09/04/2014 16:18
Giấc mơ không có thật

Giấc mơ không có thật

Có lẽ thời gian sau này, hình bóng của anh sẽ vẫn còn mãi tận nơi xa xôi nào đó, thỉnh thoảng em cho phép mình nhớ đến. Nhưng nhất định, hình bóng ấy sẽ không còn khả năng chạm vào tim em thêm một lần nữa.
Tiểu Chi Tiểu Chi

Có lẽ thời gian sau này, hình bóng của anh sẽ vẫn còn mãi tận nơi xa xôi nào đó, thỉnh thoảng em cho phép mình nhớ đến. Nhưng nhất định, hình bóng ấy sẽ không còn khả năng chạm vào tim em thêm một lần nữa.

* Có thể bạn thích xem:

Ngày gió thoảng qua, em được gặp anh. Anh chợt hóa thành làn gió dịu nhẹ xóa tan nỗi cô đơn, trống trải trong tim em. Em biến mình thành hạt bụi nhỏ, hòa vào sự sống của anh để cảm nhận sự yêu thương như một đặc ân mà anh dành cho em. Và rồi nhanh chóng, anh ra đi. Anh mang theo cả ngày tháng hạnh phúc ngọt ngào ít ỏi của hai ta về bến bờ ưu tư, trầm lặng, mặc cho em với những nỗi thương nhớ da diết, giày vò. Cuối cùng em nhận ra, cơn gió nào lại không thích phiêu du đây đó. Anh đến với cuộc đời em, trong thoáng chốc, chỉ vì muốn lấp đi một góc nhỏ trong tim khi anh vô tình để lạc mất niềm yêu thương bên cạnh.

Một tháng, ba mươi ngày, bảy trăm hai mươi giờ, có thể sẽ không đủ để yêu đến mức sống chết, nhưng mỗi khoảnh khắc đều ghi lại những dấu ấn đặc biệt và cảm xúc có thể thay đổi từ cung bậc này sang cung bậc khác, đủ để khiến con tim em phải bồi hồi, xao xuyến về những cảm giác ngọt ngào bất chợt mà anh dành cho em, khiến tâm hồn em vơi đi phần nào cô đơn, trống trải. Anh như cơn bão giữa mùa, ào ạt tìm đến bên em, để rồi khi thỏa sức tung hoành, bão tan, để lại nơi đây chỉ còn tàn dư của những kí ức mỏng manh, chắp vá.

Dường như đến với ai, anh cũng đều tạo cho bản thân một “chiến thuật” riêng. Lần đầu tiên xuất hiện, anh chỉ nhẹ nhàng tiếp cận em, chậm rãi và từ tốn nhưng để lại trong em nhiều ấn tượng bởi vỏ bọc quá hoàn hảo của anh. Nào phải em không nhận ra sự hoàn hảo không thể tìm được ở bất cứ một ai, thế nên em đã cố gắng tự bảo vệ bản thân bằng hàng nghìn mũi gai nhọn, lại còn tự ngụy trang cho mình một lớp mặt nạ của đứa con gái hư hỏng, bất cần để anh không còn hy vọng hoặc chờ đợi và đặt quá nhiều niềm tin vào em hay tạo cho em một bức tường an toàn vững chắc.

Thế nhưng, một điều em không thể lường trước được là, mọi thứ anh đều vượt qua một cách dễ dàng. Em ngu ngốc sập bẫy trong một chiếc bẫy quá tinh vi khi đánh trúng tâm lý của đứa con gái mơ mộng như em.

Anh hứa hẹn đủ điều, giao ước mọi chuyện. Và em tin, em tin tất cả, tin không chỉ bằng con tim mà ở cả lý trí. Thế giới nội tâm của con người thật sự rất phức tạp, huống gì em chỉ là người – vô – cùng – bình – thường, không đặc biệt cũng không cứng rắn và thông minh.

