09/08/2014 17:01
Tình cảm là thứ khiến con người ta trở nên xa lạ với chính mình

Tình cảm là thứ khiến con người ta trở nên xa lạ với chính mình

Rõ ràng ta nhìn thấy mọi thứ, hiểu tận tường mọi thứ, vậy mà kêu chấp nhận hay buông xuôi là điều khó hơn cả việc ta chấp nhận lệnh sa thải hay bị giật mất ví tiền...
Hong Diem Luu Diep Hong Diem Luu Diep

Rõ ràng ta nhìn thấy mọi thứ, hiểu tận tường mọi thứ, vậy mà kêu chấp nhận hay buông xuôi là điều khó hơn cả việc ta chấp nhận lệnh sa thải hay bị giật mất ví tiền…

* Có thể bạn thích xem:

Có những thứ cảm xúc mà chỉ khi bạn trải qua chúng ta mới rõ ràng được - đó là những dạng cảm xúc mà lời nhiều đến mấy thì cũng có những ý nhỏ vướng mãi trong cảm xúc của chính người từng trải, mãi không thể sẻ chia thành lời được.

Cũng như việc chếnh choáng trong một chuyến công tác vài ngày và rồi kéo theo sau cả một mớ bòng bong xúc cảm, tôi ngày hôm nay - khi ngồi viết ra những dòng tâm sự này thật sự không rõ mình hiện đang ở dòng nào của mạch cảm xúc nữa?

Ngày cuối rồi, tôi đã thầm bảo lòng mình như vậy từ khi trời vừa hừng sáng, à không, có lẽ từ đêm hôm trước - sau bữa tiệc bao gồm tôi, bạn và một vài vị khách khác nữa.

Phải, hôm nay ngày cuối rồi, dẫu biết chẳng khó gì để liên lạc với nhau giữa cuộc sống hiện đại như bây giờ. Nhưng với những con người chỉ trên cùng một chuyến đi ngắn ngủi, phải làm sao chúng tôi mới không phụ lòng những ai phát minh ra thứ công nghệ liên lạc hiện đại bậc nhất như hiện nay? Làm sao chúng tôi có thể nói hết những gì mình nghĩ - thậm chí khi đó chỉ là một vài mẫu chuyện thôi thì nó cũng nhanh chóng kết thúc sau những lời thăm hỏi rồi…

Ngày cuối rồi và chúng tôi thì cách xa nhau quá… Như thế nào tôi có thể để người ta hiểu hay đơn giản là chỉ để nhìn ra thứ cảm xúc quái lạ đang chạy dọc trong người tôi đây cũng đang chạy điên cuồng trong con người đó không? Làm sao cảm được hết những cái chỉ khi đứng trước mặt nhau tỏ tường ta mới hiểu rõ?

“Ngày cuối rồi” - ba từ đó cứ chạy điên cuồng trong đầu tôi từ sáng sớm cho đến tận lúc máy bay hạ cánh đưa tôi về lại Sài Gòn…

Đó là một ngày cuối tháng 7.

Sài Gòn đón tôi bằng cơn mưa rả rít, chân tôi cứ nửa muốn đi nửa muốn nán lại như sợ rời khỏi sân bay rồi tôi sẽ tiếc lắm khi là người quay lưng rời đi trước vậy… Phải, tôi chưa bao giờ muốn là người rời đi trước cả, lúc nào tôi cũng chọn cho mình vị trí đứng nhìn người khác khuất dạng. Có lẽ khi đó một đứa con gái cứng đầu như tôi sẽ chịu buông bỏ hơn hoặc giả cũng có thể cam lòng mà nói “kết thúc rồi”,  kiểu như chưa đi đến cuối đường thì không tin đường đó là ngõ cụt vậy. Và còn một lý do nữa có lẽ chẳng ai biết, khi nhìn người khác rời đi tôi có thể đứng đó mặc cho bao nhiêu cảm xúc ùa về, vỡ òa mà không ai nhìn thấy, dè bĩu, cảm thông - chí ít tôi có thể thoải mái như vậy.

Quay về với Sài Gòn sau một chuyến công tác vài ngày, thi thoảng đầu tôi lại miên man về những ngày gần cuối chuyến đi. Tôi không hiểu cảm xúc khi đó là gì, nhưng nó không phải một cơn say nắng vô tình hay bất chợt bởi một cơn nắng của tôi rất khó xảy ra và cũng ko kéo dài quá 24 tiếng. Vậy mà gần một tháng rồi tôi cứ tự hỏi mình: lý do? Tôi không lý giải nổi cho mình được vì sao trong lúc tôi gần như kiệt sức sau nhiều ngày mệt mỏi với cơn đau dạ dày tôi lại có thể tin tưởng níu lấy một góc dây kéo nơi balo của bạn rồi lững thững bước theo sau, vô thức nhưng rất kiên định, khi đó tôi chỉ nhớ, tôi như một dạng bản năng… cảm thấy an toàn vô cùng, cũng vì “dạng bản năng” đó tôi đã mất rất rất nhiều thời gian…

