04/04/2016 14:44
Cha mẹ yêu con vô điều kiện nhưng chưa chắc con thương cha mẹ hết lòng

Cha mẹ yêu con vô điều kiện nhưng chưa chắc con thương cha mẹ hết lòng

Tâm Giao - Theo thegioitre.vn

Người xưa có câu: "Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng, con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày" quả không sai. Dù cha mẹ có yêu thương con đến đâu chăng nữa thì chưa chắc nó đã toàn tâm toàn ý lo lắng cho cha mẹ khi tuổi già bóng xế...

Đột nhiên bố tôi lên cơn co giật, đó là một phần di chứng sau 4 lần tai biến não gây ra. Tôi nhanh chóng quay mặt ông nghiêng nghiêng rồi bấm nút khẩn cấp gọi y tá. Chỉ ít giây sau kíp trực đã có mặt đầy đủ. Tôi không nhớ ai đó đã yêu cầu mình ra ngoài để tránh nhìn thấy cảnh bố đẻ đang nguy kịch. Nhìn qua cửa kính, nhìn thấy bố vẫn đang tiếp tục co giật, tôi run rẩy, thầm cầu khấn cho ông được bình an. 

Cha mẹ yêu con vô điều kiện nhưng con chưa chắc thương cha mẹ hết lòng

Phòng cấp cứu sáng đèn cả đêm, bệnh nhân nặng ra vào liên tục. Đây là khoa tim mạch nên đa phần các trường hợp cấp cứu đều là người lớn tuổi và trong tình trạng nguy kịch. Dù đã có kinh nghiệm trông người bệnh gần 16 năm nay nhưng lúc nhìn thấy ai đó trong cơn hấp hối, tôi vẫn không khỏi bị ám ảnh. Lần này, đưa bố vào phòng cấp cứu, tôi lại cảm nhận rõ ràng sự chuyển động luôn hồi của vòng sinh-lão-bệnh-tử. Ai rồi cũng phải trải qua giai đoạn này, đời người sao mong manh thế...

Bước ra phòng chờ ngoài sảnh, tôi đứng từ cầu thang tầng 2 nhìn xuống. Không khí tĩnh lặng ở bệnh viện khiến những khoảng trống đen ngòm cứ nối tiếp nhau hiện ra. Rồi bỗng một vật khá nặng rơi từ tầng trên xuống, ngay trước mặt tôi. Nó đập thẳng xuống nền tầng 1 rất nhanh và mạnh. Định thần nhìn kĩ lại, tôi hét lên khi phát hiện ra đó không phải là vật gì, mà là một bệnh nhân mặc đồ bệnh viện. Chạy nhanh xuống dưới chân cầu thang, tôi đã thấy hai anh bảo vệ đang hốt hoảng xem xét tình hình. Vài phút sau, cả sảnh tầng 1 đã rất đông người có mặt. Một chị ý tá phát hiện ngay đó là bệnh nhân đang điều trị ở khoa do mình phụ trách. Bà ấy bị bệnh bạch tạng, rất hay phải nằm viện trong thời gian gần đây. Theo như chị quả quyết thì hẳn người phụ nữ này đã cố tình nhảy xuống từ tầng 4, chứ với thanh chắn và tay vịn cầu thang cao như vậy thì không thể do bất cẩn mà nhào xuống được. Ai cũng chép miệng than tội nghiệp cho người xấu số, chắc hẳn bà ấy tuyệt vọng quá hay đau khổ lắm nên mới nghĩ quẩn làm liều.

Không dám chứng kiến cảnh tượng sau đó, tôi quay lên phòng cấp cứu thì kíp trực đã gần hoàn thành việc hỗ trợ khẩn cấp cho bố tôi. Bác sĩ nói, ông cụ đã qua cơn nguy kịch nhưng việc co giật liên tục như thế này có thể khiến bệnh não trở nặng bất cứ lúc nào, thậm chí sẽ tử vong chỉ trong vài phút. Là người chăm sóc thuốc thang cho bố từ hơn chục năm nay, tôi biết bệnh tình của bố đang đi vào giai đoạn nguy hiểm. 

Giờ thì bố tôi đang ngủ yên, nét mặt giãn ra, bình thản như chưa từng bị căn bệnh quái ác hành hạ. Tôi ngồi xuống bên cạnh giường và khẽ nắm lấy bàn tay thô ráp của bố. Ngày trẻ, ông là một thợ sắt có tiếng trong công ty xây dựng nhà ở Hà Nội. Chính bàn tay này đã góp phần xây dựng và sửa sang rất nhiều công trình lớn. Hồi còn nhỏ, tôi là cô bé luôn ngồi trên gióng xe cuốc của bố rong ruổi hết công trình này đến công trình khác. Khi ông làm cửa sắt, tôi ngồi từ rất xa, hai tay bịt mắt nhưng lại ti hí qua kẽ ngón để nhìn tia lửa giống pháo hoa bắn ra từ chiếc que hàn xám xịt. Tôi cứ nhớ chuyện bố tôi từng nhận lời thách của đồng nghiệp dùng tay không bẻ cong cả thanh sắt dùng để quấn hoa cửa sổ. Thắng cuộc, bố được mời uống bia hơi kèm phồng tôm rán ngay trước cửa nhà máy bia Hà Nội. Tại đó, việc bố, bố cứ uống, việc con, con cứ nhón từng miếng bánh phồng tôm trắng đục, béo ngậy, giòn tan mà ăn thỏa thích. 

