02/05/2015 20:59
Cảm thức mùa xuân

Cảm thức mùa xuân

Xuân về vội vàng mang khúc hát yêu thương, nắng về nhẹ nhàng bên người con gái tôi thương
Trần Khánh Minh Sơn Trần Khánh Minh Sơn

Xuân về vội vàng mang khúc hát yêu thương, nắng về nhẹ nhàng bên người con gái tôi thương

* Có thể bạn thích xem:

Em cất mùa đông trong tủ áo

Sáng nay phơi mùa xuân trong khúc nhạc

Giặt tháng Giêng trong chiều vàng hửng nắng

Gieo lộc về vội vã bước thời gian.

 

Để nỗi nhớ ngày đông riêng một góc

Mang thư tình mùa xuân ra đọc

Hoa cỏ hát

Tóc hát...

 

Tháng Giêng về vội vàng trong ánh mắt

Hát ru em những giấc ngủ say.

Tỉnh giấc

Và mùa xuân đến.

Ta mang những bông hoa cánh nhỏ li ti.

Tặng em.

Tặng cả mùa xuân...

Con đường dẫn tôi tiến về phía em không có những điều đẹp đẽ như bao con đường mà em đã từng đi. Nhưng em vẫn chọn tôi – người con trai dù trong lòng mang nhiều hoang hoải, dù biết những đớn đau của tôi vẫn thường trực trong cuộc sống thường ngày. Em bảo em có thể cùng tôi chịu đựng được hết những tổn thương về người con gái cũ của tôi. Phải chăng tôi nên rũ bỏ hết những yêu thương cũ để cùng em, nắm tay em đi tiếp những con đường mùa xuân như bài hát mà tôi vẫn thường nghe, em vẫn thường nghe “Xuân về vội vàng mang khúc hát yêu thương, nắng về nhẹ nhàng bên người con gái tôi thương”.

Đó là một ngày mùa xuân. Nắng vương khắp những con phố nhỏ. Em nói lời yêu trong ngày nắng đi tắt sang con đường phía trước nhà. Nắng hững hờ. Em vội vàng buông lời còn tôi chỉ im lặng. Sự im lặng có thể giết chết tình cảm của em nhưng em không hề nghĩ vậy. Lời yêu thương trôi tuột khỏi tay em. Em so sánh những lần nắng không chiếu vào ban công nhà mình. Em so sánh những lần em vội vàng rồi đánh mất. Tràn ngập con đường bước vội. Lời yêu thương trao vội.

Nắng cứ hững hờ bởi nắng đã dành cả trái tim mình sưởi ấm cho em trong suốt những tháng ngày mùa đông. Nắng đã cùng với những đợt lạnh tràn về từ phương Bắc, mang theo cái rét bên mình đủ để em hiểu yêu thương là chỉ muốn ở gần nhau và truyền cho nhau hơi ấm. Nhưng em cũng đâu hiểu rằng, nắng không chỉ đi qua nhà em mỗi buổi sáng. Nắng mùa đông mang về những hơi ấm. Nắng mùa xuân reo những tiếng vui ca.

Em bước vội qua con đường bên kia, tránh nắng. Em trao ánh mắt cho những bông hoa baby. Em dành những ngón tay mình cho những chiếc lá xà cừ đang mùa thay lá. Em mang trái tim mình ra hong khô nhờ gió hanh và chút mạnh mẽ từ những suy nghĩ không cần nắng…Em giận tôi suốt hơn một năm sau đó chỉ để cho tôi hiểu những cơn nắng nếu cứ sưởi ấm mãi cho nhiều người, nếu cứ lan tỏa hạnh phúc cho những ai mà nó chiếu sáng thì có làm em tổn thương không?

Em lao về phía của riêng mình, của khát vọng mạnh mẽ trong con tim yếu đuối khi không có bờ vai của người con trai em thương ở bên cạnh. Khi bỗng dưng em cảm nhận sự cô đơn vào ngày cuối tuần của mùa vắng, dù chỉ là chút khoảnh khắc yên bình còn đọng lại, chưa xa lắm.

Em rời bỏ tôi trong một ngày...

Tôi quay trở lại với những tổn thương ban đầu về người con gái (người con gái đã đến bên tôi trước em nhưng đã ra đi trước em). Tôi nhận những hằn học về phía mình chỉ để cho những tình cảm dành cho người đó vẹn nguyên nhưng rồi không thể làm được điều đó. Hình như hình ảnh của người cũ đã được lấp đầy bằng chính con người em.

