11/10/2014 00:41
Khoảng lặng của riêng tôi

Khoảng lặng của riêng tôi

Ai cũng có ít nhất một người để khi nhắc đến, họ thấy mình bối rối, dù rằng đó không phải là người họ đang yêu hay đã từng yêu. Tôi cũng vậy...
Ché Rì Ché Rì

Ai cũng có ít nhất một người để khi nhắc đến, họ thấy mình bối rối, dù rằng đó không phải là người họ đang yêu hay đã từng yêu. Tôi cũng vậy...

* Có thể bạn thích xem:

Tâm hồn tôi có một khoảng trống màu đen, vô định. Và tôi lại rơi vào khoảng trống đó, lặng thinh…

Đã có lúc, tôi thấy cuộc đời 60 năm là quá ít ỏi, ít lắm để con người ta sống, làm việc và hưởng thụ. Tôi muốn mình phải sống đến 80 tuổi, 90 tuổi hoặc hơn thế, miễn là tôi không nằm liệt giường và vẫn còn minh mẫn…

Đã có lúc, tôi thấy nếu so sánh đến cùng, thì nỗi buồn, đau khổ và xấu xa vẫn nhiều hơn niềm vui, hạnh phúc và những điều tốt đẹp trong cuộc đời này, tại sao vậy? Ông trời công bằng thật, nhưng phải chăng như thế là quá nghiêm khắc với loài người và tất cả sinh vật trên thế gian này?

Tôi thấy thương những em nhỏ mắc phải những căn bệnh không thể chữa lành ngay từ lúc mới lọt lòng, tôi thấy thương những người ham sống nhưng không được sống, tôi thấy thương những người phải đánh đổi, phải vật lộn với tử thần hàng ngày, hàng giờ để dành lấy hơi thở cho mình. Tôi quá may mắn.

Tôi thương những người bị bệnh trầm cảm, thương lắm… Nỗi đau nào cũng là nỗi đau, mặc cho nó là thể xác hay tinh thần. Đừng so sánh vì bất cứ sự so sánh nào cũng là khập khiễng, đừng so sánh vì mình không phải là người khác...Người ta không hẳn là sống khi thể xác vẫn còn.

Thỉnh thoảng mọi người trong xóm tôi vẫn hay bắt gặp một ông già râu tóc đã bạc, lưng đeo một cái ba lô nặng, một tay cầm gậy, một tay xách túi đựng sắt vụn. Ông đi nhặt sắt, bán lấy tiền để sống, tối ngủ ngoài lều chợ. Gia đình, con cái ông ở ngoài Hà Tĩnh. Người ta hỏi ông cầm gậy để làm gì, ông nói để phòng bọn trẻ con chọc phá ông, chúng ném đá, lấy kéo cắt hết quần áo và chăn đắp của ông, vì sao ông không ở nhà để con cái phụng dưỡng mà lại lưu lạc đến tận đây, khổ sở như thế này…

Tôi ước, giá mình là cháu ông ấy, giá ông ấy có quan hệ họ hàng với gia đình tôi. Có tất cả bao nhiêu con người bất hạnh trên đời này và tôi có đang hay sẽ nằm trong số đó?

Tôi không biết nữa – cuộc sống này… Nỗi đau phải chăng là một cái vòng cứ xoay tròn xoay tròn không điểm kết thúc và những người kém may mắn cứ lẩn quẩn trong đó, mãi mãi?

Tôi loay hoay, vướng mắc…

Bạn bè một thời với những tình cảm tốt đẹp từ tận đáy lòng, sống thật, sống hết mình thế sao đáp lại là những mục đích nhất thời, là những giả dối, là những hời hợt ? Tình cảm giữa người với người có lẽ nào dễ dàng vậy? Người ta có thấy ngượng khi họ không còn tốt như họ đã từng nói ?

Ai cũng có ít nhất một người để khi nhắc đến, họ thấy mình bối rối, dù rằng đó không phải là người họ đang yêu hay đã từng yêu. Tôi cũng vậy. Chỉ là thoáng buồn khi nhớ lại, bởi mình có cần đâu những lời hứa. Có một quãng đường đã qua của quá khứ, ở đó vứt chênh vênh những tấm lòng mùa vụ.

Tôi thấy mình đang rơi… Không phải là vấp ngã.

Nếu tất cả những người cha mẹ nào cũng biết dùng lời lẽ yêu thương để nói với nhau và với con cái của họ, yêu không chỉ bản thân mình, thì mọi gia đình đều đã trọn vẹn hạnh phúc, đều là nơi nương tựa bình yên của những đứa con.

Lòng lại thêm một vết sẹo, vậy là có tất cả bao nhiêu vết sẹo nhỉ, xấu quá… Thời gian có lẽ nào mài mòn con người ta nhiều như thế? Tôi nhận ra mình trong những thương tổn, rồi tất cả có đeo đẳng tôi đến cuối cuộc đời?

Tôi lang thang, lang thang khắp phố phường, mãi vẫn không có nơi nào để tôi có thể dừng lại… Khóc… Chỉ khóc khi không có ai bên cạnh là một điều ngu ngốc. Tôi vẫn là một con bé ngốc nghếch như ai đó vẫn gọi…

Nắng, tôi cảm.

Nhớ một ngày đông...

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Ché Rì, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!

Từ khóa:  Văn học, tản văn, cô đơn
Scroll to top
 Close