07/30/2014 12:07
[Truyện ma] Căn phòng tin học cũ (Phần cuối)

[Truyện ma] Căn phòng tin học cũ (Phần cuối)

Năm ngoái, có một nữ sinh đột nhiên chết trong phòng tin học cũ đó mà không rõ lí do. Người đầu tiên phát hiện ra cái xác là cô Liza, cô vô cùng hoảng hốt và báo ngay cho cảnh sát nhưng vẫn không hiểu lí do gì.
Như Trịnh Như Trịnh

- Chào buổi sáng cô công chúa của ba!

Ông Peter ngồi trong bếp, cất tiếng chào Monica, cô con gái mà ông cưng như một viên ngọc. Cô vẻ mệt mỏi:

- Ba à, tại sao chúng ta lại chuyển đến thị trấn này cái gì mà “Ngọn đồi gió”. Chỗ này cũng giống nhà cũ thôi!

- Thôi nào con gái, con không thấy ở đây vô cùng yên bình sao? Khung cảnh như vậy sẽ giúp con học tốt hơn đấy. Nếu mẹ còn sống, ba chắc mẹ cũng thích nơi này.

Monica thở dài, cô ngồi xuống ghế và nghe ông Peter nói tiếp:

- Hôm nay là ngày con đi học đầu tiên, hưng phấn lên con gái. Đừng làm hại người trong trường theo cách của con nhé! Trường ở đây rất rất tốt đấy. Con có cần ba đưa đến trường không?

- Rất cần đấy. Bởi vì con còn không biết trương nằm ở chỗ nào nữa.

Sau bữa sáng, Monica được ông Peter đưa đến trường. Đập vào mắt cô là một cánh cổng sắt cao to vững chảy với hàng nghìn hệ thống vi tính kết nối với nó khiến cô hoa cả mắt. Không những thế, bảo vệ ở đây canh phòng nghiêm ngặt, những ai có thẻ học sinh hoặc thể phụ huynh thì mới được vào trong. Ngôi trường vô cùng rộng lớn, phòng học rất tiện nghi. Nhưng giữa ngôi trường lại có một căn phòng mục nát. Cả khung viên trường học toàn cây xanh, nhiều bảo vệ thay nhau chăm sóc. Cô bước vào phọng học mới, chọn cho mình một chỗ ngồi thật tốt rồi đảo mắt nhìn xung quanh. Một lát sau, một đám đông học sinh nữ bước vào, họ ăn mặc quái dị nhuộm tóc đủ màu như những con tắc kè hoa. Một trong số cô gái đó bước đến chỗ của Monica, cô ta bảo:

- Này, ngồi ở chỗ khác đi. Chỗ này của tôi đấy.

Monica không muốn gây sự, cô rút xuống bàn dưới nhường chỗ cho cô gái kia. Một lát sau, giáo viên chủ nhiệm của lớp cô bước vào. Cô chủ nhiệm giới thệu:

- Chào các học sinh. Cô là Liza Aba, cô sẽ là chủ nhiệm quản lí các em trong năm học này. Đầu tiên, cô sẽ giới thiệu có ba bạn mới chuyển trường đến đây. Họ là: Monica Wilson, Eddy Haller và Nigel Naby. Hãy giới thiệu về bản thân mình đi các em. Lần lượt đi!

Cả ba người họ đứng dậy, hai chàng trai kia nhường cho Monica nói trước. Cô hít một hơi thật sâu và nói:

- Chào các cậu. MÌnh là Monica Wilson. Mình vừa mới chuyển đến đây nên chắc sẽ có nhiều điều chưa hiểu, mong các cậu giúp đỡ mình.

Chàng trai ngồi bên trái, cạnh cô đứng dậy. Anh ta giới thiệu:

- Chào các cậu, mình là Eddy Haller. Mình là một người rất hay sử dụng máy vi tính. Nên nếu điện thoại, laptop hay ipad của các cậu bị hỏng cứ nhờ mình. Mình có thể khắc phục hết.

Eddy vừa ngồi xuống thì anh chàng ngồi cạnh bên phải Monica đứng dậy:

- Mình là Nigel Naby. Có lẽ mình không thân thiện nhưng mình sẽ cố gắng hết sức để hoà đồng với mọi người. Mình từng đoạt huân chương vàng giải Karate, một huân chương vàng Taekwodo và còn nhiều huân chương khác nữa.

Mọi người nghe Nigel nói thì vỗ tay bàn tán rằng anh ta quá giỏi. Được mọi người khen ngợi, anh ngồi xuống ghế. Monica cũng không ngoại lệ, cô liền quay sang hỏi:

- Cậu bắt đầu học võ từ khi nào vậy? Mình cũng từng học nhưng mà mệt quá nên mình nghỉ.

- Ông của mình là một người vô cùng giỏi võ. Ông đã dạy mình ngay lúc mình còn rất nhỏ. Cậu có tài gì không?

- Cũng có. Nhưng tốt nhất các cậu đừng nên biết. Mình đã từng là học sinh xuất sắc suốt từ nhỏ đến lớn. Vậy có gọi là tài không?

Nigel lắc nhẹ đầu rồi quay sang nhìn lên bảng. Thấy thái độ của anh ta, Monica bậm môi một cái rồi quay sang Eddy:

- Jepsen, cậu giỏi vi tính thế vậy cậu biết sử dụng nó từ khi nào vậy.

- Mình sử dụng nó từ lúc mình lên 5 tuổi. Lúc đó mẹ mình mua cho mình một cái latop, mình đặt tên cho nó là Oscar. Nó là người bạn thân nhất của mình.

- Này hai cậu, các cậu có thế cái phòng u ám kia không vậy? - Nigel xen vào giữa cuộc trò chuyện.

Monica và Eddy quay sang nhìn về phía Nigel chỉ tay. Căn phòng mà Nigel chỉ là căn phòng mà Monica đã gặp lúc sang cô nói:

- Thấy, nhưng trường này tiện nghi thế sao không đập chỗ đó mà xây lại đi. Nhìn nó chẳng ra hồn gì cả.

Eddy và Nigel gật đầu. Cô gái ngồi bên trên chỗ của Monica chợt quay xuống và nói:

- Các cậu mới đến nên chắc không biết. Năm ngoái, có một nữ sinh đột nhiên chết trong phòng tin học cũ đó mà không rõ lí do. Người đầu tiên phát hiện ra cái xác là cô Liza, cô vô cùng hoảng hốt và báo ngay cho cảnh sát nhưng vẫn không hiểu lí do gì. Theo mọi người biết cô gái kia là con của một gia đình nghèo khó, ba cô thường đánh đập mẹ cô và uống rượu, mẹ cô vì không chịu nổi ba cô đã ghẻ lạnh cô và vài năm sau bà bỏ đi Bạn trai của cô ta là Kevin, còn một năm nữa là anh ta sẽ vào đại học. Từ lúc bạn gái của anh ta chết, anh ta không hề nhắc gì đến cô gái đó nữa…

Eddy vừa nghe xong chuyện, anh hỏi ngay:

- Vậy sao không tu bổ lại chỗ đó?