Một ngày đông, con chim én co lạnh trên tán cây xà cừ già nua. Một người đứng mãi. Chuyến xe bus khuất xa về phía ngoại ô. Buồn vắng những thước phim nhộn nhịp ngày nắng. Cái lạnh se sắt thịt da làm gợi lên những ý nghĩ không rõ ràng thi thoảng vẫn xuất hiện trong ngày. Cho ánh mắt ai đó lướt qua cũng lạnh. Những ngày cuối cùng của năm Dương lịch, mùa Giáng sinh tràn ngập. Những ý nghĩ bột phát cũng chẳng thể hình thành, nhưng cứ lẩn khuất. Tôi khó chịu. Tôi lạnh… Đôi lúc cảm nhận sự nhỏ bé trong cái bao la.

Tôi mở cuốn sổ nhỏ em viết vào những ngày trước khi ra đi.

“Anh, anh có biết tình yêu của mùa xuân không? Anh có biết sự cô đơn của những con người nhỏ bé trong mùa đông không? Em đã gặp anh vào mùa đông, yêu anh vào mùa xuân nhưng lại quyết định rời bỏ anh vào những ngày có nắng, đầy nắng. 

Anh, anh có bao giờ hiểu những tổn thương của em khi bên cạnh em nhưng anh lại nghĩ về cô ấy. Một người yêu anh, đã từng yêu anh và đã từng được anh yêu thương. Em không trách anh và không bao giờ trách cô ấy. Nhưng sao anh lại không thể nghĩ hơn một chút cho em, người đến sau...

Anh, anh không thể đi cùng em vào những ngày sau đó. Chỉ xin anh một điều, hãy cất giấu tất cả những tổn thương vào một góc lạnh mùa đông. Bời mùa xuân về, băng sẽ tan. Những con chim én hát bài hát mùa xuân có thể làm anh thay đổi. Anh thử một lần đi. Còn em, em sẽ ra đi. Em sẽ đến một nơi mà nắng sẽ không thể trốn tránh suốt được nữa. Con đường mùa xuân sẽ vẫy gọi ai đó nếu như đam mê...”

Và rồi tôi đã để cho mùa xuân trôi qua cùng những chồi non mọc vươn mình khỏi những xù xì lạnh lẽo trong mùa đông. Tôi đã để cho những tán lá xanh ai đó trốn tìm nhau trong mùa hạ. Thời gian lại kéo tôi về với những ngày thu và lại bắt tôi lạnh những đôi tay trong mùa đông.

Một năm trôi qua, tôi quên được em chưa?

Một năm có đến hơn một nửa số ngày tôi nghĩ sẽ viết thư cho em. Nhưng tôi lại không làm được điều đó. Một năm rồi, em đã đủ quên tôi hay chưa khi hòm thư vẫn chỉ là tên em và một bức thư nháp chưa gửi đi. Tôi đọc lại nhiều lần cuốn sổ có những dòng chữ cuối em viết trước khi ra đi. Tôi mua tặng cho chính mình một chút khô hanh của mùa thu để đến mùa đông bớt đi một chút lạnh. Tôi mua tặng cho chính mình một bó hoa khô chỉ vì sở thích của em (hoa khô ngay lúc đầu luôn giữ lại vẻ đẹp mãi suốt những thời gian sau) nhưng điều đó có còn ý nghĩa, khi tôi không vượt qua được chính những xúc cảm đã từng gây ra cho em. Tôi sợ sẽ làm em tổn thương một lần nữa. Sợ hãi làm tôi như muốn rút khỏi những dòng nhớ thương.

Tôi kể lại những dòng tâm sự của mình cho nội. Nội bảo tôi: “Những điều đã qua cùng những tổn thương mà con người gặp phải dù một chút níu kéo cũng không thể làm người hiện tại hạnh phúc hơn. Nếu trong lòng con còn suy nghĩ về cô ấy, nếu còn yêu cô ấy thì con hãy mang cho cô ấy những bông hoa liti khô màu vào mùa xuân. Hãy nói để tình yêu ở lại mãi những mùa xuân sau này nữa”.

Và mùa xuân đến.

Ta mang những bông hoa cánh nhỏ li ti.

Tặng em.

Tặng cả mùa xuân

 

Đủ kiên nhẫn để hiểu

Đủ đợi chờ để tin

Đủ thương để thành nhớ

Đủ nhớ để thành yêu.

Như bài hát mà tôi vẫn thường nghe, em vẫn thường nghe “Xuân về vội vàng mang khúc hát yêu thương, nắng về nhẹ nhàng bên người con gái tôi thương”.

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của  tác giả Trần Khánh Minh Sơn, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Scroll to top
X Đóng