12/23/2014 04:50
Bởi nỗi đau này là do tôi chọn

Bởi nỗi đau này là do tôi chọn

Rồi đến một lúc nào đó khi nhìn lại con đường mình đã đi qua, tôi sẽ tự thương chính mình, một chút ít, rồi thôi. Em vẫn sẽ nói yêu anh nhưng chỉ thế, rồi thôi...

Lam Miên

Rồi đến một lúc nào đó khi nhìn lại con đường mình đã đi qua, tôi sẽ tự thương chính mình, một chút ít, rồi thôi. Em vẫn sẽ nói yêu anh nhưng chỉ thế, rồi thôi... 

Bởi nỗi đau này là do tôi chọn

* Có thể bạn thích xem:

Em đã từng cảm thấy hạnh phúc…

Tôi từng viết những câu chuyện với cái kết hạnh phúc, viết rất thật cùng với cảm xúc của tôi. Tôi yêu quý những cái kết hạnh phúc. Tôi tin người khác sẽ hạnh phúc. Ngoại trừ tôi. Và có vẻ, nó là nguyên nhân của mọi việc.

Tôi từng viết về những cái kết không hạnh phúc khác, cũng viết rất thật với cảm xúc trong tim. Tôi không yêu quý chúng nhưng tôi tin nó dành cho mình. Tin đến nỗi tôi dành trọn nỗi đau mình vào trong đó đến mức “dường như không còn có thể cười nổi”.

Tôi vẫn cười, sau tất cả mọi chuyện.

Nick D với cuốn truyện “Tôi 20 ++” đã nói về những vết vỡ. Con người ta dễ vỡ tạo thành xã hội dễ vỡ. Mà cứ mỗi lần vỡ lại dán băng keo thật dày, chồng chéo lên nhau. Để rồi hình như nó chai sạn đi, chẳng còn vỡ nổi nữa. Có gì cũng mặc, tim hết vỡ nổi rồi.

Và lại đau...

Thật ra tôi chẳng hiểu đau là gì, đau trong tim là thế nào, tôi chỉ biết mình không thể thở nổi khi nghĩ về anh, về tôi, về cả tương lai của mình. Tôi nghĩ đó là đau. Mà hình như tôi cũng quen rồi, quen với nỗi đau ấy nhiều tới mức tôi không còn than thở, tôi thôi không còn tìm bất cứ ai để nói. Tôi chỉ viết và đọc, để cảm xúc khỏi bừng dậy những lúc đơn độc.

Tôi từng viết về những cuộc tự tử thật thà. Tôi đã từng thử tự tử, nhưng cuối cùng chỉ là tạo thêm nhiều vết xước lên đôi tay mình. Ừ, là tôi không dám, là tôi sợ cái chết. Một người bạn từng rất thân đã dặn tôi rằng đừng làm đau chính mình nữa, khóc đi, dựa vào ai đó đi, nói lên đi, đừng im lặng nữa. Người ta còn trẻ mà chẳng phải sao? Mọi sự bốc đồng đều sẽ được bỏ qua hết. Nhưng tôi làm không nổi.

Vì tôi chọn con đường đơn độc. Vì tôi chưa từng hối hận. Vì tôi không muốn thay đổi. Tôi quả là ngốc, phải không? Chả qua đều là lí sự cùn cả. Chẳng sao, nếu bất cứ ai cũng hiểu thì xã hội vốn đã không còn là xã hội. Con người phải có cái nhìn ích kỉ thì mới là con người. Tôi biết chứ, đủ nhiều để chấp nhận.

Thì đau đó, rồi sao?

Cô tôi từng bảo, cô nghĩ có một cái gì đó bất ổn trong tôi, không tìm được lối thoát, không chịu tìm lối thoát. Vậy nên sự bất ổn vẫn diễn ra, âm ỉ và có thể xảy đến bất cứ lúc nào. Nhiều khi tôi cũng tự hỏi: không mệt à, sống vậy không mệt à, thử buông ra xem. Tôi buông đấy chứ, buông rất nhiều mà vẫn đau, không ngừng lại được. 

Tôi không muốn nó ngừng lại.

Rồi đến một lúc nào đó khi nhìn lại con đường mình đã đi qua, tôi sẽ tự thương chính mình, một chút ít, rồi thôi. Tôi sẽ lại khóc, rồi thôi. Em vẫn sẽ nói yêu anh nhưng chỉ thế, rồi thôi. Và tôi vẫn hiện diện, ngay tại khoảng trời này. Tôi vẫn nói, vẫn cười, vẫn ước ao, hy vọng. Rồi tôi sẽ sao nữa?

Tôi không biết. Tôi, có thể sẽ biến mất. Có thể sẽ tìm thấy một tôi “hồi còn nhỏ”. Có thể sẽ mất tất. Nhưng bạn biết không, tôi tin mình đúng, kể cả cái cách tôi ôm lấy nỗi đau về chính mình. Tôi - vẫn tin mình đúng. Vậy nên đừng hứa gì cả, vì có ai biết đến ngày mai. Ai biết ngày mai nỗi đau trôi hết, và ai biết tim sẽ ngừng đập.

Vậy nên em chọn nỗi đau này. Vì em chọn, anh hiểu không?

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của  tác giả Hạ Lam, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email:info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Scroll to top
X Đóng