03/30/2016 17:54
Phía bên kia thành phố, anh bận lắm phải không?

Phía bên kia thành phố, anh bận lắm phải không?

Hoa Hạ

Em không còn đoán già đoán non xem giờ này anh đang làm gì, anh đang đi ăn với ai, đang có nhớ em không? Cũng không còn muốn đoán vì quả thực điều đó làm em tốn rất nhiều năng lượng.

Những ngày Hà Nội không có mùa ứ tắc trong mớ bòng bong mà em không thể nào gỡ ra. Em cố uống ngụm nước thật lớn, uống vài viên thuốc xanh vàng để cố xua đi cái sụt sịt của thời tiết đỏng đảnh mùa này. 

Phía bên kia thành phố, anh bận lắm phải không?

Chẳng nên buồn vì những giới hạn ai cũng có, điều đáng tiếc nhất là chúng ta đã khước từ những liều lĩnh, điên rồ. Những tin nhắn gửi đến anh cũng thưa thớt dần, đôi khi em nghĩ không phải là mình "nản", cũng không phải là em mệt nhoài vì những tin nhắn gửi đi mà không một lời hồi đáp. À, là hồi đáp ngay khi em cần, chứ không phải một vài ngày sau mới được anh hồi âm lại.

Giữa chúng ta luôn có một cánh cổng sắt để ngỏ, sau những vu vơ nào đó mà chưa ai từng bước qua và dũng cảm ở lại.

Tình yêu vốn dĩ là một trò chơi lớn nhất của tuổi trẻ. Cuối cùng, tất cả đều thua. Thua hiện thực, thua bận rộn, thua khoảng cách, thua nhớ nhung, thua hờn dỗi, thua cả những lần em trách móc về sự lạnh lùng của anh nữa.

Anh vẫn ở đó, giữa bốn bề chơ vơ rừng núi trong bức ảnh em mang theo như một kỷ vật trong trái tim vụng dại. Thi thoảng lại ngó ra xem những ngày vui, rồi bật cười vì "bản mặt" rất khó giận hờn. Em chưa bao giờ ước thời gian quay trở lại, bởi lẽ những phút giây hạnh phúc nhất, lặng lẽ nhất có lẽ chỉ đến một lần trong đời.

Mọi đúng - sai cũng không cần phân tích vì chúng đều thừa thãi. Ai lại phân tích đúng sai với người mình yêu bao giờ? Chúng mình vẫn như hai đường thẳng song song mà em từng bảo, như hai nút thắt đang gỡ lỏng dần.

Phía bên kia thành phố, anh đang bận lắm, phải không anh ơi?

Em không còn đoán già đoán non xem giờ này anh đang làm gì, anh đang đi ăn với ai, đang có nhớ em không? Cũng không còn muốn đoán vì quả thực điều đó làm em tốn rất nhiều năng lượng.

Chẳng phải dù anh có làm gì thì chỉ cần mỗi ngày đều ăn cơm và thi thoảng nhớ em một chút là đã đủ rồi hay sao? Nhưng cái vế hai, giờ em cũng không còn tự tin mà khẳng định nữa...

Rồi đây cũng như anh, em sẽ bước vào chuyến đi của riêng mình, sống một cuộc đời để sống thật vui vẻ, an lành. Liệu em có tìm thấy tự do trong độc lập? Em có đang đi đúng con đường mình lựa chọn để hạnh phúc

Phía bên kia thành phố, anh bận lắm phải không?

Anh vẫn ở đó, giữa bốn bề chơ vơ rừng núi trong bức ảnh em mang theo như một kỷ vật trong trái tim vụng dại. 

Thi thoảng em cứ bước đi bước lại trên chiếc cầu thang cũ, thứ mà ngày trước mỗi lần bước lên em đều nhường anh đi trước để thấy bóng anh. Em cứ loay hoay như con gà mắc tóc quẩn quanh trong nỗi nhớ nhung mỗi ngày. Em đang làm gì thế?

Tình yêu là trò chơi lớn nhất của tuổi trẻ. Chúng ta đều không biết ngày mai sẽ như thế nào...

Mọi thứ dần sẽ thay đổi, không còn ai nheo nhéo, lảm nhảm bên tai anh mỗi ngày, cũng không còn ai bảo em là đứa con gái "khó tính" nhất thế gian. Mỗi người đều có một cõi riêng tư đủ để cắt đi những phiền muộn xung quanh.

Chẳng biết rồi em sẽ nhẹ nhõm hơn hay anh sẽ có đủ thời gian để làm những điều mình muốn. Nhưng em tin chúng ta rồi sẽ hạnh phúc.

Em không biết mình còn "đeo bám" sự lạnh lùng của anh như mọi ngày đến bao lâu nữa. Nhưng dù sao, nỗi nhớ nhung cứ nên đặt lại trong tim, không cần phải cố tỏ ra cho anh biết, hay đợi chờ tin nhắn của anh một cách "thần sầu" trên bản mặt này nữa. Chocolate anh tặng đủ cho mỗi một ngày đều thêm ngọt ngào, hạnh phúc. Thế thì em cứ nhấm nháp từ từ vậy.

Em vẫn là con bé hồn nhiên không muốn nghĩ nhiều đến chuyện tương lai. Bởi tương lai chỉ cần anh nghĩ là đủ.

Còn anh, anh có còn là chàng trai chuyên dành ra 5 phút mỗi ngày để "nghĩ về cuộc đời" nữa không, hay chỉ là một chàng trai đi qua cuộc đời em rồi bước qua cánh cổng sắt để ngỏ?

Phía bên kia thành phố, anh bận lắm, phải không anh ơi? Dù có thế nào, em cũng đã nhớ anh nhiều lắm!

Theo Baodatviet

Video có thể bạn quan tâm
Scroll to top
X Đóng