01/13/2016 16:04
Tình yêu là gì mà cứ khiến phụ nữ phải tự làm khổ chính mình thế này?

Tình yêu là gì mà cứ khiến phụ nữ phải tự làm khổ chính mình thế này?

Những bực dọc, cáu bẳn, những khó khăn vất vả thoải mái đổ lên đầu nhau không buồn kiềm chế. Quen quá rồi. Thân quá rồi. Có còn gì nữa đâu mà phải giữ gìn sợ mất, phải không anh?

Bằng Lăng - Theo thegioitre.vn

Khi em dắt xe ra, trời hình như vừa sập tối, có chút hơi nước trong không khí, lành lạnh. Em bất giác thấy lòng mình chùng xuống... Những hồ hởi lên gân tự trấn an ban nãy bỗng dưng bay biến đâu mất một cách dễ dàng, cứ như chẳng phải em đã dành nguyên một buổi chiều để tự lên tinh thần: “Thì cho người, cũng là tự cho chính mình một cơ hội”.

“Mình”, tất nhiên là em. Còn “người” là… 

tình yêu là gì

Mới nhắc đó mà linh thật, Tường đã đến quán trước và giờ gửi cho em lời nhắn: "Em di can than, duong dong lam day!". Cái tin nhắn không dấu bỗng dưng làm cho em buồn cười, nhớ đến những tình huống ngớ ngẩn mà người xài di động có khi không giải mã được. Ý nghĩ đó làm lòng em hơi vui lên một chút. Sao mà có người đàn ông chu đáo và si tình đến như vậy kia chứ. Mà em thì có phải sắc nước hương trời gì cho cam. Chẳng hiểu vì lí do gì mà Tường phải săn đón, phải nâng niu, phải ngọt ngào, phải… đủ thứ hết với một gái đã toan về già như em nhỉ?

Mới đầu buổi tối cuối tuần mà đường đã đông đúc, toàn cặp đôi dập dìu, đâu đó là một gia đình đầm ấm đang chở nhau dạo phố. Con nhỏ thì ngồi phía trước xe hoặc là giữa ba mẹ, áo xống xênh xang, gương mặt hồ hởi của trẻ thơ thật đáng yêu làm sao. Mà cả đoạn đường dài hầu như chỉ có mình em chạy xe một mình, cô độc. Lòng em nao nao một cảm giác tủi thân mơ hồ. Em hẹn Tường ở một quán ăn gần ngã tư. Quán đó, em từng đến vài lần, mỗi lần với một hai đứa bạn gái ham ăn vặt linh tinh khác nhau. Chỗ ngồi khá thoáng, tầm nhìn đẹp. Em chưa từng đến đó với người đàn ông nào khác, mà “người đàn ông nào” trong ý nghĩ của em, tất nhiên là anh... 

Gần tới đèn xanh đèn đỏ, kia là chỗ quán trà sữa ngày xưa anh và em từng ngồi. Em từng e dè hỏi, mình có cưa sừng mấy lần khi đi uống trà sữa cùng nhau hay không anh nhỉ? Ở đây toàn trẻ mới lớn, bọn nó nhìn hai đứa đầy lạ lẫm và tò mò. Anh thản nhiên ăn đĩa cá viên chiên cỡ lớn một cách ngon lành, bất kể cảnh báo của em rằng tương đó độc, cá đó ươn ướp hàn the và dầu để chiên dễ gây ung thư. Rồi cũng bất kể cái link “độc như trà sữa trân châu” em từng gởi, anh uống liền tù tì hai ly thật hoành tráng, thật nhiều sữa, nhiều trân châu. Em ngồi bên cạnh anh, ngưỡng mộ xen lẫn ganh tị. Sao mà lại có người vô lo, biết tận hưởng niềm vui cuộc sống như thế được nhỉ? Em chạy ngang qua, nhìn những chiếc xe dựng ngoài hiên, hình dung ra những buổi trà sữa ngọt ngào đã qua, hình dung ra dáng anh, màu áo anh, ánh mắt anh... tất cả đã xa lắm rồi... 

tình yêu là gì

Khu này em là thổ địa. Thế nhưng, em chẳng biết phải hẹn gặp Tường ở đâu. Em không muốn cùng Tường đến một nơi nào đó từng đi với anh. Em càng không muốn lòng mình day dứt suốt buổi với ý nghĩ: mình có lỗi với anh. Dù rằng điều đó với anh chắc chẳng mảy may mang một chút ý nghĩa gì.