- Đó là một chuyện gây ám ảnh cho hàng nghìn học sinh.  Các nhân viên cảnh sát chuẩn bị mang cái xác đó đi thì nhiều chuyện kì lạ xảy ra. Trong số họ, người bị lên cơn suyễn, người lên cơn đau tim, người bị điên loạn… tất họ đều không đủ sức khoẻ để khiện cái xác đó ra ngoài. Nhà trường cho người đến phá phòng học đó đi nhưng không được. Những chiếc xe cần cẩu đều bị hỏng, có lúc thì người lái cần cẩu bị chết do tai nạn hay bệnh gì đó. Đến ngày thứ 5, một số học sinh vẫn tò mò và đến xem. Và bắt đầu từ hôm đó, tất cả những người bước vào căn phòng đó không bao giờ trở ra. Rất nhiều học sinh bị mất tích một cách kì lạ, trong số đó có những kẻ gan dạ đến xem. Vì vậy mà trường không bao giờ dám đến chổ đó. Kể cả đi ngang qua thì cũng không dám. Tôi cũng dậy, nếu có cho tiền tôi cũng không đi đâu. Ngay cả thầy cô, dù trấn an học sinh nhưng họ vẫn sợ.

Monica liền hỏi:

- Vậy nữ sinh đó tên gì?

- Không ai dám nói tên của cô ta ra cả. không dám viết luôn, nên tôi cũng không biết tên cô ta là gì nữa. Những người gạn dạ lắm chỉ có thể kể đầu đuôi chuện như tôi cho mọi người nghe thôi.

Nói xong, cô ta quay lên. Nigel và Eddy cũng quay lên bảng. Moni ca vẫn tò mò, cô không thể để đầu óc của mình được thanh thản suốt giờ học ở lớp. Giờ ăn trưa vừa điểm, Monica một mình đi xuống căng tin. Cô chọn một cái bàn gần quầy đồ ăn nhất và ngồi ở đó. Úng lúc đó, cô gái đã giành chỗ với Monica lúc sang lại đến. Cô ta hung hãn đi cùng với mấy người đi vào đến ngay bàn của Monica và bảo:

- Tránh sang chỗ khác đi. Chỗ này là của bọn tao. Sao từ sang đến giờ mày cứ tranh giành chỗ với tao thế cho nhỏ kia.

Monica vẫn ung dung cầm li nước trên tay uống. Cô ta nói tiếp:

- Mày có biết tao là ai không? Nếu không thì tao sẽ nói cho mày biết. Ba tao là ông Ryan Simpson, ông ấy là chủ tịch hội phụ huynh học sinh. Còn tao là Rose Simpson, con gái của Ryan Simpson. Tao là người quyền lực ở đây, mày tránh chỗ khác nhanh đi. Mày là cái gì? Rác?

Monica tức giận, cô vẫn bình thản đi chỗ khác. Rose và các bạn của cô ta ngồi vào ghế. Monica quay lại, cô nhìn bọn họ chằm chằm, ngày càng mở to mắt, răng cô cắn chặt lại trong đầu chỉ nghĩ: “Đau, đau, đau... Đau dằn xé ở bụng.” Mắt cô càng cắn răng chặt thì Rose và các bạn của cô ta càng đau bụng nhiều hơn. Đang trút giận, Eddy từ đâu bước đến, anh ta vỗ lên vai cô khiến cô giật mình và hỏi:

- Đừng nhìn người ta đau đớn như vậy. Không có bàn phải không? Cậu sang đây ngồi với mình và Naby đi!

Monica gật đầu, cô bước theo Eddy đến bàn mà Nigel đang ngồi. Thấy cô bước đến, Nigel hỏi ngay:

- Cậu có làm gì bọn họ không? Sao bọn họ lại đau đớn thế kia cho đến lúc cậu rời đi?

Monica ngồi xuống ghế, cô ung dung bảo:

- Hai cậu muốn biết phải không? Vậy một trong hai người hãy nhắm mắt lại đi. Khi nào muốn kết thúc thì mở mắt ra.

Eddy tò mò, anh xung phong nhắm mắt lại. Mắt của anh nhắm lại được một lúc thì Monica hiện ra trước mặt anh. Cô đang xâm nhập, luồn lách vào từng ngóc ngách trong nãy của Eddy. Cô nói, anh nghe rõ từng chữ một như cô đang nói chuyện thật sự với anh: “Mình có thể xâm nhập vào não của mọi người, cậu có cần mình lật lại quá khứ giúp không?” Eddy hoảng sợ, mở lập tức mở to mắt. Mồ hôi như tắm, anh hỏi:

- Này, cậu vừa dạo chơi một vòng trong não của mình đấy hả?

- Đúng. Đáng sợ nhỉ? Mình có thể đọc được suy nghĩ, xâm nhập vào trí óc, khiến người đó đau buồn hay bất cứ thứ gì mình thích. Và mình cũng có thể nhìn thấy được cái mà các cậu đang nhìn.

Nigel và Eddy nhìn nhau với ánh mắt ngạc nhiên. Họ vẫn chưa tin hẳn. Monica hít vào một hơi thật sâu, dồn hết trí óc cắn chặt răng. Nigel và Eddy đang yên đang lành thì đau đớn vô cùng họ phải la lối:

- Tha cho mình đi Wilson, mình tin rồi.

- Đúng vậy. Mình tin vào tài năng của cậu.

- Lúc đây, Monica mới buông tha cho Eddy và Nigel. Cô cười tươi và nói:

- Hai cậu không cần gọi mình là Wilson đâu. Cứ gọi mình là Monica nhé! Giờ chúng ta là bạn. Đồng ý nhé!

- Nigel gật gật đầu, anh bảo:

- Cũng đừng gọi mình là Naby nữa mà hãy gọi là Nigel đi. Nigel cũng là tên hay vậy.

- Eddy đập đập đầu mình xuống bàn và nói:

- Mình là Eddy. Giờ thì mình biết tại sao bạn học giỏi đến thế rồi. Bạn đã xâm nhập vào suy nghĩ của giáo viên khi kiểm tra phải không?

Monica ngượng cười:

- Ừ, hình như là vậy. Nhưng mình chỉ có thể xâm nhập vào những người mình có thể nhìn thấy họ thôi. Còn không thấy thì không thể được.

- Vậy cậu có dự định gì không Monica?- Nigel hỏi.

- Monica suy nghĩ một lát rồi nói:

- Mình muốn làm sang tỏ chuyện con ma trong phòng tin học. Mình nghĩ các cậu có thể giúp mình.- Ngừng một lát, cô quay sang hỏi Eddy - Cậu có nghĩ mình có thể mở được hệ thống máy tính dày đặc cổng trường không Eddy?

