11/17/2014 09:53
Ngày mai khi em thức dậy, trời sẽ chỉ có màu xanh

Ngày mai khi em thức dậy, trời sẽ chỉ có màu xanh

Em đã rất mông lung khi anh rời đi, suốt một khoảng thời gian dài. Để nhớ mãi những lời anh nói, với những sẻ chia về cuộc sống, tình bạn và lời anh nói yêu em. Để luôn mỉm cười đến bải hoải khi nhớ về quãng thời gian ấy.
Táo Táo

Em đã rất mông lung khi anh rời đi, suốt một khoảng thời gian dài. Để nhớ mãi những lời anh nói, với những sẻ chia về cuộc sống, tình bạn và lời anh nói yêu em. Để luôn mỉm cười đến bải hoải khi nhớ về quãng thời gian ấy.

* Có thể bạn thích xem:

Em gặp anh trong cái thời gian mà có lẽ một nửa thế giới này đang ôm giấc ngủ của bản thân, còn em và anh vẫn lang thang suốt đoạn đường đèn thổi vàng bóng cây. Nói cho văn thơ mĩ miều, thì anh là bạch mã hoàng tử trong cái khoảnh khắc ấy, còn nói theo ý của em, là em bị anh hớp hồn. Em luôn nghĩ em sẽ gặp một người đàn ông hấp dẫn vào một buổi chiều nào đó. Một buổi chiều vàng sẽ lãng mạn hơn giữa đêm thế này. Chả phải người ta vẫn nói đêm ma đi như đi chợ, nên có lẽ đêm nay em thấy anh đẹp như "yêu tinh" vậy.

Em luôn nghĩ buổi chiều, khi người ta bỏ lại mỏi mệt ở sau, ấm áp sẽ dễ bộc lộ hơn rất nhiều. Còn đêm là lúc người ta cô đơn, có lẽ cái gắt gao thèm thuồng chở che nó mạnh, làm em sợ trong khoảnh khắc khác, em sẽ bị hẫng vì không còn thấy anh như lúc này mất. Em cũng chả biết chúng ta nói chuyện gì, bắt đầu quen nhau như thế nào. Giống như trong inception, khi người ta trong mơ, không ai biết chúng ta đến thời điểm này như thế nào. Cái khởi đầu đứt đoạn, chỉ biết khoảng thời gian rất lâu sau này, em vẫn luôn nhớ về anh lúc ấy, lấp lánh mà ma mị.

Anh vẫn hay nói rằng, gặp em giữa đời giống như gặp ma, vì mấy ai bắt đầu một tình yêu vào 12 giờ. Khi ra đường người ta chỉ sợ gặp lưu manh thôi. Em thì cứ vân vê chiếc cốc sứ ấm áp mà gật gù và mỉm cười, ừ chúng ta yêu nhau như thế đấy.

Anh cũng nói, em như ác mộng đời anh, khi em mãi không hết yêu anh và bám lấy anh. Nó làm em tự hỏi, anh cũng từng yêu em, sao em lại thấy như chỉ mình em yêu anh.

Có một buổi chiều như thế này, anh đưa em đi ăn. Nơi những con phố xô bồ mà đã hàng tỉ lần em đi qua. Nhưng nơi này, khung thời gian này, có anh. Lúc đó em chỉ hạnh phúc ôm chặt anh và mỉm cười. Em thấy như hàng vạn cái đẹp đẽ của bầu trời trên kia là anh. Em thấy như toàn bộ tình yêu của em, lúc này đặt trọn vào anh, khi em khẽ tựa "trán zô" vào lưng anh mà hít hà. Em nhớ người đàn ông là anh có làn da đồng rất mạnh mẽ, và cái cách anh lau bát, lau đũa cho em, cứ như tất cả cô gái ngoài kia sẽ phải làm điều đó, còn em thì được hưởng thụ. Em yêu cả cái cách anh nói: anh mời em trước khi cắm cúi cho cả đống tương ớt và ớt chưng vào bát mì của anh. Em không biết anh có biết mắt em lúc đó rất sáng không nữa.

Để rồi khi từng ngày em nhớ lại chuyện chúng mình, em nghĩ đến rất nhiều lí do chúng ta chia tay, nhưng rồi chả có gì thỏa đáng cả. Vì có lẽ lí do không quan trọng bằng việc em không còn anh. Em đã dành rất nhiều thời gian liếm láp vết thương ấy, còn anh dành thời gian ấy xây dựng lại cuộc sống của bản thân. Vẫn là anh tận dụng thời gian tốt hơn em.

Anh hẹn em 12 giờ, khi quán cà phê ấy chưa đóng cửa. Có một quán quen chúng ta hay ngồi, nơi ánh đèn thắp sáng đến khi vị khách cuối cùng rời đi. Đó là điều đặc biệt, khi quán chả bao giờ giới hạn thời gian đóng cánh cửa kia. Em thấy cà phê luôn làm người ta nhàn, mùi hương, vị, cách pha, cách khuấy, làm người ta nhàn. Nhưng hôm nay em thấy nó rối. Khi hơi nước bốc ra ướt đẫm như bàn tay em... vì em biết anh nói gì.