Cho xe vào bãi, em đi chầm chậm tới quán thì nhìn thấy đứa bạn thân thiết đang khoác tay một người đàn ông áng chừng hơn 50 tuổi, là cấp trên của cô ấy. Công ty bạn vốn là đối tác của công ty em, nên "tiếng tăm" và sự ăn chơi của sếp bạn trong giới làm ăn không ai là không biết. Bạn vốn đẹp từ bé, nét đẹp nhìn rất hay, rất cá tính. Bạn em giỏi, là trưởng phòng kinh doanh của một tập đoàn lớn, ăn nên làm ra. Bạn cũng là người mà em luôn ngưỡng mộ, là mẫu phụ nữ để em bắt chước, học hỏi. Bạn có không ít những anh chàng độc thân đeo đuổi, bạn cũng chẳng cần tiền, nếu không muốn nói là khá dư dả. Vậy tại sao bạn lại chấp nhận sánh đôi bên một người đàn ông vợ con đề huề như thế? Là vì bạn thiếu tình yêu nên dễ ngả vào lòng người đàn ông bụng phệ, trán hói đó chỉ bằng vài câu? Nếu không phải tình cờ gặp bạn, không phải chính mắt em nhìn thấy bạn vừa lấm lét vừa hạnh phúc ngời ngời đi bên cạnh người đàn ông đó thì em cũng không thể tin đây là sự thật. Bao nhiêu kẻ săn đón, bạn định chôn cuộc đời mình vào cuộc tình ngõ cụt với cái tít thật rẻ tiền “yêu người có vợ” thật hay sao? 

Có hạnh phúc chăng khi bạn ghen mà không dám nói, bạn tủi mà không dám than? Nhớ ngày còn bé, em từng xem một bộ phim võ hiệp Hồng Kông, nhân vật nữ tên Lý Mạc Sầu thất tình, suốt ngày lang thang, vừa ngớ ngẩn vừa dữ dằn, vừa đáng thương  lại vừa dễ sợ. Câu thơ mỗi lần nhân vật đó xuất hiện nghêu ngao làm em không sao quên được: “Hỡi thế gian, tình là chi? Mà đôi lứa thề nguyền sống chết?”. Cảm giác của em lúc đó toàn là dấu hỏi. Khó hiểu thật. Tình yêu là gì mà phải lụy, phải khổ, phải xơ xác thân tàn ma dại thế kia? Thật buồn cười.

Em á, em sẽ không bao giờ vướng vào đó, để rồi bản thân phải vẫy vùng trong tuyệt vọng. Tường nhìn thẳng vào mắt em, nói những lời tự ti đến tội nghiệp: “Anh chỉ mong người anh thương được vui vẻ hạnh phúc, dù có ở bên anh hay không cũng được”. Em bặm môi, tỏ vẻ cảm động, cố ngăn một nụ cười. Sao mà sến đến thế kia chứ! Nhưng tận thâm tâm, lòng em vẫn xót xa nhận ra những chân tình của Tường. Tường đủ nhạy cảm để hiểu ra, vì sao bên Tường mà đầu óc em để đâu đâu. Vì sao hẹn hò tìm hiểu cùng Tường mà thi thoảng em vẫn ngồi thinh lặng, thở dài. Tường hỏi buồn gì, em đành giả lả, thì buồn đủ thứ vậy mà. Chẳng lẽ em lại vô tư nói cùng Tường, em buồn vì mối tình hai năm với anh đang dần đi vào đoạn kết? Mà thâm tâm em hoàn toàn không muốn thế? 

