02/14/2015 04:55
[Truyện dài] Người tri kỷ (My Soulmate)

[Truyện dài] Người tri kỷ (My Soulmate)

Hai người vốn là bạn học dưới cùng một mái trường phổ thông, Đăng là chàng trai đầu tiên bước vào cuộc sống vốn trầm lặng của cô, trở thành đôi bạn trái dấu thân thiết, cũng là người đầu tiên cô "say nắng"...

Nguyệt Cát

Chương 1

Hà Nội tháng tám mùa lá rụng, từng con ngõ nhỏ nằm im lìm giữa những tòa nhà cổ kính vương chút bụi bặm, lưu giữ nhiều câu chuyện xưa cũ. Một hai chiếc lá vàng khô cuốn theo chiều gió, vu vơ đáp xuống mặt đường rải rác vài tia nắng cuối hôm. Hà Nội mùa thu luôn mang lại một tâm trạng hoài cổ, khiến con người vô thức lạc lối trong cái vẻ đẹp buồn man mác chất chứa những u mê, mải miết đi và quên cả lối về.

Trên cao ốc tập trung khu văn phòng cho thuê, Tuệ Anh tựa người bên khung cửa sổ, ánh mắt mông lung nhìn xuống phố xá đến giờ cao điểm ngày càng tấp nập. Ngoài kia, người người lướt qua nhau vội vàng, hối hả như sợ bỏ lỡ từng giây từng phút. Họ dường như đã quên bẵng mùa thu đang lững thững đi qua, bâng quơ để lại vài dấu hiệu hiếm hoi nơi thành phố chật chội.

Bên ngoài ồn ào và náo nhiệt, hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ trầm lặng của người con gái. Ly cà phê trên tay đã nguội ngắt từ lâu, cô cứ buông thả suy nghĩ của mình vào dòng chảy lặng lẽ của thời gian, mặc cho nó xâm chiếm tâm tư từng chút, từng chút một.

[Truyện dài] Người tri kỷ (My Soulmate)

“Con người ta có thể nhận ra nhau dù chỉ bằng một dấu hiệu nhỏ nhất?” Cô tự hỏi. Có lẽ những phạm trù này hết sức mơ hồ, khó đoán định.

Người ta nói rằng mỗi con người khi sinh ra đều thiếu đi một nửa linh hồn để trở nên trọn vẹn. Khi gặp được người ấy, ta sẽ hiểu ngay rằng đó là một tâm hồn ta đã trông đợi từ rất lâu. Có điều, gặp được tri kỷ trong biển người và biển đời mênh mông này là một điều hi hữu. Hoặc giả như số phận ưu đãi, đôi khi vì lý do này hay lý do khác, ta cũng sẽ lơ đãng lướt qua nhau. Con người vốn là sinh vật đầy mâu thuẫn như vậy đấy.

Đôi mắt đẹp dần nhuốm một màu ảm đạm của tiết trời mùa thu, trong nét buồn lãng đãng ấy vương vất vài mảnh ký ức từ một miền xa xôi. Bằng cách nào đó, chúng không hề bị phai lãng bởi dòng chảy bất tận của thời gian. Và chỉ một chút lơ là, chúng lại thừa cơ ùa về khiến sóng lòng trỗi dậy đánh vào từng tế bào cảm xúc.

Ngày ấy, cô ngỡ rằng số phận đã ưu ái cho cô gặp được “soulmate” của đời mình. Hóa ra, đây là cách nó trêu đùa cô, để cô nhận ra anh, còn anh lại thuộc về người con gái khác.

Tuệ Anh là một trong những nữ kiến trúc sư hiếm hoi được xem như thành đạt ở thành phố này. Tuy vậy, cô vẫn trung thành với sự mộc mạc, bình dị, không kiểu cách, không ồn ào, đời sống tình cảm kín đáo, bất kể đằng sau sự kín đáo ấy là cả một tấm chân tình chưa bao giờ được đáp lại. 

"Chào anh!" - Đó lời duy nhất cô có thể nói với người đàn ông ấy khi bắt gặp trong bữa tiệc chúc mừng ngày kiến trúc sư, một cách gượng gạo. Còn anh bàng quan nhấp một ngụm rượu vang đỏ, xem người như vô hình, nghe lời như gió thoảng bên tai. Hờ hững lạnh nhạt như thế, cô cũng đã quen rồi.