Cha mẹ yêu con vô điều kiện nhưng con chưa chắc thương cha mẹ hết lòng

Mới đó mà đã hơn 30 năm có lẻ, giờ tôi đổi chỗ trở thành người chăm sóc, nâng giấc cho bố mỗi khi trái gió, trở trời. 

Miên man suy nghĩ, tôi không để ý thấy lại có bệnh nhân mới vào. Khi biết ra thì người thân, con cháu của ông cụ đã vây kín cả phòng cấp cứu. Người khóc, người cuống quít gắt như mắm tôm vì chẳng ai nhớ mang theo bảo hiểm cho người bệnh. Con gái ông cụ lại chỗ tôi hỏi mượn tạm một cái bỉm và ít giấy ướt để dùng. Trong khi tôi mở tủ tìm thì chị có kể qua loa về bệnh tình của bố. Ông cụ 86 tuổi, bình thường còn giúp con dọn dẹp hàng phở mà đùng một cái bị cấm khẩu không ăn uống được gì. Bác sĩ nói cụ bị xuất huyết não và chỉ còn cách mổ may ra mới cứu được. Nhưng vì chi phí ca mổ khá cao, kết quả lại chưa tiên liệu được nên gia đình cần bàn bạc và thống nhất trước khi quyết định.

Giá như có thể thì tôi bịt tai ông lão đáng thương lại để cụ khỏi phải nghe thấy những lời bàn bạc từ đám con cháu. Họ bảo nhau rằng, với chi phí cao như thế thì không nên cố gắng mổ làm gì. Ông cụ cũng 86, đến tuổi về với tổ tiên rồi, giờ "phí tiền" làm phẫu thuật cũng chẳng sống được thêm mấy, thà để cụ về nhà... chết cho "thanh thản". Vậy là họ mang bố về nhà trong khi vẫn còn khả năng cứu chữa, trong khi ông cụ vẫn ú ớ kêu la như khẩn cầu con cái hãy để cho mình một con đường sống. Tôi tin rằng ông cụ muốn điều trị đến cùng, bởi khi chuyển từ giường bệnh sang cáng để ra về, hai bàn tay xương xẩu của cụ cứ cố nắm lấy thành giường không chịu buông ra. Nhưng một anh con rể to béo đã thô bạo vừa giật mạnh tay bố vợ ra, vừa thì thào mấy câu an ủi: 

- Thôi, bố thương con, thương cháu thì để chúng con đưa bố về nhà. Chết ở nhà còn có con, có cháu.

Nghe xong mấy lời đó, ông cụ liền buông tay, yên lặng để các con mặc lại quần áo rồi đưa về nhà chờ chết trong đói khát. Một người bị liệt cơ miệng, không nói, không ăn, không uống được sẽ suy kiệt rất nhanh. Tự nhiên, tôi nhớ đến người phụ nữ lớn tuổi vừa rơi từ tầng 4. Bà ấy đã nghĩ gì, đã chịu đựng những gì để phải tìm đến cái chết đau đớn như thế? Liệu có phải do bà quá cô đơn khi đau ốm mà chẳng có người thân bên cạnh? Hay bà cũng giống ông cụ 86 tuổi này, đang bị con cháu dồn vào đường cùng sau bao năm dồn sức nuôi nấng, gầy dựng và dành rất nhiều yêu thương cho chúng? 

Cha mẹ yêu con vô điều kiện nhưng con chưa chắc thương cha mẹ hết lòng

Một vị bác sĩ làm việc tại khoa hồi sức cấp cứu chua chát kể rằng, từ ngày ông về viện công tác đến nay, thấy tất cả những người làm cha làm mẹ đều hết lòng cứu chữa cho con nhưng không phải người con nào cũng dốc toàn tâm ý ra lo cho bố mẹ. Chẳng nhẽ nước mắt chỉ có thể "chảy xuôi"?

Có một câu chuyện đọc từ ngày nhỏ khiến tôi nhớ mãi. Nó kể về một ông lão ốm yếu ở cùng con trai, con dâu và cháu đích tôn. Khi ông cụ không còn minh mẫn thì con trai, con dâu đan một cái sọt lớn gánh bố bỏ ở trong rừng. Lúc họ trở về, thấy đứa con nhỏ cũng đang tập đan sọt mới ngớ người ra hỏi. Đứa trẻ thản nhiên trả lời rằng:

- Đan sọt để sau này bố mẹ già con cũng vứt hai người vào rừng như bố mẹ đối xử với ông nội vậy.

Cuộc sống rất công bằng, những điều chúng ta gửi đi đôi khi sẽ lại nhận được về nguyên vẹn. Vậy ta muốn trao đi điều gì? Tình yêu thương, trách nhiệm hay sự vô ơn, vô tình vô nghĩa?

Trời đã sắp sáng, bố tôi hơi cựa mình rồi từ từ mở mắt. Nhìn thấy con gái, ông thì thào nói bằng giọng ngọng nghịu như đứa trẻ lên ba:

- Con không đi ăn sáng đi à?

Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười lắc đầu rồi nắm lấy hai bàn tay thô thô của ông áp lên má, lên cằm. Chính hai bàn tay này đã dắt tôi đi những bước đầu tiên trên đường đời, chính hai bàn tay này đã làm lụng vất vả để tôi có cái ăn, cái mặc, được học được hành. Vậy thì làm sao tôi có thể quên và bỏ mặc ông cho được?

Video có thể bạn quan tâm
Scroll to top
X Ðóng