tình yêu là gì

Nỗ lực làm gì, kiếm tiền mà làm gì, hoàn thiện bản thân mà làm gì khi không thể sống bên cạnh người mình yêu! Khi đêm tối em thấy mình cô độc, nhỏ nhoi và yếu đuối, khi em biết cái bệnh hở van tim đã lâu không tái khám của em có thể mang em vào một giấc ngủ không có dịp nào thức dậy. Mà em thì chẳng muốn lúc đó phải thui thủi một mình, phải nghĩ rằng giờ này, trong suy nghĩ của anh chẳng hề nhớ gì đến tên em. Như thể em chẳng hề tồn tại trong cõi đời này, chưa từng chia cùng anh hai năm quá nhiều ngọt ngào và cay đắng...

Như có một lần hai đứa cương quyết chia tay nhau. Em về trước, lúc leo xuống cầu thang của quán nước còn đưa tay lên gạt nước mắt. Anh bình thản như không. Mãi đến lúc em lấy xe, chạy lang thang được một đoạn mới thấy anh gọi điện: “Còn thương anh thì quay lại đây. Nếu cảm thấy hết thương thì em cứ đi về”. Cũng hôm đó, anh bảo: "Ở bên anh sẽ có xen lẫn đau khổ và hạnh phúc, niềm vui và nỗi buồn, em có chấp nhận ở bên anh không?". Em biết cuộc sống là thế, em cũng hiểu vậy nên vững lòng yêu anh, bất chấp nhiều lần tủi thân, tức giận, điên cuồng.

Nhưng đời có như là mơ đâu... Anh bảo em léo xéo quá, không sao chịu nổi. Em kết tội anh vô tâm vô tính, không biết trân trọng. Anh nói em cư xử càng ngày càng khó hiểu, chẳng còn giống người ngày xưa anh quen biết. Em bảo anh cũng vậy, thiếu dịu dàng quan tâm đến mức thô lỗ. Những lời kể tội nhau ngày càng nhiều, càng dài, càng dày. Những bực dọc, cáu bẳn, những khó khăn vất vả thoải mái đổ lên đầu nhau không buồn kiềm chế. Quen quá rồi. Thân quá rồi. Có còn gì nữa đâu mà phải giữ gìn sợ mất, phải không anh?

Vậy là mình xa nhau lúc nào không hay không biết... 

Điện thoại bỗng rung lên, thì ra là tin nhắn của bạn. Bạn bảo: "Tao vừa nói thẳng với lão rằng chẳng muốn tiếp tục nữa. Nhưng vừa về tới nhà lòng đã buồn rười rượi. Phải giấu cái điện thoại đi vì sợ mình không kiềm chế được, người ta khinh cho". Nhàm chán vì đã quá quen với việc bạn tự làm hòa, bao nhiêu lần rồi bạn tuyên bố rút lui, chấm dứt, ngừng lại. Rồi cũng chính bạn tự “cancel” cái tuyên bố tưởng đâu cứng rắn đó của mình. Ngần ngừ, bạn bảo, tại sao đàn ông cứ thích làm khổ chúng ta? Miệng họ nheo nhẻo nói yêu lắm, cần lắm, tha thiết lắm. Đầu họ toan tính lên lịch chia ca cho người này người nọ, cơm phở hủ tíu lẫn lộn. Sao mà họ nhẫn tâm và ngu ngốc đến thế. Cứ yêu thương chúng mình hết lòng như là chúng mình mong đợi, chẳng phải họ sẽ được nắm trọn cả phần xác phần hồn chúng ta hay sao?

Mà này, có phải vì họ cứ quẩn quanh, cứ làm chúng ta phải suy nghĩ, phải đau khổ, phải vật vã nhớ mong, phải tụ tập cùng nhau để phân tích này nọ, nên chúng ta mới không thể nào đủ sức rời bỏ họ. Cái gì không có được đủ đầy người ta mới thèm, mới tức, mới cố nắm níu cho bằng được. Hay bởi chúng ta cứ đang làm khổ chính mình?

Hỡi thế gian, tình yêu là gì kia chứ, sao phụ nữ chúng ta lại cứ phải "lên bờ xuống ruộng" vì nó thế này?

Scroll to top
X Đóng