01/04/2015 17:46
Định mệnh giao nhau giữa vạn người

Định mệnh giao nhau giữa vạn người

Là em ích kỉ, đã làm cho anh tổn thương? Nhưng em không thể bỏ qua câu hỏi rằng liệu anh có thật sự yêu em hay không? Hay cũng chỉ như bao chàng trai trước đây? Em là thế đấy ! Nếu chưa thật sự tin tưởng em sẽ không chấp nhận.

Diệp Hương Tú

Đất trời chẳng vội mà lòng người cứ rối… Trong muôn vàn kiểu yêu thương, đơn phương có lẽ là đáng sợ nhất và khó xử nhất cho cả hai con người.

Định mệnh giao nhau giữa vạn người

* Có thể bạn thích xem:

Em bước vào những ngày cuối thu trong từng câu chuyện đáng yêu khi có một chàng trai “lạ” bước tới bên em. Em thấy anh ta thật đặc biệt. Tới bên em không vồn vã hỏi han hay dùng những lời đường mật yêu đương. Mọi thứ quả thực là mối quan hệ đúng như em mong muốn. Và dường như em ngỡ rằng mình đã tìm được chốn bình yên cho riêng mình.

Em chào đông cùng anh, cùng từng câu hát của anh. Có người đã từng nói với em rằng để nói chuyện hợp ý em quả thực là rất ít người. Thế nhưng có lẽ anh lại nằm trong số ít ấy. Dù em có bảo anh ngốc hay điên khùng gì đó anh đều cười trêu chọc lại em. Em thấy mình dường như đã gặp may.

Từng ngày qua đi, chàng trai ấy vẫn bên em như thế. Hằng ngày hỏi han em, nhắc nhở em chuyện học hành. Ngày nào đi thi anh cũng chúc em thi tốt. Khuya thì cứ trẻ con muốn nói chuyện cùng em tới muộn. Có những hôm em ngủ quên mất luôn, anh lại cũng chẳng trách móc.

Anh thật sự rất dễ thương, thật sự rất tốt. Dù có khi anh cứ tự nhận mình tốt bụng em lại toàn phủ nhận nói rằng anh tự cao mãi thôi. Là thế đấy nhưng em lại chẳng chịu thừa nhận em cũng thấy anh tốt bụng lắm chứ!

Mặc cho em có chọc ghẹo hay nói năng thế nào anh cũng không giận nhưng có đôi lúc lại giận vì em mải bận gì đó bỏ quên tin nhắn của anh. Anh không nói là giận chỉ bảo em thế thì cứ làm đi rồi không trả lời tin nhắn lại nữa là em biết anh đang giận thật rồi. Nhưng tới sáng hôm sau mở điện thoại, y rằng đã thấy tin nhắn của anh. Em biết, anh không giận được em lâu đâu mà!

Chúng ta có rất nhiều điểm chung. Đều là những con người dùng nụ cười để che giấu đi những đau khổ, đều là những người chẳng muốn bộc lộ bản thân cho người khác biết – những người rất dị.

Thế rồi một ngày, anh nói lời yêu em. Định mệnh gửi anh vào đời em như một cặp bài trùng. Thế nhưng vì em đã dùng quá nhiều lý trí. Chẳng dám yêu anh vì sợ bản thân lại càng thêm đau đớn.

Những vết thương xưa dù đã qua đi từ rất lâu rồi nhưng em vẫn chưa hết lo sợ bàng hoàng. Em chỉ muốn có một nơi cho riêng mình không ai có thể chạm vào đó! Đắn đo thế nào mà em lại chọn cách từ chối. Em sợ mình đau!

Định mệnh giao nhau giữa vạn người

Là em ích kỉ, đã làm cho anh tổn thương? Nhưng em không thể bỏ qua câu hỏi rằng liệu anh có thật sự yêu em hay không? Hay cũng chỉ như bao chàng trai trước đây? Em là thế đấy ! Nếu chưa thật sự tin tưởng em sẽ không chấp nhận.

Em biết và cũng có thể hiểu được anh lúc này. Là muốn trốn tránh em cho những đớn đau giả vờ như trôi vào quên lãng. Nhưng chính lúc này em lại càng thấy có lỗi với anh nhiều hơn.

Có lẽ duyên phận tới nhưng em còn dè dặt sợ yêu. Có lẽ hai ta chưa thể cùng nhau bước đi trên cùng một con đường dù có rất nhiều điểm chung.

Ở hiện tại, em xin lỗi người rất nhiều.

Ở tương lai, em mong tim mình đủ can đảm yêu anh nếu phía cuối đường vẫn có hình bóng ấy nói yêu em!

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Diệp Hương Tú, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email:info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Scroll to top
X Đóng