Tôi chưa từng tin tưởng ai đó một cách vô duyên đến kỳ lạ như vậy, ít nhất là sau khi tôi cùng một người bạn, tôi cũng không rõ giữa tôi và người đó gọi là gì nữa - không hẳn là bạn nhưng chẳng thể gọi là người yêu - mạnh ai nấy tìm cho mình một lối đi nhất định. Tôi cũng quen dần với việc tự lo lắng cho mình kể cả khi trong quá khứ, lúc tôi còn có đôi - tôi cũng chưa từng dè dặt và thấy mình mềm yếu đến mức đáng thương như thế! Kể cũng kỳ lạ, nhưng tôi tin có những khoảnh khắc chỉ khi vào đúng thời điểm và đúng đối tượng nó mới có thể tạo nên những rung cảm kỳ lạ đến cả bản thân họ cũng ko thể ngờ tới.

Thế nên mới có nhiều người cho rằng bản năng của con người trong một giây phút nào đó sẽ tố cáo chính họ và những ai chếnh choáng ngưỡng yêu thương sẽ rất khó để kiểm soát nổi bản năng của chính mình…

Và rồi chúng tôi như những người bạn xa lạ vậy, thi thoảng thấy trạng thái của nhau trên mạng xã hội, thi thoảng thấy thông báo thích trạng thái của nhau một vài lần…

Rồi thi thoảng cũng có một vài câu từ qua lại… rất ngắn rồi thôi…

Rồi tôi cũng có lúc đã nói rõ hết suy nghĩ trong lòng, đó là lần đầu tôi hiểu cái gì gọi là cảm xúc chỉ để nói nhau nghe dù rồi có khi một trong hai không ai còn nhớ nữa nhưng khoảnh khắc khi được nhìn rõ lòng mình, nghe rõ tim mình nó thú vị và thật tế biết bao nhiêu…

Đó là lần đầu tiên tôi học đòi những bạn nữ khác nhắn tin vu vơ, hỏi thăm nhảm nhí… Cũng là lần đầu tiên tôi ngượng nghịu biết bao khi bị người đó bắt ngay đúng bài…

Tôi không giỏi bày tỏ suy nghĩ của mình, còn bạn thì cứ kiểu “mình biết hết” làm tôi thấy mình rất đáng thương. Cảm giác rất giận nhưng không có lý do để giận nhưng để cảm thông cho những gì bạn nói tôi cũng không cảm thông hoàn toàn được…

Tôi không biết ở cuộc sống của bạn những người để ý bạn nhiều thế nào, hay ai ai cũng dùng "chiêu" này ra sao, tôi chỉ biết tôi đã rất khó khăn để bạn hiểu và đã chấp nhận việc làm rất trẻ con mà tôi chưa từng thử bao giờ…

Tôi cũng không biết bạn nhìn những bạn gái thích bạn ra sao, bạn có nghĩ tôi cũng như họ hay không, cũng hay dùng chiêu này trò nọ, tôi chỉ biết khi quyết định nói ra suy nghĩ của mình tôi đã phải mất rất nhiều thời gian để xác định và chắc chắn…

Vậy đó… khi bạn cảm mến một ai đó, đồng nghĩa với việc bạn cho họ quyền làm tổn thương chính bản thân mình.

Tôi bị trêu rất nhiều, khi mọi người biết một đứa con gái cứ cố giấu nhẹm mọi cảm xúc riêng tư, lúc buồn thì cười tươi như trẩy hội, lúc vui thì cũng chỉ hé một vài lời như tôi lại có lúc phải khốn đốn vì một người xa lạ như vậy. Tôi cũng cảm thấy mình khá không bình thường khi cứ phải luẩn quẩn giữa việc nghĩ ngợi và tự nhủ với bản thân rằng mọi thứ nhanh chóng đến sẽ vội vã rời đi… nhưng xúc cảm là thứ điên cuồng gì ai biết được?

Tình cảm là thứ khiến con người ta trở nên xa lạ với chính mình nhất không phải sao? Rõ ràng ta nhìn thấy mọi thứ, hiểu tận tường mọi thứ, vậy mà kêu chấp nhận hay buông xuôi là điều khó hơn cả việc ta chấp nhận lệnh sa thải hay bị giật mất ví tiền….

Nếu như nói thời gian cứ trôi đi rồi hôm nay cũng trở thành ký ức thì không phải cứ mỗi ngày nghĩ ngợi như vậy cũng trở thành ký ức về bạn rồi không? Nhưng nếu ngày nào cũng phải như vậy, cũng lại muốn nói và rồi lại thôi thế này đến khi nào mọi thứ mới hoàn toàn thành ký ức chỉ để nhắc lại chứ không để nghĩ lại được đây?

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Hong Diem Luu Diep, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Tựa gốc: Nhật ký những ngày cuối tháng 7. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Scroll to top
 Close