01/26/2015 22:00
Về bên mùi thương thân thuộc

Về bên mùi thương thân thuộc

Tháng chạp rồi, về đi! Về với mùi thương máu mủ quen thuộc, về với vòng tay của mẹ, về với câu chuyện của bà. Về với nơi ta chưa bao giờ phải một mình lẻ bóng.

Diệp Hương Tú

Miền Bắc của những ngày cuối năm vội vã. Tháng chạp với những cành đào phai nở sớm nhẹ bay trong gió khiến lòng bao người trào dâng nhớ thương.

* Có thể bạn thích xem:

Tiếng gọi thân thương từ nơi quê nhà thúc giục bao người con xa xứ trở về. Sau bao năm xa cách hương quê vẫn không hề thay đổi. Lòng người vẫn thế, vẫn ấm áp và nồng nàn tình yêu.

Chẳng còn bao lâu nữa là tới Tết Nguyên Đán – tết sum vầy. Những ngày cuối năm này người người chuẩn bị sửa sang, dọn dẹp nhà cửa, tạm gác lại công việc của cả một năm bận rộn để dành thời gian cho gia đình.

Thế nhưng, có những trái tim cách xa vạn dặm chẳng thể cận kề bên yêu thương vẫn hướng về gia đình. Ngày Tết ai cũng mong có thể trở về nhà để quây quần bên mâm cơm. Chẳng cần mâm cao, cỗ đầy người ta vẫn muốn trở về. Ngồi bên nhau kể câu dăm ba câu chuyện. Khi ấy, bỗng thấy lòng mình vẫn cháy rực một niềm yêu thương dành cho gia đình. Trái tim của những người trưởng thành như bé lại và chẳng muốn được lớn lên. Vẫn cười vô tư như đứa trẻ khi theo mẹ đi chợ tết chọn một vài bông cúc, thịt mỡ, dưa hành, gạo nếp… Rồi lại bên cha đi chọn cành đào, cây quất.

Mỗi cái tết đều đem lại rất nhiều kỉ niệm. Thân thương có, hạnh phúc có, quen thuộc có. Nhưng tết chưa bao giờ là một lễ nghi nhàm chán. Vẫn những công việc như bao ngày xưa. Tối ba mươi cùng mẹ làm cỗ cúng tổ tiên, chờ cho tới mười hai giờ đêm đón khoảnh khắc giao thừa. Thế rồi mọi người cùng chúc nhau những điều tốt lành nhất cho năm mới. Ai chưa xa quê thì có lẽ chưa biết, nhưng xa rồi thì chỉ cần nhìn một sắc đào, nhìn dòng người tấp nập ngược xuôi dưới phố hẳn đôi chân sẽ chẳng thể yên.

Lúc đó, những đứa con khao khát trở về vùng đất mẹ vội lên chuyến xe cuối cùng về quê  - về với những thanh bình dịu nhẹ, về với nồi bánh chưng trên bếp rực lửa xôn xao xóm làng. Bỏ lại công việc còn dang dở, nỗi nhớ quê hương đã thôi thúc bước chân ta vội vã rời đi khỏi chốn phố xá ồn ào.

Tháng chạp rồi, về đi! Về với mùi thương máu mủ quen thuộc, về với vòng tay của mẹ, về với câu chuyện của bà. Về với nơi ta chưa bao giờ phải một mình lẻ bóng. Để ta như nhỏ lại, để ta như chiếm trọn lấy những giây phút an yên trước khi hối hả trở về với cuộc sống đầy tất bật.

Những gì thân thuộc, cũ kĩ mới thực sự rất đáng trân trọng. Cả năm mới chỉ có một dịp. Vậy, hãy giành lại một chút thời gian ít ỏi để trở về với gia đình. Đồng tiền thực sự rất quan trọng, nhưng thứ quan trọng hơn đó là tình thương bao la từ những người thân yêu nhất của ta. 

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Diệp Hương Tú, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Từ khóa:  Văn học, tản văn, gia đình
Scroll to top
X Đóng