được cho mình một công việc ưng ý và cứ thế guồng quay dấn thân kiếm tiền cuốn họ đi mải miết. Họ dành hết những ngày tháng rực rỡ của tuổi trẻ trong bốn bức tường đóng kín, điều hòa bật 24/24, đặc quánh hơi người. Thời gian vốn như thoi đưa, đến khi giật mình nhìn lại được thì tuổi đã ở ngưỡng tứ tuần, vẫn chưa một lần rong chơi, chưa từng thử cảm giác có người đàn ông nào đó thương mình đón đưa. 

Là đàn bà, đừng quên hẹn hò với tự do!

Ấy thế mà, họ lại tặc lưỡi đi tiếp cuộc đời dang dở của mình như cách đã sống. Là tiếp tục vùi mình chốn văn phòng, cuối năm nhận bằng khen nhân viên xuất sắc, kiếm một số tiền thưởng khá lớn của công ty và đến ngày Tết thì trốn ở một nơi thật xa để không phải trả lời những câu hỏi về chuyện chồng con. Họ không biết tự do là thứ có thật tồn tại trong cuộc sống, nên chẳng bao giờ đủ can đảm đứng lên gác lại mọi thứ để có thể kiếm tìm nó.

Hay có những người đàn bà từ khi kết hôn xong rồi cũng không biết nổi một ngày bước ra ngoài hít thở thứ không khí vô ưu vô lo. Những đam mê, ước vọng, những khát khao cháy bỏng chỉ là điều thuộc về dĩ vãng mà họ đã lặng lẽ nói lời giã từ, để bắt đầu thực hiện trăm ngàn nghĩa vụ chồng chéo. Họ buộc đời mình trong những lời ngợi ca về sự hi sinh, để rồi tự biến mình thành nô lệ lúc nào không hay. Là suốt ngày úp mặt trong góc bếp, để tóc tai, áo quần quanh năm suốt tháng ướp hương xì dầu, nước mắm. Tối tối lại cặm cụi lau dọn nhà cửa, giặt giũ… và nén tiếng thở dài khi thả tấm thân mệt nhoài lên chiếc giường mỗi đêm đêm.

Nếu dùng từ “tồn tại” để nói về những cuộc đời như thế thì hà tất chẳng có gì là sai. Bởi người ta đâu có “sống” mà lặng lẽ, cam chịu, tủi phận, không biết đến nghĩa của hai từ "tận hưởng" như thế nào. Để đến một lúc nào đó, khi công sức cho những ngày tháng vất vả hi sinh chỉ còn lại là một cuộc nói chuyện, được nhắc đi nhắc lại trước lúc kí vào tờ đơn mà người đồng sàng dị mộng đưa ra, thì người đàn bà sẽ nhận thấy tất cả chẳng là gì và mình, rốt cuộc chẳng nhận được điều chi. Thế giới rộng lớn, đầy màu sắc rực rỡ như kia mà không một lần được biết đến thì thật là uổng phí thay. 

Là đàn bà, đừng quên hẹn hò với tự do!

Lại cũng muốn kể về những người đàn bà sống bám vào hai chữ tình yêu, nghĩa là quên hết đi bản thân mình để cống hiến cho tình yêu. Vâng, là đau đớn, dằn vặt, chấp nhận bị chà đạp hết lần này lượt khác nhưng nhất quyết không chịu buông tay. Họ giải thích rằng đó là yêu, là thà được sống chết vì tình còn hơn là bình thản, an nhiên tận hưởng khoảng không gian đầy nắng gió mà không có người ấy. Họ mỗi ngày chấp nhận bó gối nơi góc tối, oán trách một người vì sao nỡ phản bội mình, cầu xin người đàn ông ấy quay về, để họ nơi chốn này sẽ vô điều kiện nói lời tha thứ. 

Hay nhỉ, khi cứ định nghĩa tình yêu là những cuộc hành xác, tra tấn tinh thần mình như thế! Mà nào biết có những thứ tình cảm bình yên, dịu dàng vạn lần hơn thế cũng là tình yêu. Và quên rằng những thứ ở quanh cái sự khốn khổ ấy chắc chắn còn tươi vui gấp bội phần, mà nếu cứ giam cầm mình trong đó thì sẽ chẳng hay được rằng mình đang sống. Bởi còn gia đình, còn công việc, còn những cuộc vui chơi bạn bè và trên hết, còn là bản thân mình nữa lúc nào cũng đợi chính họ quay về.

Muốn kể bạn nghe nhiều hơn nữa về những người đàn bà một màu như thế, những người đàn bà không biết đến những khoảng trời trong xanh ngát, không biết đến cuộc sống tươi đẹp ngoài khung hình cố hữu cứ sáng sáng là đóng đinh mình vào. Tự do là điều họ chưa từng nghĩ tới hoặc chưa bao giờ dám mơ rằng mình hoàn toàn có đặc quyền được hưởng.

Nhưng xin hãy nhớ cho rằng, cơ hội bước tới sự tận hưởng cuộc sống thì luôn chia đều cho tất cả mọi người, nên chẳng khó chi nếu họ can đảm “ủ mưu”, tìm kiếm cho mình một sự hứng khởi để bước ra thế giới đầy màu sắc ngoài kia. Đó có thể là một lần dã ngoại nghỉ ngơi cho người đàn bà bếp núc; một khoảng thay đổi công việc, gặp gỡ nhiều người đàn ông để chọn được một nửa của mình cho người đàn bà tứ tuần; hay rũ bỏ tình yêu đau đớn mà bước ra hít thở không khí an lành và sống trước tiên vì chính mình của người đàn bà lụy tình…

Đàn bà mà, muốn gì chả được, huống chi là tự do, tận hưởng cuộc sống!

Theo Phụ Nữ Online

Video có thể bạn quan tâm
Scroll to top
X Ðóng