Eddy chóng cằm, anh thở phào và nói:

- Mình cũng không chắc lắm. Hệ thống máy tính đó rất phức tạp. Muốn mở được thì tốn rất nhiều thời gian. Nhưng nếu có mật khẩu thì rất dễ. chỉ cần nhập và vào.

- Monica lại quay sang Nigel:

- Cậu nghĩ cậu có thể đánh được bao nhiêu người?

- Nếu phải đánh nhau với nhiều người chắc con số đó cũng không quá cao. Còn tuỳ vào sức lực nữa. Mình không thể đánh liên tục trong thời gian dài. Mình cần nghỉ ngơi. Cậu có thể cảm ứng được mật khẩu của máy mốc không?

- Không. Nếu có thì cũng chưa tới 10%. Mình chỉ có thể cảm nhận của động vật sống thôi.

- Nigel gật đầu, anh đặt tay lên vai Eddy trấn an. Eddy đã bình tâm lại, anh hỏi Monica:

- Cậu đừng nói với mình là cậu định lẻn vào đây lúc nữa đêm để tìm hồn ma đó à? Cậu đừng manh động thế nhá.

- Mình không biết…

Cả ba đang trò chuyện vui vẻ, họ chợt nghe các học sinh ở bàn bên cạnh bàn nhau: “Các cậu có nghe nói tuần tới có nguyệt thực không, đêm ngày 10? Nguyệt thực toàn phần đây!” “Có, mình có nghe. Nhất định hôm đó mình sẽ xem….” Monica lại tỏ ra lo lắng, cô luôn tin vào trực giác của mình. Cô lật ngay quyển lịch nhỏ nằm trong cặp ra xem. Cô đặt quyển lịch lên bàn, ngón trỏ cô lần lượt chỉ tay vào các con số rồi dựng lại ở số 10. Eddy tò mò, anh hỏi:

- Cậu tìm gì thế?

- Tìm ngày 10.- dừng một lát rồi cô chợt thốt lên - Trời ạ!

Nigel và Eddy lo lắng:

- Chuyện gì thế?

- Ngày 10 nhằm thứ ba đó!

Eddy gãi đầu:

- Thì sao?

Monica đưa quyển lịch cho anh ta và Nigel xem và nói:

- Ngày 10 là thứ ba đúng không? Vậy sau đó 3 ngày sẽ đến thứ sáu ngày 13. Mình không thể tin được.

- Nigel cũng không hiểu:

- Nhưng ngày nguyệt thực vẫn chưa trung với thứ sáu ngày 13 mà?

Eddy đưa tay lên mặt vẻ sợ hãi:

- Sao cậu ngốc thế? Đêm nguyệt thực, linh hồn sẽ hút được rất nhiều năng lượng và sức mạnh từ mặt trăng. Chưa kể, hôm ấy là nguyệt thực toàn phần, chắc chắn mặt trăng sẽ đỏ ửng lên được gọi là mặt trăng máu. Đó là dấu hiệu cho biết một đẫm máu sắp xảy ra. Cậu có thấy ở giữa trường không? Có tượng hai bàn tay ôm một màng hình vi tính mà đó là bảng tin hằng ngày của học sinh hay xem ấy. Chắc chắn linh hồn sẽ chọn nơi đó làm trung tâm cho trận huỷ diệt…

Nigel nghe xong câu chuyện, anh vẫn bình thản:

- Nếu nói như các cậu thì mỗi lần nguyệt thực toàn phần thì sẽ có một linh hồn trỗ dậy sao?

Monica và Eddy thở dài, họ không muốn nói them bất cứ gì vì họ biết dù có nói chuyện thêm thì Nigel cũng không thể tin vào những gì họ nghĩ.

Buổi học kết thúc, Monica về nhà. Ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, cô thở dài chào ông Peter. Ông nhận ra vẻ uể oải của Monica ngay từ giọng nói. Ông nhẹ nhàng đặt tờ báo xuống bàn và hỏi:

- Sao rồi con gái? Hôm nay đi học có vui không? Có chuyện gì kể cho ba nghe nào!

- Con nói thì ba đừng giận con nhé!

Nghe Monica nói, ông đoán được những chuyện đã xảy ra:

- Con lại sử dụng năng lực đó nữa à? Sao con lại làm thế kể cho ba nghe nào... Mà thôi đi, ba không muốn nghe chuyện con đã gây sự. Nhưng ngày đầu tiên đi học con đã quen được bao nhiêu người bạn rồi?

Monica hớn hở trả lời:

- Con quen được hai bạn Đó là Nigel và Eddy. Nigel là người giỏi võ vô cùng, gan dạ và cũng chẳng biết sợ là gì. Còn Eddy thì vui tính, cậu ấy rất giỏi vi tính và máy móc. Cả hai họ đều rất tài giỏi.

Peter tỏ vẻ không hài lòng, ông hỏi tiếp:

0 Sao con lại thích chơi với con trai hơn con gái? Ba nghĩ nữ sinh thường thích chơi với nhau hơn.

Monica đứng dậy, cô vừa đi lên phòng vừa nói:

- Ba à. Con không thích chơi với bọn con gái vì họ rất “ẻo lả”, động một chút thì khóc. Họ lúc nào cũng đến lớp với đôi giày cao gót, ghét vận động và lúc nào cũng để tâm đến ngoại hình của người khác, họ thích bàn về bọn con trai suốt những lúc ở căng tin. Con bọn con trai thì khác. Họ cứng rắn, những lúc ở căng tin họ đều bàn về nhiều thứ trong cuộc sống như máy móc, võ, thể thao… chứ không cứ “ẻo lả”.

Peter đứng dậy, ông châu mày lại và nói:

- Ba đang nghi ngờ về giới tính của con đấy! Nhưng cũng đừng nghĩ như thế. Mọi người đều có suy nghĩ khác nhau. Đâu phải ai cũng giống như con nghĩ...

Monica lại lên tiếng kêu ca:

- Ba à. Con vẫn là con gái bình thường mà. Chỉ là con cững rắn và chững chạc hơn nữ sinh trung học thôi. Con đói, mình ăn gì cho bửa tối hả ba?

- Pizza. Để ba gọi pizza cho con nhé!

--------------------------------------------------------------------------------------------------

PHẦN 2

Monica rảo bước đến trường, cô luôn suy nghĩ về những thứ bí ẩn trong đó. Tâm trí cô đang rối, bỗng một ai đó từ phía sau, chộp lấy cô hét to:

- Monica! Hỡi linh hồn của Monica hãy về!!

Việc đó khiến Monica chết khiếp, cô quay ra sau. Trước mặt cô là Eddy, máu trong người cô như đang sôi sùng sục lên, cô quát:

- Này Eddy, cậu điên rồi sao? Cậu định khiến mình chết khiếp với những trò chọc ghẹo của cậu ư?

- Thôi nào, mình chỉ đùa một chút cho vui thôi. Mình không ngờ chúng ta cùng nhau đi trên một con đường đến trường. Cậu có định đi chơi với trường trong vài ngày tới?