Trong suốt bữa tiệc, tiếng nói cười rôm rả làm nóng thêm mọi mối quan hệ. Những câu xã giao đơn điệu ra rả đến nhàm chán, ấy vậy mà còn tốt hơn nhiều so với việc bị lãng quên. Đứng trước bàn rượu, Tuệ Anh rót cho mình một ly champagne, nhưng đôi tai thì mải nghe ngóng. 

"Người yêu đâu? Sao cậu không đưa cô ấy đến cùng?"

"Hôm nay cô ấy bận."

"Thế bao giờ cậu mới định rước người ta về nhà?"

"Chẳng sớm thì muộn."

"…"

"Con người cậu thật đúng là làm người khác mất hứng."

Cô khẽ bật cười trước cuộc đối thoại vừa nghe, anh vẫn một màu lạnh nhạt như vậy với tất thảy thế giới xung quanh.

"Nghe nói người yêu cậu là bạn thân với Tuệ Anh của công ty chúng tôi, phải không? Tuệ Anh đâu nhỉ?... A! Kia rồi!"

Cô bị anh bạn đồng nghiệp kéo vào cuộc như thế, rốt cuộc hai người bị anh ta quấn lấy cả buổi, cuối cùng còn vô tư đề nghị anh đưa cô về. Cô cười khổ trong lòng, thôi thì, chẳng hay biết gì có lẽ cũng là một chuyện tốt.

Đại lộ rộng thênh thang, về khuya xe cộ dần thưa thớt, riêng ánh đèn điện vẫn nổi bật trên nền tĩnh lặng, tái hiện cảnh đêm đô thị đã mệt mỏi sau ngày dài phồn hoa. Trong chiếc xe hơi kiểu dáng sang trọng, tiếng động cơ cùng tiếng điều hòa chạy êm ru, Tuệ Anh kín đáo liếc người đàn ông bên cạnh mình, thật tệ, chắc chẳng bỏ được tật xấu này rồi. Cái hành động che đậy này, yêu đương vụng dại, nhớ thương vụng trộm, khác nào kẻ độc hành lạc lối giữa đại lộ của những giấc mơ tan vỡ. Nhưng ai đi mãi rồi cũng đến ngày mỏi mệt, bao giờ cô mới chịu dừng lại đây?

Sự bất tiện giữa hai con người đơn giản là sợi chỉ bị kéo căng, mà cô thì vẫn bướng bỉnh không nỡ cắt đứt.

Trở về với căn phòng trống, đôi hàng mi ủ rũ cụp xuống, chuyển tầm nhìn ra ngoài tấm kính. Bỗng bài hát "Tương tư" phát ra từ di động chen ngang bầu tâm sự. Cô bắt máy, sử dụng phong thái lịch sự vốn có mỗi khi nhận một cuộc gọi lạ. Giọng nói trong điện thoại chẳng hề xa lạ, nhưng lâu rồi cô mới lại được nghe, kìm lòng không đặng bật thốt thành cái tên: Đăng?

[...]

Sáng hôm sau, tại sân bay quốc tế Nội Bài, Tuệ Anh đứng ngóng về đoàn người đang lần lượt khệ nệ kéo va li từ phi trường đi ra. Bất chợt ánh mắt cô dừng lại trên thân hình cao lớn của một chàng trai, gương mặt hé lộ sự vui mừng.

- Đăng! - Cô vừa gọi vừa vẫy tay ra hiệu.

Chàng trai trẻ nhìn thấy cô, đôi môi nở nụ cười thân thiện. Anh mặc một chiếc áo thun màu ghi, bên ngoài khoác chiếc áo vest đen lịch lãm nhưng không kém phần trẻ trung. Chiếc quần jean đen ôm lấy đôi chân dài và thẳng, tông xuyệt tông với đôi giày da đen bóng, phom dáng thon gọn với đường chỉ trần lượn cong tinh tế. Gương mặt Hải Đăng vốn thanh tú dễ nhìn, khi anh cười, đôi mắt sáng bừng mang theo vẻ hiền hòa, chỉ cần nhìn thoáng qua thôi cũng dễ dàng gây thiện cảm. Hải Đăng sải những bước dài về phía cô. Nụ cười vẫn giữ trên môi, một tay anh kéo va li hành lí, tay kia quàng qua vai Tuệ Anh ôm lấy cô hết sức thân thiết. Cô cũng ôm lấy anh, bàn tay mềm mại vỗ vỗ lên tấm lưng to lớn, xúc động nghẹn ngào. Năm năm rồi còn gì...