Anh nói rằng: “Em với anh không cùng khoảng thời gian, em không thể tăng tốc, còn anh không thể đợi em. Em là một cô bé, còn anh là người cần ổn định cuộc sống của mình. Em à, khi đến một giai đoạn nhất định của cuộc đời, con người ta không còn nhu cầu lao mình vào tình yêu. Anh không còn trẻ, còn em không thể đánh đổi, anh cũng vậy.”

Em chỉ thấy hình ảnh anh rời đi, dứt khoát không quay đầu. Anh làm mọi cách để loại anh ra khỏi cuộc sống của em. Nơi bắt đầu được thì kết thúc được. Anh chặn hết mọi thứ thuộc về mạng xã hội, im lặng suốt mấy tháng trời không hồi đáp, mặc cho em khóc, nhắn tin và than thở. Than thở mỗi khi em nằm nhìn trần nhà, thở mệt mỏi nơi ấm áp rời đi, anh cũng không hề động lòng. Cái bản tính đàn ông ấy, mà mãi sau này em chưa tìm được ai có sức hấp dẫn ấy nơi anh.

Hà Nội hôm đấy mưa. Em có đọc Diệp Lạc Vô Tâm viết rằng, khi con người ta đau khổ nhất, trời sẽ mưa. Em thấy Hà Nội ảm đảm. Khi những giọt nắng tắt, mưa thấm ướt mái tóc dài của em. Em thấy Hà Nội yên tĩnh, khi tiếng giày lộp cộp của em gõ vang con đường vàng ánh đèn khuya. Em ngước lên bầu trời, thèm một mùi hương xôi phảng phất. Giống như cái ngày bé ấy, nằm chiếu mà nghe, tiếng rao và mùi hương thoảng thoảng, ấm cả tuổi thơ. Em lúc này, sao mà muốn nằm ở nhà, gắt gao ôm chăn, nhìn bố mẹ mình, như mọi thứ vẫn ở đấy không hề thay đổi. Giờ em đã biết sao mỗi lúc yếu mềm con người ta nhớ về gia đình, vì nó không dịch dời. Gia đình vẫn ở đấy, còn mọi mối quan hệ đều có thể đổ vỡ bất cứ lúc nào.

[...]

Em đã rất mông lung khi anh rời đi, suốt một khoảng thời gian dài. Để nhớ mãi những lời anh nói, với những sẻ chia về cuộc sống, tình bạn và lời anh nói yêu em. Để luôn mỉm cười đến bải hoải khi nhớ về quãng thời gian ấy.

Hôm nay Hà Nội nóng, em làm một bom bia, đung đưa chân trên lan can phòng con bạn mình. Em còn nhớ cái thời gian trước khi chúng ta chia tay, trời vẫn lạnh buốt cắt da, nơi áo ấm xúng xính co gối trên giường. Em vẫn còn cần hơi ấm của anh. Giờ trời đã nắng đến mức em thèm hơi bia mát lạnh rồi. Nhìn lên trời xem, không còn những mảng tối đen của mùa đông, thay đó là cả trời sao rợp mắt. Nơi lan can, những chậu cây xanh mơn mởn, tròn vo và căng mướt.

Con bạn em bước những bước chân êm ru tiến về phía này. Con bé với những cái nhón chân nhẹ như mèo, làm người ta chả biết nó đến và đi lúc nào. Em đã luôn tự hỏi, liệu khi yêu nó có tàn nhẫn mà nhẹ nhàng như thế không?

 - Của mày nè.

Nó đưa cho em một cốc bia thả đầy đá. Em ngửa mặt lên trời mà lẩm bẩm rằng: “Mày à, sao càng uống càng nóng thế này?"

Nó cũng ngửa mặt lên trời mà lẩm bẩm như một bà cụ rằng: “Quên đi mày, sẽ chả được gì khi giữ mãi trong lòng, tao cũng biết rằng mày thừa hiểu, nhưng tao vẫn cứ muốn nói đấy. Đó là một người đàn ông tuyệt vời, nhưng nó chỉ là ở thời điểm đó mà thôi. Khi một người rời xa, mọi lời hứa sẽ chả còn giá trị. Mày nhìn trắng mắt ra đi xem trên trời có bao nhiêu ngôi sao? Đẹp đúng không!. Cái con bé này, cứ lên cơn là lại thích mò lên đây uống bia, sa đọa, sa đọa”.

Em nằm ngửa ra chiếu, tựa đầu lên đùi nó. Con bạn với cặp giò to như một cái gối. Rồi em khóc. Bia vẫn cào lòng em. Vì hôm nay sinh nhật anh. Em còn chưa được cùng anh đón sinh nhật một lần nào cả…

Nó đưa bia lên hớp một ngụm rõ to. Lầm bẩm vài ba từ chết tiệt.

Đồng hồ chỉ 12 giờ đêm, gió thổi mát như vậy, em lim dim, đưa tay lên trời.

Sao trên trời đẹp thế kia, tóm là có một ngôi. Ngày mai khi em tỉnh dậy, trời sẽ chỉ màu xanh, không còn màu đen nữa.

Em thấy mình mơ, trong giấc mơ ấy thật đẹp.

Rồi mai sẽ đến thôi...

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Táo, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Từ khóa:  Văn học, tản văn, chia tay
Scroll to top
 Close