Rồi thì, em chợt nhận ra, ngoài em, anh vẫn còn ôm ấp trong tim một hình bóng. Người con gái ấy, cô ấy và anh đã bên nhau suốt một khoảng thời gian dài. Số ngày em và anh quen nhau chỉ đếm được trên đầu ngón tay, còn với cô ấy, tình cảm dành cho anh không thể đếm hết.

Thời gian anh tìm đến em, chỉ vì anh cần một người thay thế. Tình yêu với anh như trò chơi vậy! Anh không có cảm giác chắc chắn bên người yêu, đành quay sang tìm một người khác làm tấm bình phong an toàn. Để rồi một khi người con gái ấy rời xa anh, em sẽ lại là người mang trách nhiệm đến với anh. Nhưng…nếu ngược lại thì sao?

Cô ấy từng chủ động trò chuyện với em, trong từng câu chữ cô ấy đều muốn thể hiện tất cả tình cảm và sự hạnh phúc về khoảng thời gian và không gian giữa hai người. Lúc đầu em đã nghĩ rằng, mục đích của cô ấy là muốn em nổi cơn ghen tuông và vạch lớp mặt nạ của anh. Thực chất thì em đã sai. Cô ấy chỉ hy vọng em có thể giúp cô ấy chăm sóc và yêu thương anh thật lòng như cô ấy đã từng dành cho anh. Cô ấy chấp nhận buông tay cũng vì đã tha thứ cho anh quá nhiều lần, đến mức không còn chịu đựng được thêm sự tổn thương nào nữa.

Lẽ nào con người luôn không chấp nhận và hài lòng với những gì mình vốn có? Trong khi người con gái ấy yêu anh hết lòng, thế mà hết lần này đến lần khác anh lại nhẫn tâm lừa dối cô ấy. Còn em, có thể em kiếp trước em đã nợ anh một điều gì đó chăng? Để đến kiếp này, Thượng đế đã sắp đặt cho em gặp lại anh, biến em trở thành "nạn nhân" trong trò chơi tình ái của anh một cách ngu ngốc.

Mất đi tình yêu thật sự rồi, anh vội vàng tìm mọi cách để níu kéo người con gái ấy, bỏ mặc sự quan tâm, ân cần của em, bỏ mặc cho thứ gọi là tình yêu mà anh đã từng ngỏ lời với em...và bỏ cả những mộng ước về tương lai mà anh đã dành cho em lúc ban đầu. Anh ngoảnh mặt làm ngơ chẳng để lại cho em một lời nào.

Khi hiểu ra mọi chuyện, em không còn khóc được nữa, em chợt bật cười. Cười cho sự khờ khạo. Cười cho sự ngây thơ, dại cuồng. Thật sự em đang nghĩ rằng, thế giới ảo không thể nào mang đến sự thật hay chính vì lòng người đã khiến mọi khoảng cách không thể đến được với nhau?

Có một điều bất di bất dịch mà con người luôn luôn muốn trốn tránh: giấc mơ thì vẫn là giấc mơ. Bản thân giấc mơ không xấu xa khi nó luôn khiến người ta đắm chìm trong những hạnh phúc ảo tưởng, có chăng chỉ là do tự mình điều khiển nó theo con đường nào và có thể giữ vững lý trí để thoát khỏi mộng mị hay không.

Em chợt nhận ra chỉ có hiện thực mới có thể giúp em quên đi ba mươi ngày yêu dại khờ một người em chưa từng gặp mặt. Song, sự xuất hiện của anh đã giúp em nếm trải thêm hương vị và cảm giác trong tình yêu mà trước kia em chưa từng ngộ ra: là vị chua chát trên đầu lưỡi bởi những lời nói chót lưỡi đầu môi; là cảm giác đau rát và nghẹn ngào nơi cổ họng khi sự uất ức lan tỏa…

Có lẽ thời gian sau này, hình bóng của anh sẽ vẫn còn mãi tận nơi xa xôi nào đó, thỉnh thoảng em cho phép mình nhớ đến. Nhưng nhất định, hình bóng ấy sẽ không còn khả năng chạm vào tim em thêm một lần nữa.

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Tiểu Chi, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!

Scroll to top
 Close