12/18/2014 23:12
Mùa đông ấy em đã buông tay...

Mùa đông ấy em đã buông tay...

Mùa đông ấy, mình vội vã trong lưng chừng và đợi – cho một lưng chừng khác. Mình cứ đợi, còn anh, cứ mãi hoang hoải trong mảnh tình đã cũ. Mùa đông ấy, mình đã bảo, mình đợi chán rồi...
Lạc An Lạc An

Mùa đông ấy, mình vội vã trong lưng chừng và đợi – cho một lưng chừng khác. Mình cứ đợi, còn anh, cứ mãi hoang hoải trong mảnh tình đã cũ. Mùa đông ấy, mình đã bảo, mình đợi chán rồi...

Đông rồi, mình chờ đông mãi.

Đông Sài Gòn vẫn vậy, trễ hẹn như một thói quen. Nhưng đông dịu dàng quá, nên mình chẳng nỡ giận, dù chỉ là chút xíu.

Sài Gòn mùa đông, tự nhiên thấy – dòng người bớt vội. Vẫn cậu bé học trò tay cầm hộp sữa ngái ngủ trong thang máy, vẫn chị hàng bông mười lăm ngàn một chục trên đường Điện Biên Phủ, vẫn cô giáo già giữ xe cạnh công ty. Chỉ khác là, tất cả, bỗng dưng chùn đi một nhịp. Lắm lúc, người ta đợi mùa đông chẳng phải vì niềm yêu nào cả - chỉ là - đông đến như một kẻ qua đường, vỗ về cho một mùa mới khác. Thế là người ta cứ vui, cứ đợi, rồi tự cho mình cho mình bước chậm một chút, đến bõ những ngày vội vã, đến quên cả nhớ.

Sáng tinh mơ, đông lướt tấm áo mỏng tang mờ hư ảo phủ lên thành phố, quyến rũ đến mức, cứ nghĩ đưa tay là sẽ chạm được vào đông. Đông ghé vào hẻm nhỏ, mình ngửi thấy mùi đông – cái mùi sương lạnh ươn ướt nơi đầu mũi, cái mùi tinh khiết mới mẻ, cho dù biết bao lần, đông cứ đi, rồi lại đến. Bất chợt tự hỏi, con người ta, ngày gặp lại, có còn vẹn mới hay không?

Lại nói, về mùa đông năm ấy…

Mùa đông năm ấy, mình mãi vật lộn trong đống bài vở bùi nhùi cho một cái kết vẹn tròn của thời sinh viên. Mùa đông ấy, mình vội vã trong lưng chừng và đợi – cho một lưng chừng khác. Mình cứ đợi, còn anh, cứ mãi hoang hoải trong mảnh tình đã cũ. Mùa đông ấy, mình đã bảo, mình đợi chán rồi...

Mấy hôm trước nói với chị là mình thích mùa đông, nhưng mình không thích ra đường một mình, vì đi một mình buồn lắm. Chị bảo đường đông mà, sao lại bảo đi một mình? Ra là, càng lớn người ta càng lãng mạn.

Hôm nay, lại đi dọc con đường xưa cũ, mình nhìn thấy chùm đèn treo đã lên đèn để tiễn đưa mùa đông. Hay thật, đông của mình – chỉ mới vừa ghé một chút, một chút thôi.

Mùa Đông. Mùa Đông

Những cơn gió cắt qua, trên vai gầy xơ xác,

Chiếc khăn quàng cổ phất phơ,

Lá bay tan tác,

Trên cành,

Đôi chim nhỏ,

Vẫn yêu nhau…

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Lạc An, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email:info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Scroll to top
 Close