 Monica và Eddy bước đi dọc con đường, cô nói:

- Có. Còn cậu, cậu sẽ đi chứ?

Eddy hớn hở:

- Tất nhiên rồi, trường tổ chức đi biển mà. Mình cá chắc với cậu khi đến đó, mình sẽ có thể làm quen với các nữ sinh trường ta

- Mình chưa từng nghĩ là cậu đi chơi là có mục đích đó. Giờ thì mình nghĩ thế rồi.

- Đó không phải là mục đích chính, chỉ là mục đích thứ hai thôi. Minh chỉ muốn tắm chút nắng để làm đen da và tóc. Thật ra thì mình muốn da của mình được vàng như một người châu Á.

Monica chỉ trề môi rồi đi thằng vào lớp học.

Thời gian thoáng chốc trôi qua thật nhanh, ngày mai đã là ngày đi chơi với trường, cả ba người họ cùng nhau ngồi ăn pizza bàn luận về chuyến đi.

- Tiếc thật, Olive không thể đi lần này vì cậu ấy bận đi thăm bà. - Nigel nói với giọng tiếc nuối.

Eddy nghe vậy thở phào:

- Nếu không thì cậu sẽ đi chơi với Olive mà bỏ rơi mình và Monica.

Monica trề môi:

- Từ lúc cậu quen với Olive thì cậu không thèm để tâm tới bọn này nữa rồi!

Nigel chối ngay:

- Thôi nào. Mình vẫn cùng hai cậu đi về nhà mỗi khi tan trường mà, vẫn ngồi cùng các cậu lúc ở canteen. Ngày mai chúng ta phải đi chơi thật vui mới được.

- Nigel, cậu có nghĩ sẽ ngồi cạnh Monica không? - Eddy hỏi với giọng xiên xỏ.

Hiểu được ý của Eddy, Nigel gào to:

- Ôi trời, mình sẽ không bao giờ ngồi cạnh Monica nếu không thì con ma phòng tin học sẽ nhập mình mất. Hahaha…

Monica tức giận, cô bảo:

- Các cậu im đi. Mình sẽ nhất định bắt con ma phòng tin đó ra cho các cậu xem. Đừng để lúc đó các cậu sẽ tè trong quần vì sợ đó nha!

Eddy nói với giọng xem thường:

- Cậu có thể khiến Eddy Haller và Nigel Naby này tè được thì mình sẽ gọi cậu là “sư phụ”. Không, khỏi cần tè, chỉ cần làm bọn mình sợ là được rồi. Hahaha…

Nigel nghe Eddy nói thì cũng cười phá lên trong sự tức giận của Monica….

Sáng hôm sau, mặt trời vẫn chưa mọc.,mọi người đều tập trung đông đủ trong sân trường. Eddy và Nigel đợi Monica rất lâu, họ vô cùng tức giận và bực bội. Chỉ thấy bóng dáng của Monica bước vào cổng trường thì hét to:

- Monica, nhanh đi, xe sắp chạy và bỏ cậu lại kìa.

Monica nói vọng vào:

-Các cậu đừng gạt mình, còn một tiếng nữa mới đến giờ khởi hành.

Dù nói vậy, nhưng Monica  vẫn hết sức chạy đến chỗ của Nigel và Eddy. Vừa đến chỗ họ, chưa kịp thở, cô kéo tay Nigel và Eddy và nói:

- Theo mình, mình có chuyện muốn hỏi các cậu.

Eddy và Nigel dù muốn dù không vẫn phải đi theo Monica. Cô dắt họ đến gần chỗ phòng tin học cũ và hỏi:

- Các cậu có thấy cái cửa phòng tin học không?

Eddy ngơ ngác:

- Có thì sao?

Monica hít một hơi thật sâu và nói tiếp:

- Cánh cửa đó hình như đã mở ra thì phải. Lần đầu tiên mình đến đây mình vẫn còn nhớ cánh cửa được khép chặt không hề mở ra. Hình như có người đã mở nó ra thì phải.

Eddy nghe vậy, anh nuốt nước bọt, run cầm cập lên và hỏi:

- Có thật không? Cậu đừng có hù bọn mình. Bọn mình không dễ hù đến vậy đâu.

Monica bịt miệng của Eddy lại, suỵt một tiếng và nói nhỏ:

- Các cậu im lặng đi. Các cậu có nghe tiếng gì đó không? Nó gần giống như là tiếng của con vật gì đó hú từng hồi.

Cả ba im lặng một lát. Đúng là có tiếng hú từng hồi, Nigel nhỏ tiếng hỏi Monica:

- Có phải nó phát ra từ phòng tin cũ không?

Monica quay sang nhìn Nigel bằng ánh mắt lo lắng và nói:

- Đúng vậy. Tối mai là nguyệt thực rồi, nhưng tới sáng mốt thì mình mới về đến đây. Tức là tối mai là một đêm tự do cho linh hồn của nữ sinh kia. Nó sẽ tha hồ ra khỏi căn phòng tin để hút sức mạnh từ sự hoà hợp giữa mặt trăng và mặt trời. Sau đó ba ngày, sẽ đến thứ sáu ngày 13, ngày mà các hồn ma được tự do. Đến lúc đó, nó tha hồ mà chiếm đoạt thể xác, điều khiển mọi thứ trong trường này. Sau khi chiếm được toàn bộ trường, chắc chắn cả hòn đảo Ngọn Đồi Gió này đều bị nó chiếm. Cả hòn đảo sẽ trở thành hòn đảo ma…

Eddy run lên cầm cập, anh nói:

- Cậu làm mình sợ rồi đấy. “Sư phụ” cậu đừng nói xàm láp nữa được không?

Monica tức giận:

- Mình không nói sai. Mình nói đúng.

Nigel kéo Eddy và Monica đi chỗ khác và nói:

- Đi ra xe nhanh lên nếu không sẽ không ai có thể đến bãi biển. Eddy bộ cậu không sợ sẽ lỡ mất nữ sinh chơi bóng chuyền trên bãi biển sao?

Eddy nghe Nigel nói vậy thì đi nhanh lên xe. Cả ba chọn băng cuối cùng trên xe để được ngồi chung. Đúng 5 giờ sáng, xe bắt đầu bon bon từ trung tâm hòn đảo ra đến Water. Water là tên một thị trấn và cũng là tên bãi tắm đẹp nhất đảo Ngọn Đồi Gió. Đang ngủ, Monica chợt tỉnh giấc. Cô quay ra cửa sổ, mặt trời đang dần mọc lên tỏa những ánh nắng ấm áp xuống Trái Đất. Những tia nắng ấy xuyên qua kính cửa sổ, Monica đưa tay đặt trước cửa kính như đang hứng những tia nắng ấy vào lòng bàn tay. Thích thú vì điều đó, cô dùng sức mở tung cánh cửa ra. Những cơn gió mát rượi từ bên ngoài thổi vào làm tung mái tóc đang xoã của cô. Lúc đó, Eddy bỗng thức dậy, anh quay sang nhìn Monica, thấy mái tóc đang tung bay trong gió của cô, anh liền đặt tay lên vai cô hỏi đùa:

- Này, cậu bị ma tin học nhập rồi sao hả Monica?

