12/26/2014 16:05
Mình hãy coi nhau là bạn anh nhé!

Mình hãy coi nhau là bạn anh nhé!

Tình cảm, kỷ niệm cũ lại ùa về làm em buồn và em hiểu rằng thời gian cũng không làm em quên được anh vì anh vẫn ở trong trái tim em. Và em biết anh cũng vẫn còn rất yêu em. Nhưng anh ơi, em không thể ở bên anh được nữa bởi sau anh còn có gia đình.
Võ Thanh Vi Võ Thanh Vi

Tình cảm, kỷ niệm cũ lại ùa về làm em buồn và em hiểu rằng thời gian cũng không làm em quên được anh vì anh vẫn ở trong trái tim em. Và em biết anh cũng vẫn còn rất yêu em. Nhưng anh ơi, em không thể ở bên anh được nữa bởi sau anh còn có gia đình...

Nhanh thật! Vậy là em xa anh...

Anh còn nhớ không, ngày đầu tiên mình gặp nhau? Lúc đó em bắt đầu bước vào năm đầu tiên của Đại học, lúc đó mình với nhau như anh em ruột vậy. Khi em bước sang năm thứ II cũng là lúc anh ngỏ lời yêu em. Anh biết không thực sự lúc đó em rất bất ngờ vì anh hơn em đến 6 tuổi và hơn thế bên anh có rất nhiều người xinh đẹp yêu anh, vậy mà anh lại chọn em - một người không có gì nổi bật cũng không xinh.

Cứ thế anh ở bên em, động viên em học. Sinh nhật năm thứ III, em không ngờ đây cũng là sinh nhật cuối cùng anh ở bên em. Anh biết không, đấy là sinh nhật hạnh phúc nhất của em. Mỗi khi em buồn anh là người đầu tiên em kể, cũng là người động viên em, làm em cười. Anh có biết khi đó em nghĩ gì không? Em tin vào ngày mai anh à! Em luôn chờ ngày ra trường, em sẽ được ở bên anh, được khoác lên mình bộ vest thật đẹp sánh vai cùng anh. Vậy mà ước mơ chưa thực hiện em hay tin anh lấy vợ. Người anh mới gặp chưa đầy hai tháng, chưa từng một lần cầm tay và tệ hơn, anh đâu yêu người ấy, anh đi lấy vợ vì gia đình. Tin dữ làm em suy sụp rất nhiều. Đã có lúc em nghĩ đến cái chết song em không nào làm như thế, bởi anh từng nói với em: "Phải biết yêu thương bản thân mình!". Nên em sẽ không làm như thế, em phải sống vì tương lai và ước mơ của em.

Ngày anh đám cưới cũng là ngày em khóc rất nhiều, em cảm thấy đau nhói nhưng biết làm sao được khi định mệnh đã sắp đặt như thế. Dù cho em và anh có muốn thay đổi nó thì cũng không thể nào được. Bởi anh là con một, anh cũng phải nghĩ cho gia đình anh...

Tình cảm, kỷ niệm cũ lại ùa về làm em buồn và em hiểu rằng thời gian cũng không làm em quên được anh vì anh vẫn ở trong trái tim em. Và em biết anh cũng vẫn còn rất yêu em. Nhưng anh ơi, em không thể ở bên anh được nữa bởi sau anh còn có gia đình. Em không thể làm khổ anh, gia đình anh và cả gia đình em. Anh cũng vậy phải không? Mình hãy coi nhau là bạn anh nhé.

Hạnh phúc bên vợ nha anh!

Bài viết thuộc quyền sở hữu của  tác giả Võ Thanh Vi, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả. Vui lòng ghi tên đầy đủ và trích nguồn mlog.yan.vn khi đăng lại nội dung này. Xin chân thành cảm ơn!
Từ khóa:  Văn học, tản văn, chia tay
Scroll to top
X Đóng