[Truyện dài] Người tri kỷ (My Soulmate)

Sau đó, họ bắt taxi rời khỏi sân bay. Đường đi khá xa nên hai người có nhiều điều trò chuyện sau khoảng thời gian dài xa cách.

Hai người vốn là bạn học dưới cùng một mái trường phổ thông, Đăng là chàng trai đầu tiên bước vào cuộc sống vốn trầm lặng của cô, trở thành đôi bạn trái dấu thân thiết, cũng là người đầu tiên cô "say nắng" và cho cô nếm mùi thất tình. Tuệ Anh vẫn nhớ như in dáng vẻ khổ sở mãi mới thốt nên lời của chàng trai năm ấy: “Chúng ta cứ làm bạn với nhau như thế này… không tốt sao?" Có chút hụt hẫng, có chút buồn phiền và vài đêm thao thức, rồi tình cảm trong sáng tuổi học trò kết thúc nhẹ nhàng và yên ả như thế. Sau này, Đăng trúng phải tiếng sét ái tình và có được mối nhân duyên tốt đẹp. Thế nhưng, mọi chuyện bắt đầu thay đổi chóng mặt bởi sự xuất hiện của một người đàn ông đã gây xáo trộn hoàn toàn, khiến cho cuộc tình đẹp như mơ trở thành bị kịch. Vì vậy mà Đăng đã bỏ ra nước ngoài sống, hy vọng thời gian giúp mình nguôi ngoai.

Tán gẫu một lúc cuối cùng cũng đến nơi, taxi đưa họ tới một tòa chung cư nằm trong khu thương mại. Tuệ Anh giúp bạn sắp xếp hành lí xong xuôi đâu đó, nhìn lên đồng hồ cũng đã quá trưa.

- Cậu mới xuống máy bay chắc mệt rồi, có muốn ăn chút gì không?

- Không sao, mình cần mua vài thứ, chúng ta đến siêu thị đi! – Đăng cất chiếc va li cuối cùng vào góc tủ, phủi phủi tay vài cái rồi đề nghị.

Họ cùng nhau đi đến một siêu thị lớn nằm ở trung tâm thương mại sầm uất, vừa mua sắm vừa tán gẫu vui vẻ, như thể khoảng cách năm năm giữa họ chưa từng tồn tại. Tuệ Anh nhìn sang chàng trai đang suy tư lựa đồ, gương mặt thư sinh ngày nào giờ đã trưởng thành và chững chạc hơn rất nhiều.

- Nhìn mình như vậy mình sẽ hiểu lầm cậu có ý đồ với mình đấy!

Hải Đăng nháy mắt, nửa đùa nửa thật làm cô bất giác bật cười. Tuy nhiên ngay sau đó, nụ cười trên môi đông cứng khi bắt gặp hai bóng dáng quen thuộc đang tay trong tay sắm sửa vật dụng gia đình, ngọt ngào như cặp vợ chồng son.

Gặp lại người yêu cũ trong hoàn cảnh tréo ngoe này, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Hải Đăng biến mất dạng. Anh kéo Tuệ Anh bỏ đi một mạch, không để ý lực nắm quá mạnh khiến cổ tay cô ê ẩm.

Cô từng cho rằng hai người họ sinh ra để dành cho nhau, tình yêu tuổi trẻ thật rực rỡ và đẹp đẽ, ngỡ như sẽ chẳng có gì có thể chia lìa. Nhưng thực tế chứng minh, đẹp không có nghĩa bền vững, trải qua nhiều năm tháng, không có nghĩa không thể đổ vỡ. Huống chi hai người trẻ tuổi và ít từng trải, còn cuộc sống chẳng lường trước được điều gì.

Khi con người ta đã quá quen với sự yên bình, bản thân sẽ dần mất cảnh giác và trở nên yếu đuối. 

(Còn tiếp)

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Nguyệt Cát, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email:info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Scroll to top
X Đóng