Monica vẫn không trả lời, Eddy ngồi dậy ngay ngắn, anh lại hỏi cô lần nữa:

- Cậu bị ma tin học nhập rồi sao?

Cô vẫn im lặng, anh nhăn mặt định quát cho Monica một cái nhưng…. Monica bỗng quay lại, tròng đen của cô chuyển sang màu đỏ tươi, móng tay dài ra gần một tất. Eddy hốt hoảng anh hét lên rồi quay sang giục Nigel thức dậy, miệng không ngừng:

- Ma, ma, ma, ma đừng bắt tôi, hãy bắt Nigel đi. Máu tôi dơ lắm toàn bụi không à!

Bàn tay Monica đặt lên vai anh giọng nói cô như bị biến đổi:

- Nhìn đi, nhìn xung quanh đi…

Eddy chắp tay trước ngực, anh từ từ liếc nhìn xung quanh. Mọi người trên xe đang nhìn anh với ánh mắt tức giận. Thấy lạ, anh lại quay sang nhìn Monica… Cô….cô không sao cả. Anh vô cùng bất ngờ. Mọi người trên xe liền chửi bới anh:

- Haller, cậu có điên không? Làm tất cả mọi người trên xe thức đây này.

Những giáo viên ngồi trên xe cũng không chịu nổi được . Eddy liền quay sang nói với Monica:

- Mình vừa bị ảo giác… cậu không sao chứ?

Monica cười phá lên, cô nói:

- Cậu bị gạt rồi. Lúc nãy là do mình đeo lens và móng tay giả thôi chả có gì cả! haha nhìn cậu lúc nãy mình mắc cười muốn chết vậy.

Eddy thở dốc, anh muốn điên lên với hành động của Monica. Anh quay sang nhìn Nigel. Nigel đúng là một kẻ ngủ say như chết. Từ nãy giờ, Eddy gọi anh ta muốn khan cả tiếng mà vẫn không thèm mở mắt ra xem có chuyện gì không. Eddy càng tức hơn vì Nigel không thức dậy. Anh gỡ tai phone của Nigel ra vào hét to hết sức mà mọi người xung quanh không thể nghe được:

- Nigel, cháy nhà, cháy nhà rồi Nigel… cháy.. cháy…cháy mất mất huân chương vàng của cậu rồi!

Nghe Eddy nói vậy, Nigel mới giật mình tỉnh giấc, anh hoảng hốt hét vào mặt Eddy:

- Cháy? Trời đất, huân chương vàng, huân chương bạc của tôi….

Monica thấy Nigel làm ồn tới người xung quanh, cô tát cho Nigel một cái đau điếng rồi nói:

- Đừng điên quá. Cậu bị Eddy gạt rồi.

Nigel tay xoa mặt, anh định đánh cho Eddy một cái nhưng rồi lại thôi. Anh bình tĩnh lại hỏi Eddy:

- Có chuyện gì thế, Eddy?

- Có chuyện gì? Đợi cậu thức chắc là con ma tin học nó đã ăn thịt của mình luôn rồi. Mà cậu đang mơ gì mà không nghe mình gọi?

Nigel ấp úng:

- Thì…thì… thì mình vừa mơ màng vừa nghe nhạc.

Eddy lại tỏ thái độ xiêng xỏ:

- À, nghe nhạc của nhóm nhạc nữ Lazy Girls hả? Nói đúng hơn là nhóm nhạc “Những cô gái làm biếng”

Nigel nghe Eddy nói thì tức giận:

- Cậu đấy, cậu nghe nhạc của nhóm nhạc Lazy Girl đấy! Mình chỉ nghe nhạc của nhóm nhạc nam Manly thôi!

Chỉ từ một chuyện nhỏ nhặt cả hai người đó lại xe to ra, cãi nhau ầm ĩ, uống hết mấy chai nước trên xe và cãi suốt cho đến bờ biển. Còn Monica, cô chỉ ngồi lên mạng xem một số thông tin về linh hồn nữ sinh đó.

Cuối cùng cũng đến nơi, cả ba người bước xuống, bàn chân họ vừa chạm vào một bãi cát trắng mịn như đang đứng trên những đám mây. Bãi biển vô cùng sạch sẽ và xinh đẹp. Nước biển trong vắt có thể nhìn rõ từng hạt cát bên dưới. Những làn gió nhẹ nhàng thổi khiến họ cảm thấy đang bay xuyên qua những đám mây trắng trên trời. Nigel và Eddy đã đợi giây phút này từ lâu lắm rồi. Chỉ đơn giản vì họ đang rất “mắc”. Suốt đường đi, họ đã uống gần năm chai nước chỉ để lấy hơi cãi nhau.

Monica đi dọc bãi biển, cô chọn chiếc ghế dưới bóng dù để ngồi xuống nghỉ ngơi chốc lát. Vừa chợp mắt được một lúc, cô bỗng nghe tiếng Nigel và Eddy.

- Nigel, sao hôm nay không có nữ sinh nào chơi bóng chuyền hết vậy?

- Cậu mong lắm sao?

- Tất nhiên rồi. Mà cậu không nhắn tin cho Oliver biết cậu đã đến sao?

- Đợi cậu nói? Mình nhắn từ lúc trong nhà vệ sinh rồi.

Nigel bước đến gần chỗ Monica, anh giục cô dậy và bảo:

- Monica, đi ăn chút gì thôi. Còn cả ngày dài mà….

Monica ngồi dậy, cô lo lắng nói với Eddy và Nigel:

- Mình lo quá. Tối nay là nguyệt thực rồi.

Eddy vừa chống hông vừa nói:

- Thôi nào! Ở đó còn mấy chú bảo vệ nữa….

Mặt trời bắt đầu nép mình xuống khỏi đường chân trời để nhường chỗ cho mặt trăng. Trong ngôi trường Wind Hill, các bảo vệ cùng nhau vừa tán ngẫu vừa đi tuần tra vài vòng quanh trường. Dù đi tuần tra nhưng chưa bao giờ có ai dám đi ngang qua căn phòng tin học cũ. Những tia nắng mặt trời cuối cùng cũng biến mất, mặt trăng lên cao, nguyệt thực cũng bắt đầu. Sau khi tuần tra, các bảo vệ ngồi ăn tối. Trong cái đêm tĩnh lặng, thời tiết bỗng trở nên lạnh buốt. Những cơn gió mạnh cuốn những chiếc lá vàng nghe tiếng xào xạc trong sân. Cái bóng đen dần chiếm được  nửa mặt trăng. Tiếng hú ở đâu đó càng phát ra lớn hơn khiến các bảo vệ lạnh cả sống lưng. Một bảo vệ hỏi nhỏ:

- Tiếng hú  phát ra từ… từ… từ… phòng… tin học cũ phải không?

