11/06/2014 01:10
Rời vòng tay cậu cũng không là bão tố

Rời vòng tay cậu cũng không là bão tố

Tôi tự gọi mình là Gió. Tôi biết ngoài kia, nơi nào đó, trên thảo nguyên thơm cỏ non hay biển xanh thăm thẳm, Nắng vẫn đang đợi tôi. Rất gần...
Linh Phương Linh Phương

Tôi tự gọi mình là Gió. Tôi biết ngoài kia, nơi nào đó, trên thảo nguyên thơm cỏ non hay biển xanh thăm thẳm, Nắng vẫn đang đợi tôi. Rất gần...

* Có thể bạn thích xem:

Chiều nay, trong giờ nghỉ, ấn replay liên tục Gọi mưa. Đến câu cuối thì chỉ muốn òa lên nức nở. Chỉ muốn thét lên: "Sao cậu lại như thế với tôi?". Xa vòng tay cậu, chẳng có bão tố nào cả, ngoài những nỗi nhớ ào lên thành đợt mạnh trong lồng ngực, hàng loạt dấu chấm hỏi to tướng mãi bỏ ngỏ câu trả lời, những bước loạng choạng vì hẫng hụt.

Tôi, yếu lắm, mỏng lắm và dễ bị tổn thương. Đến nỗi, nhìn thấy cậu là thầm buồn. Buồn vì đã chẳng là gì của nhau. Tôi buộc phải chọn cách đó, vì lòng kiêu hãnh của mình. Tôi đành quên, cố quên, đợi đến khi nào quên sạch.

Những ngày này, nếu như còn chút gì đó, tôi sẽ nhắn tin hỏi cậu đi học chưa, có mệt không, có muốn cùng ăn thứ gì đó không. Tôi nhớ đến vùng kí ức tươi sáng ngày nào: một chiều mưa còn hối hả lao vào nhau, cái nắm tay hồi hộp giữa chùm pháo hoa sáng rực, đôi mẫu tin nhắn mùi mẫn. Vậy mà, sau có mấy ngày thôi, tôi lại phải gói mọi ảo tưởng vào câu chuyện của riêng mình.Tôi từng có có ý định tự hàn gắn tổn thương. Nhưng,  thái độ hèn nhát của cậu, tôi không cho phép mình làm việc đấy. Không bao giờ.

Tôi hận những kí ức ấy đã ngoằn ngoèo hằn vết vào trí nhớ mình. Sao thế? Sống kí sinh vào cảm xúc, đôi lần, tôi kiệt sức.

Cũng vì lòng kiêu hãnh, nên tôi hứa sẽ không ngã gục chỉ vì một mối quan hệ dang dở.

Tôi nhận ra, ngừng trò chuyện với câu mỗi đêm, tôi có thời gian học hành nhiều hơn. 

Tôi hiểu rằng, không đi chơi với cậu, tôi có thời gian tìm hiểu mọi người xung quanh: bố mẹ tôi, các chị tôi, các bạn tôi, các em tôi... Những người vẫn ở cạnh tôi, mãi mãi ở đó.

À, vì câu chuyện lan man giữa tôi và cậu, tôi có thứ để ngồi lạch cạch viết thật nhiều. 

...

Tôi nghiệm ra, nếu cậu không quay lưng lại thì tôi đã chẳng tỉnh hơn khi nhìn cuộc sống. Cũng đúng, tôi đã liều lĩnh lao vào mối quan hệ này, thì phải dám trả giá, dám đối mặt. Tôi cũng chưa trao tặng cho cậu thứ gì, ngoài mớ tình cảm dại khờ ngây ngô.

Đã ai nói cho tôi biết gia đình tôi phải lìa xa? Có ai đoán rằng tôi đang học sa sút? Có ai dự báo rằng tôi sẽ liên quan tới cậu chứ? Ừ, không ai, ngoài thời gian.

Chẳng ai vui mãi, cũng không buồn được mãi. Quan trọng phải biết kéo dài những đoạn vui. Và đừng đẩy mọi xúc cảm lên tột cùng. 

Tôi sẽ vậy, sống thản nhiên một chút, giản đơn nhiều hơn và tươi tắn như một đóa hoa.

Tôi tự gọi mình là Gió. Tôi biết ngoài kia, nơi nào đó, trên thảo nguyên thơm cỏ non hay biển xanh thăm thẳm, Nắng vẫn đang đợi tôi. Rất gần...

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Linh Phương, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Từ khóa:  Văn học, tản văn, chia tay
Scroll to top
 Close