09/04/2014 21:15
Anh nhớ những kỷ niệm của chúng ta...

Anh nhớ những kỷ niệm của chúng ta...

Nhắm mắt lại anh nhớ ngày đầu anh xa em - cả thế giới như sụp đổ. Anh điên cuồng tìm đến tất cả nơi chúng ta cùng đến. Mọi thứ vẫn thế - chỉ có chúng ta là thay đổi...
kai Nguyễn kai Nguyễn

Em à! Cũng ba tháng sau ngày mình chia tay rồi em nhỉ? Ba tháng đủ để một hạt giống nảy mầm, ba tháng đủ để chuyển giao một mùa mới. Thế nhưng ba tháng là chưa đủ dài để anh quên được em.còn ba tháng trái tim em đã quên mất anh là ai. Ngồi nhâm nhi tách café anh nhớ ngày của ba tháng qua.

Anh nhớ rõ những kỉ niệm của chúng ta...

Nhắm mắt lại anh nhớ ngày đầu anh xa em - cả thế giới như sụp đổ. Anh điên cuồng tìm đến tất cả nơi chúng ta cùng đến. Nó vẫn thế, hàng ghế đá trước cổng trường đại học vẫn im lìm, Công viên vẫn đông như những ngày cuối tuần ta đi cùng nhau. Nhưng chỉ có chúng ta thay đổi. À mà không phải! Đúng hơn chỉ có anh thôi vì em cũng đang hạnh phúc như lúc em cùng đi với anh mà. Chỉ có anh là một mình cô đơn như ngày em chưa đến. Nhớ có lần em nói “anh, em sẽ mang quá khứ anh đi nhé, mang người yêu cũ anh đi nhé. Em sẽ đến hiện tại của anh. Chỉ em thôi đấy”- Đúng. Em đã mang quá khứ anh đi rồi em à, nhưng mang cả tương lai anh đi luôn. Vốn dĩ anh đã không đau như thế nếu em đừng mang quá khứ anh đi em đã làm anh hi vọng và ngốc nghếch cho rằng có em anh có tất cả rồi. Rồi để anh chênh vênh trong mê cung do em tạo ra. Loay hoay mãi không tìm thấy lối ra, thế là anh quyết định bỏ cuộc ngồi đó giam mình trong nó chờ một người khác không  phải là em.

Ngày đầu của tháng đều tiên xa em, anh đọc lại tất cả tin nhắn của hai ta. Anh thấy có một tin nhắn thú vị và sến súa lắm - anh đọc lại cho em nghe nhé. “Anh tình yêu không có kết thúc đúng không anh?”. Hì, em biết không? Khi đó anh đã suy nghĩ nhiều, anh vô tư cho rằng tình yêu là vô hạn. Mấy ai biết được mình yêu một người bao nhiêu. Và bây giờ anh cũng nghĩ thế nhưng anh nghĩ thêm là không có khái niệm kết thúc trong tình yêu chỉ có một người bỗng dưng hết yêu còn người còn lại thì nhớ mãi. Anh không nghĩ là có một ngày em làm anh một con người vốn khô khan trở nên sến súa như em thế nào?

Anh đã từng nghĩ trong tình cảm của một người trải qua nhiều đổ vỡ thường thì họ không yêu người tiếp theo 100% vì trái tim của họ vốn dĩ luôn còn một góc cho người đã đi ngang đời họ. Có thể góc đó dành cho sự thù hận hay dành cho sự vị tha mong ngày trở về. Em không phải tình đầu của anh nhưng anh đã dành cho em 100% trái tim mình. Anh không hiểu tại sao lại như thế? Do anh ngốc hay do em quá sắc sảo. Đúng là tình cảm như một cơn mưa, không phải cơn mưa nào cũng gội sạch những bụi bẩn của quá khứ mang lại cái tươi mát cho tương lai mà đôi khi nó còn làm cho con người ta cảm nặng - cơn mưa của em làm anh cảm ba tháng rồi đấy em.

Nhớ thêm một kỉ niệm về ta nữa em nhé, ngày đầu của tháng thứ hai anh vô tình đọc lại tin nhắn cuối cùng của em. “Quên em đi. Hết yêu rồi. Mình không hợp nhau. Em đã tìm được người làm em hạnh phúc. Em muốn anh hạnh phúc anh nên tìm hạnh phúc cho riêng mình” - Ừ em, anh sẽ đi tìm hạnh phúc của mình. Nhưng có một chuyện anh có thể nhờ em giúp được không? Đó là trả hạnh phúc lại cho anh đi. Anh bỏ quên nó ở em lâu rồi. Anh đã không trả lời tin nhắn đó. Vì nếu anh trả lời là anh chấp nhận sự kết thúc anh chấp nhận mình xa nhau. Nhưng anh chưa đủ can đảm em à. Và anh cũng biết rằng bạn trai mới của em như thế nào... Vì em biết không nó đã từng là bạn anh đấy. Anh đủ hiểu nó nhưng mà anh không còn đủ tư cách để phán xét nó như thế nào. Và cũng vì yêu một người đôi khi bạn không chỉ đơn thuần là yêu mà phải yêu và chấp nhận cả sự sai lầm của họ. Nên anh quyết định im lặng và đứng sao. Mà em này đừng nghĩ im lặng có nghĩa là hết yêu, đứng sau có nghĩa là chấp nhận nhé. Chỉ là muốn kết thúc bớt đau hơn,để cho sự ra đi nhẹ nhàng nhất thôi em..

Giật mình anh trở về thực tại, lần này anh nghĩ về chính mình. Thời gian qua anh cảm thấy mình yếu đuối hẳn ra. Quên mất con người mình đã từng mạnh mẽ như thế nào? Quên mất mình đã là người quen sống với nỗi đau, quên mình là người luôn cho người khác mượn đôi vai. Thế mà anh lại tìm một đôi vai để tựa vào yếu đuối thât. Nhưng anh tin mình sẽ nhanh trở lại như ngày đầu chưa gặp em thôi - Một người luôn cười, khó hiểu và sẽ không còn buồn nữa. Mà này đừng nghĩ anh không có trái tim em nhé. Em không thấy anh buồn vì anh không chỉ có trái tim mà anh còn có cả đầu óc. Lý trí không cho phép con tim buồn vì em và cũng vì em lý trí quyết đóng kín con tim anh một lần nữa... Cạn ly cafe này anh sẽ là một con người mới - nhưng trái tim thì cũ kĩ.

“Mỗi khi tình đắng mắt bỗng cay.
Nhưng tình xa rồi ta vẫn say”

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Kai, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Tựa gốc: Sau chia tay. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!

Từ khóa:  Văn học, tản văn, chia tay
Scroll to top
 Close