Các bảo vệ còn lại nhẹ nhàng gật đầu. Tính tò mò bắt đầu trổi dậy lên trong họ, mặc cả cái không khí ớn lạnh, cái tiếng hú nghe muốn thót cả tim họ vẫn lần mò đến núp sau những bụi cây gần căn phòng đáng sợ đó. Càng bước đến gần căn phòng, tiếng hú đó càng to và đáng sợ hơn. Núp sau bụi cây, hơi thở của các bảo vệ bắt đầu nặng nhọc, họ không cất nổi chân để tiến gần hơn hay quay ra cổng. Chợt, điện bị cúp. Trời đất tối như mực. Mặt trăng đã đỏ ửng lên như bị nhuộm màu. Gió thổi mạnh hơn. Các cánh cửa chợt bật tung ra, đập vào khung cửa nghe tiếng như các bảo vệ đang bị cảnh cáo. Cửa phòng tin học cũ bỗng bị bật tung ra văng xa vài mét. Tiếng hú đó càng inh ỏi hơn. Các bảo vệ đưa mắt nhìn vào trước cửa phòng. Chính là nữ sinh đó! Nữ sinh mà cách đây một năm đã chết trong phòng tin học. Cô ta mặc một chiếc đầm dài màu trắng dính đầy máu. Mái tóc cô ta xoã dài tung bay trong gió để lộ một gương mặt trông thật gớm ghiếc. Cô ta đang khóc, khóc rất nhiều. Khóc đến mức không còn chảy nước mắt nữa mà chảy toàn máu. Đôi mắt cô ta to tròn đến mức như đang thò ra ngoài. Các bảo vệ khiếp đảm họ bịt miệng cho nhau. Nhưng rồi….. tiếng hắt hơi của một trong các bảo vệ khiến con ma nữ đó nghe thấy. Cô ta quay sang nhìn bụi rậm, trợn tròn mắt hơn nữa. Rồi một lực gì đấy như đang đưa các bảo vệ lên cao. Các bảo vệ sợ hãi kêu la:

- Xin hãy tha cho tôi. Làm ơn hãy tha cho bọn tôi!

Cô ta nghiêng đầu sang trái một chút rồi từ từ mở cái miệng sưng húp bẩn thỉu của cô ta ra. Từ trong cái miệng ấy, máu trào ra, ướt đẫm chiếc áo đầm của cô ta. Cô ta càng lúc càng mở to miệng. GIờ trong miệng cô ta không còn máu nữa mà là hàng nghìn con sâu, con bọ bay ra khiến các bảo vệ sợ tái cả mặt. Mặt của các bảo vệ trắng bệt như không còn chút máu nào. Cô ta từ từ bước đến gần một bảo vệ trong số đó, nắm lấy cổ của anh ta. Bảo vệ vùng vẫy, anh ta cố la hét nhưng bàn tay gớm ghiếc của cô ta siết chặt cổ anh khiến anh không thể lên tiếng. Cái miệng kinh tởm của cô ta ngày càng gần cổ của anh hơn…. Rồi những thứ cuối cùng của tất cả bảo vệ là nhìn thấy đầu của đồng nghiệp mình rơi xuống đất….

--------------------------------------------------------------------------------------------------

PHẦN 3

Sau khi kết thúc một chuyến đi chơi dài, các học sinh và giáo viên đều được xe chở về tận nhà. Tạm biệt Nigel và Eddy, Monica chạy ngay vào nhà. Cô gọi Peter ầm ĩ để khoe những bức ảnh chụp được. Mở cửa nhà, cô thấy ông đang ngồi trò chuyện với Helen, dì của cô.

- Dì Helen, dì đến từ lúc nào mà không cho con biết? - Monica ngạc nhiên.

Cô ùa đến ôm lấy Helen. Bà Helen vuốt tóc cô và nói:

- Dì muốn gây bất ngờ cho con. Từ lúc con và ba con dọn đến đây dì chưa đi thăm con lần nào. Mọi chuyện ổn chứ Monica?

Monica đứng dậy kéo Helen lên phòng và quay sang bảo ba cô:

- Ba ngồi đó nhé! Con muốn nói một chút chuyện với dì.

Peter nhướng mắt và gật đầu.

Monica đóng chặt cửa. Bà Helen thấy lạ hỏi:

- Con làm gì thế? Có vẻ bí mật nhỉ?

- Đúng vậy con không muốn cho ba con biết về những gì ta sẽ nói.

Helen ngồi xuống ghế, bà nhìn Monica chằm chằm và nói:

- Có chuyện gì xảy ra với năng lực của con?

Monica lo lắng:

- Dì Helen, con thật sự rất ổn. Nhưng có chuyện đã xảy ra với trường của con.

Ngừng một lát, Monica định nói tiếp nhưng Helen lại bước đến. Bà ôm lấy Monica, đặt tay lên tóc cô và bảo:

- Đừng nói gì cả! Dì sẽ lục lại kí ức của con.

Helen bắt đầu nhắm mắt lại. Bà lần mò về kí ức của Monica. Một lúc lâu, bà chợt mở to đôi mắt, đẩy Monica ra khỏi người mình và nói với nổi sợ hãi:

- Không xong rồi Monica. Không xong rồi. Có lẽ đã quá muộn.

Monica tò mò:

- Chuyện gì vậy dì?

Bà Helen run lên cầm cập, bà ngồi xuống giường và nói:

- Ngôi trường của con đấy. Nó không xong rồi. Con ma nữ đó đã vùng lên và ám toán bộ ngôi trường rồi.

- Dì có thể giải thích rõ hơn không?

- Đêm nguyệt thực vừa rồi, nó đã hút rất nhiều năng lượng từ mặt trăng. Nó đã có đủ sức để điều khiển được tất cả mọi người. Giờ nó đang rất mạnh, có lẽ các bảo vệ trong trường không thoát được rồi. Con không thể đi học được, ta phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

Monica lo lắng:

- Con không thể đi được. Dì không có cách nào để giết nó sao?

- Giết? Nó đã chết rồi Monica ạ. Cách để làm nó quay về địa ngục thì cũng có. Nhưng với điều kiện sẽ không có thứ sáu ngày mười ba nào sau khi nó hút năng lượng mặt trăng trong vào mười ngày. Cách cuối cùng khiến nó quay về địa ngục giờ rất khó khăn. Con phải biết được tại sao nó chết, nó muốn gì ở ta, nỗi oan của nó. Và cuối cùng con phải đáp ứng hy vọng vủa nó. Con làm được chứ?

Monica nhìn Helen, cô nhẹ lắc đầu. Helen thở dài, bà liền bước tới lấy chiếc túi đặt trên giường rồi tìm thứ gì đó. Một lát sau, bà lấy ra một cặp kính sát tròng và nói:

- Khi nào đi học, con đeo cái này vào mắt, nó sẽ giúp con tránh cái nhìn mê hoặc của bọn ma quỷ. Nhất định con phải thuyết phục con ma đó quay về địa ngục.

