09/26/2014 22:39
Chờ mùa yêu thương

Chờ mùa yêu thương

Mùa yêu thương em chờ sao cứ mãi rong chơi, cứ khiến em bồi hồi thổn thức. Trái tim em mỏng manh lắm, sao cứ cợt nhã rồi làm nó đau. Em thích dài lâu, em thích đậm sâu, đến giờ này vẫn thế…
Pell Heroine _ Phạm Nguyễn Anh Thư Pell Heroine _ Phạm Nguyễn Anh Thư

Mùa yêu thương em chờ sao cứ mãi rong chơi, cứ khiến em bồi hồi thổn thức. Trái tim em mỏng manh lắm, sao cứ cợt nhã rồi làm nó đau. Em thích dài lâu, em thích đậm sâu, đến giờ này vẫn thế…

* Có thể bạn thích xem:

Người ta nói bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông nhưng em không thích thế, không thích mỗi mùa trôi qua chỉ vỏn vẹn ba tháng. Em thích dài lâu, em thích đậm sâu thế nên nỗi đau em mang cũng thật sâu, thật đậm.  Bước chân em khẽ chậm lại, khẽ rơi rớt trên con đường đầy nắng và gió, em chờ mong điều gì, giọt lá nhẹ rơi chạm sâu tận đáy lòng, tiếc nuối khôn nguôi quãng thời gian em buồn không lối thoát… ngây thơ hay ngốc nghếch, tự cho mình phải chân thành để rồi nhận bao thất vọng.

Từng dòng tin nhắn chất đầy hộp thư, chẳng có chút bi ai cho dòng cảm xúc, chỉ một chút buồn cho khoảng thời gian đong đầy yêu thương vô ích. Mãi đi tìm cái hạnh phúc vốn là hư vô và vô tình em biết rằng em cần vị kỉ cho riêng em. Yêu người và vì người quá nhiều làm em thêm đau xót. Buồn, cô đơn và lạc lõng giữa dòng đời xuôi ngược, đời cứ xoay em như chong chóng, có ai đó bảo em cứ làm cái tâm đi nhưng em có làm được đâu, bật ra khỏi vòng xoáy em mệt mỏi quá đỗi, đau quá đỗi… Em im lặng, em không quan tâm anh nữa đâu, bởi anh chỉ giỏi chơi trò lừa gạt. Em chỉ muốn được yêu thương chân thành nhưng sao khó quá. Mùa yêu sao không về với em…

Thoáng, phút chốc em buồn tư lự, gõ nhịp thời gian tự vấn lòng mình, em có thật sự ổn không hay chỉ giả vờ cho bỏ ngày, quên tháng. Chơi vơi trong mớ hỗn độn, em muốn có một bàn tay thật sự ấm, vỗ về, an ủi. Đừng đến bên em vội vàng rồi rời xa em cũng vội vàng. Cố gắng níu lấy chút mạnh mẽ còn sót lại, em can đảm đợi chờ, em tin rằng cuộc đời dù có trêu ngươi đến đâu cũng không thể khiến em gục ngã. Năm tháng không đợi người nhưng người vẫn đợi người trong hi vọng mong manh. Qua một chặng đường, hạnh phúc một lần, đau thêm ngàn lần vậy mà em cứ bước tiếp, thế mới là em, là em thêm trưởng thành từ tổn thương, từ xót xa.  

Đừng gọi em như gọi yêu thương hôm nào, có biết như thế là tàn nhẫn lắm không anh? Ngay lúc này đây, em chẳng đủ bao dung để có thể tha thứ cho anh, anh mang bao yêu thương giả dối để làm tim em loạn nhịp, em quá ngốc nghếch để tin tình anh là chân thành. Thật đáng sợ cho tình yêu mang tên lừa dối. Lắm lúc em muốn hét lên anh là đồ tồi, nhưng rồi lại thôi…Nếu anh không tồi anh đã chẳng lừa dối em. Ai cho anh quyền khiến hạnh phúc của em lạc đường, ai cho anh quyền làm tổn thương em…?

Mùa yêu thương em chờ sao cứ mãi rong chơi, cứ khiến em bồi hồi thổn thức. Trái tim em mỏng manh lắm, sao cứ cợt nhã rồi làm nó đau. Em thích dài lâu, em thích đậm sâu, đến giờ này vẫn thế… Có lẽ nào hạnh phúc thật sự, mùa yêu thật sự cũng lâu lắm mới đến sao? Em vẫn cứ thẩn thờ, mơ mộng về những hạnh phúc cao xa nhưng chợt giật mình vì thực tế trần trụi quanh mình. Khổ tâm lắm cô gái ơi! Sao em cứ mãi tin vào những điều không thực.

Mùa yêu thương còn chỗ cho em không, hay mãi là góc phố nhỏ để em ru mình mỗi khi mệt nhoài, hay lại là cung đường vắng, bóng em đổ dài, là chuyến xe cuối em thổn thức nhìn dòng người xuôi ngược. Em chờ yêu thương, chẳng phải là anh, em mơ hạnh phúc, đâu nào là anh. Em cần bờ vai, cần cái nắm tay, cần cái ôm siết chặt san sẻ tin yêu. Em cần nhưng em không vội, chậm lại một chút và em sẽ chờ, chờ mùa yêu thương mang ai đó đến bên em…

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Pell Heroine, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!
Scroll to top
 Close