01/03/2015 12:37
Nếu một ngày nào đó...

Nếu một ngày nào đó...

"Con người ta, lúc nào cũng đau đớn với những chấp niệm. Cố chấp với sinh tử, cố chấp với số phận, cố chấp với yêu hận, và cố chấp với chính bản thân mình..."
phím lạc lòng phím lạc lòng

"Con người ta, lúc nào cũng đau đớn với những chấp niệm. Cố chấp với sinh tử, cố chấp với số phận, cố chấp với yêu hận, và cố chấp với chính bản thân mình..."

* Có thể bạn thích xem:

Có những sự thật tàn nhẫn đến độ, chúng ta không thể chấp nhận nó được, càng không chấp nhận thì nó càng tàn nhẫn. Riêng bản thân tôi, thay vì chấp niệm, tôi lại luôn chấp nhận, không hiểu vì sao tôi có thể chấp nhận mọi việc một cách dễ dàng. Dễ dàng đến giả tạo. Có đau, có buồn, nhưng tôi vẫn chấp nhận. Không phải tôi không tìm cách thay đổi mọi chuyện, mà là tôi không muốn, điều gì đó khác đi chỉ vì tôi. Không phải tự tôn tôi cao, không phải tôi bất cần, mà vì tôi vốn lặng lẽ, và chưa bao giờ chắc chắn về vị trí của mình trong lòng người khác, chưa từng...

Tôi sợ tôi giữ mà không được, tôi sợ phải nhận ra: "Ồ, hóa ra mình không hề quan trọng như mình nghĩ", "hóa ra mình không là gì cả", "hóa ra...". Tôi rất sợ những giây phút mình nhận ra điều đó, mặc dù, tôi đã chấp nhận, nhưng không có nghĩa là tôi không đau, thế nên... tôi cứ để bản thân ngủ luôn trong mớ suy tưởng êm đềm...

Anh! Có quá nhiều phiền muộn, có quá nhiều âu lo, có quá nhiều thứ quan trọng cần phải làm, cần phải đạt được. Tôi cứ chờn vờn bên anh như thế này, không rõ ràng, cứ hững hờ, cứ thờ ơ, nhưng thật ra... đang vô cùng để tâm. Không dám chạm đến, nhưng thật ra lúc nào cũng mong được ôm lấy. Nhưng, cuộc sống thì xô bồ, cuộc đời thì "khó nói". Có gì chắc chắn tôi và anh sẽ như thế này mãi? Có chút cay đắng, có chút xót xa, nhưng tôi biết, tôi không thể giữ anh bên cạnh mãi được. Tôi không giữ được. Chấp nhận. Cười nhạt...

Nếu một ngày nào đó, khi em nhìn lại, và rồi nhận ra không có anh bên cạnh thì em biết, anh giờ đây đã bình yên với hạnh phúc của riêng mình. Nếu một ngày nào đó, đôi tay không còn được anh sưởi ấm, thì em biết, anh đang ấm áp bên bàn tay khác. Gió vẫn thổi, mây vẫn trôi, trăng vẫn sáng và em vẫn âm thầm đi bên anh!

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Phím Lạc Lòng, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Tựa gốc: Có lẽ em. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email:info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Từ khóa:  Văn học, tản văn, chia tay
Scroll to top
 Close