- Dì có thể cho con thêm hai cái nữa không? Con muốn cho hai người bạn của con cũng được an toàn.

Helen liền lấy trong túi ra hai cái nữa đưa cho Monica và nói:

- Vì con là đứa cháu đáng yêu của dì nên dì sẽ cho con. Nhưng nếu là người khác thì phải có tiền đó. Chút nữa dì phải về rồi, dì không có nhiều thời gian..

- Vậy để con mời dì đi ăn pizza nhé!           

------------------

Hôm nay là ngày đi học đầu tiên sau chuyến đi chơi dài, Monica cầm cặp kính sát tròng trên tay, cô do dự một lúc rồi đeo chúng vào mắt. Sau đấy, cô đặt hai cặp còn lại vào cặp và đến trường. Tim cô ngày càng đập nhanh hơn khi cô càng nghĩ về căn phòng tin học. Eddy lại đi sau lưng cô và chuẩn bị hù doạ cô như mọi hôm, điều đó cô cảm nhận được rất rõ chỉ có chuyện trong căn phòng đó là cô không thể cảm nhận được một chút gì. Cô chợt quay ra sau lưng và bảo:

- Thôi nào Eddy, đừng doạ mình nữa. Mọi chuyện không thể cứu vãn được nữa rồi.

Eddy mở to mắt hỏi:

- Sao cậu biết mình sau lưng cậu? Mà chuyện gì thế?

Monica liền lấy trong cặp ra đưa cho Eddy cặp kính sát tròng và chiếc gương nhỏ, cô nói:

- Dì của mình có khả năng giống mình và mình học được rất nhiều kinh nghiệm từ bà. Dì nói với mình trong trường không an toàn nữa nên đưa cho mình thứ này. Cậu đeo nó vào đi nó sẽ giúp chúng ta không bị hồn ma đó sai khiến và bị ảnh hưởng.

Eddy lo lắng:

- Cậu đùa hoài nha!

- Không đùa đâu. Mau đeo nó vào đi trước khi cậu bị con ma đó sai khiến.

Eddy gật đầu, anh vội đeo kính vào mắt rồi rảo bước cùng Monica đến trường. Đi được một lát, cổng trường đã ở trước mặt. Cổng đang mở to để đón học sinh vào như thường ngày. Eddy và Monica ngần ngại, họ không dám vào bên trong. Đúng lúc đó, Nigel chạy đến, anh hỏi:

- Các cậu nhớ trường lắm hay sao mà ngắm nó mãi thế?

Monica liền quay sang, cô lại đưa cho Nigel cặp kính sát tròng và nói:

- Cậu hãy đeo cái này vào. Còn lí do thì hỏi Eddy.

Nigel nhăn nhó:

- Cái gì? Mình đâu bị cận sao lại phải đeo cái này?

Monica tức giận. Eddy bắt được ánh mắt của cô, anh liền giải thích cho Nigel hiểu. Nghe xong, Nigel cười phá lên:

- Các cậu điên sao? Các cậu không thấy mọi người đều bình thường sao?

Monica tức giận:

- Mình bảo thì đeo vào ngay đi. Không đeo vào thì hậu quả ráng mà gánh chịu.

Đây là lần đầu tiên Nigel thấy Monica giận đến như vậy. Cô giận dữ trong sự lo lắng. Nhìn vào thái độ đó của Monica, Nigel hiểu được tầm quan trọng của sự việc nên đành đeo kính sát trong vào. Chuẩn bị xong mọi thứ, cả ba người mới bắt đầu bước vào trường. Mọi thứ vẫn diễn ra suôn sẻ như chưa có chuyện gì xảy ra. Eddy vốn nhát gan, mọi thứ bất thường chút ít đều khiến anh sợ. Anh luôn miệng hỏi Nigel và Monica:

- Các cậu, sao hôm nay không có ai ngồi ngoài sân cỏ vậy?

Nigel bực bội trả lời:

- Cậu đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Chỉ là không ai thích ngồi thôi.

- Vậy tại sao hôm nay không có bảo vệ nào làm việc thế?

- Trời ạ, biết đâu họ được nghỉ.

- Không thể nào. Eddy nói đúng, bảo vệ không thể nghỉ ngay ngày học của học sinh. Đó là một chuyện rất đáng bất thường. - Monica nói.

Bỗng Eddy hô to:

- Hai cậu nhìn kìa!

Monica và Nigel nhìn theo hướng chỉ tay của Eddy. Cô hiệu trưởng đang đi về hướng căn phòng tin cũ. Monica định chạy đến chỗ cô hiệu trưởng nhưng lúc đây, Nigel cản cô lại và bảo:

- Nếu giờ cậu đến đó thì chắc chắn cả cậu và cô sẽ bị mất tích đấy. Chúng ta cần tìm hiểu.

Monica nhẹ nhàng gật đầu. Cả ba người đi vừa đi vào lớp mắt vừa nhìn theo cô hiệu trưởng. Bà ấy không chỉ đi về hướng phòng tin học cũ mà còn mở cửa bước vào. Điều đó khiến cả ba người giật mình. Nhưng giờ học đã bắt đầu, họ không thể lang thang ngoài hành lang trường mà không bị các giáo viên ở đó bắt gặp. Cố gắng học đến giờ trưa, Monica, Nigel và Eddy liền lên ngay văn phòng tìm cô hiệu trưởng. Gặp được thầy hiệu phó, Eddy liền hỏi:

- Thầy ơi, thầy có gặp cô hiểu trưởng không?

Thầy hiểu phó ngồi ngẫm nghĩ một lát rồi trả lời:

- Cô ấy đi đâu đấy rồi. Lúc sáng, cô ấy có vào trường một lát rồi đi về hay gì rồi.

Nigel hỏi tiếp:

- Lần cuối thầy gặp cô là ở đâu?

- Có vẻ như có một vụ án kinh hoàng. Thôi được thầy sẽ trả lời, lần cuối thầy gặp cô ấy là ở văn phòng này. Cô ấy ngồi sử dụng máy vi tính một chút thì đi ra ngoài như người mất hồn. Chắc là gia đình của cô ấy gặp chuyện rắc rối.

- Rắc rối. Theo thầy thì khi gia định gặp rắc rối, cô hiệu trưởng sẽ đi vào phòng tin học cũ sao?

Thầy hiệu phó giả vờ không nghe thấy gì, nên Nigel tức giận, anh kéo Eddy và Monica ra ngoài.  Anh đấm vào tường và nói:

- Cô hiệu trưởng sẽ không bao giờ quay về đây nữa. Nhưng tại sao cô lại đi đến đó.

- Cậu không nhớ thầy hiệu phó đã nói gì sao? Thầy đã bảo rằng trước khi đi cô đã sử dụng máy vi tính đấy, sau đó cô đã đến phòng tin học. Hai chuyện này có liên hệ chặt chẽ với nhau đấy. Không có ai điên đến mức một mình đi khám phá căn phòng bị cho là ma ám.

Eddy chợt nghĩ ra điều gì đó, anh ấp úng:

- Có… có…có khi nào….trong chiếc máy tính cô hiệu trưởng sử dụng có cái gì đó không? Có khi nào hồn ma của nữ sinh đó đã liên kết với máy tính của cô ấy và truyền đạt một thông tin nào đấy?

- Có thể đấy! - giọng Monica yếu đi vì sợ sệt.

Cả ba người họ đang trò chuyện thì lại chợt nhìn thấy một nhóm học sinh tay cầm điện thoại và ipap đi về hướng căn phòng tin học. Điện thoại của Monica chợt rung lên. Cô định lấy điện thoại ra xem thì Nigel liền giựt lấy, anh vứt nó xuống đất rồi giẫm lên mấy cái khiến nó tan nát. Monica gào lên:

- Nigel, cậu làm gì đấy?

- Cậu ngốc quá. Hồn ma đó đang liên kết với tất cả học sinh ở đây đấy. Cậu cũng muốn đi đến đó và không bao giờ trở ra phải không?

Eddy đứng về phía Nigel:

- Đúng vậy, giờ chúng ta đừng nên dùng bất cứ thứ đồ công nghệ nào cả. Học sinh đang kéo đến đó ngày một đông. Chúng ta nên tìm chỗ trú an toàn đi.

- Muộn rồi.- Monica nói.

Nigel ngạc nhiên hỏi:

- Muộn là sao?

Monica ngồi gục xuống đất:

- Hôm nay là thứ sáu ngày mười ba, con ma có thể tự do đi vòng quanh nơi này một cách bình thản nhất. Các cậu không thấy mây đen đang kéo ùn ùn đến sao? Đó là dấu hiệu ngôi trường này sắp bị tai hoạ. Nếu không có điện thoại làm sao ta có thể liên lạc với dì của mình. Chắc dì sẽ cho ta một lời khuyên.

Eddy và Nigel vô cùng thất vọng, họ nhìn lên bầu trời xám xịt. Mây đen đang bay cuộc thành một vòng xoắn ốc. Gió thổi mạnh hơn, những hạt nước nhỏ từ trên trời rơi xuống. Sấm chớp đùng đùng ở phía căn phòng ma quái. Suy nghĩ một lát, Eddy bỗng nói:

 - Các cậu à, giờ mình mau rời khỏi trường đi. Ngay từ lúc này chắc là đủ thời gian để tìm mật khẩu và trốn ra ngoài.

- Cậu nghĩ sau khi thoát ra ngoài chúng ta sẽ còn nhà để về sao? - Monica thất vọng tràn trề, ngừng một lát, cô nói tiếp - Hồn ma sẽ điều khiển cả hòn đảo sớm thôi!

Nigel kéo Monica đứng dậy, anh quả quyết bảo:

- Nếu không thể trở về thì sao ta không chiến đấu. Nếu chiến đấu, biết đâu ta sẽ có cơ hội có nhà để về. Nhanh đi, nếu trời tối chúng ta sẽ không nhìn thấy gì để đấu nữa đâu.

- Các cậu, chúng ta phải biết được lí do tại sao hồn ma đó chết và giúp cô ta thực hiện được nguyện vọng thì cô ta sẽ tự tìm đường trở về địa ngục. Các cậu có biết gì về cô ta không? - Monica tự tin hơn.

Eddy suy ngẫm, anh nói:

- Cả tên cũng không ai dám nói thì làm sao biết được tung tích của cô ta. Nhưng có một nơi có thể tìm được….

Nigel giục giã:

- Ở đâu? Cậu nói nhanh lên đi.

Edd ấp úng:

- Thì…trong căn phòng tin học cũ đó. Chắc chắn sẽ có bảng tên và một vài lí do cô ta chết trong đó….

Chợt những tiếng vang lên vòng vọng trong trường “Hãy đến đây… các người sẽ được hưởng những niềm hạnh phúc ngọt ngào nhất… Hãy đến đây….” Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại, càng lúc càng có nhiều học sinh và giáo viên ùn ùn đến phòng tin học cũ. Tấm bảng tin ở giữa sân trường bỗng sáng lên, hình ảnh một gương mặt đầy máu me, sự buồn tủi hiện lên với cái miệng toàn máu và lời kêu gọi: “Đến đây  nào các bạn nhỏ...những niềm hạnh phúc ngọt ngào nhất đang đợi các bạn đây..” Đôi mắt của ma nữ bắt đầu đảo khắp sân trường, Eddy, Monica và Nigel hoảng hốt núp sau các băng đá dọc hành lang. Con ma nữ đó lại nói: “Hình như có kẻ chống lại ta thì phải? Các người sẽ không thoát nổi tay của ta đâu.”

Ba người sợ hãi, nắm chặt tay nhau và xem xét xung quanh. Đôi mắt Nigel vừa nhìn ra khoảng sân trống vì tiếng nói của ma nữ đã không còn vang lên nữa. Từ bên tay phải anh, một cô gái mặc đầm trắng, cả người dính toàn máu, mắt như muốn rớt ra khỏi mặt, cô ta thỏ thẻ vào tai anh: “Tìm được rồi!” Nigel hoảng sợ, anh hét toáng lên rồi đánh cho ma nữ kia vài cái. Máu từ con ma ấy dính khắp vào người anh nhưng nó vẫn chưa chết. Nó bước đến, ôm lấy cái đầu đã rơi xuống đất đặt lên cổ và nói như một lời cảnh cáo:

- Các người phải hối hận với những gì các người làm cho tôi!

Nigel, Monica và Eddy sợ hãi chạy sang chỗ khác. Ma nữ biến mất, một tiếng sấm vang rền trên nền trời xám xịt. Eddy sợ hãi chỉ tay vào căn phòng tin học cũ, một đám học sinh như người mất hồn, mặt dính đầy máu bước ra từng hàng một ngày một đông hơn. Từ các phòng khác, những học sinh đó cũng đổ xô ra bao vây lấy cả ba người. Monica dù sợ hãi nhưng vẫn bình tĩnh phân chia công việc:

- Nigel, mình và bạn sẽ thủ ở đây để đánh bọn “ma non” này. Còn Eddy cậu hãy lẻn vào phòng tin học cũ, moi móc thông tin của con ma đó và đem cho mình xem. Được chứ?

Eddy run cằm cặp, anh hỏi:

- Sao lại là mình đi vào mà không phải là cậu hả Monica?

- Vậy cậu có thể đánh lại bọn ma được không?

Eddy ngần ngại trả lắc đầu. Anh cố giải thích:

- Nhưng lỡ mình vào đó có chuyện gì thì sao? Ai sẽ bảo vệ cho mình?

- Nếu mình theo cậu vào đấy thì chắc chắn cô ta sẽ biết. Mình và Nigel ở ngoài để đánh lạc hướng con ma đó.

- Nigel thì mình không nói. Vậy còn cậu, cậu làm được gì?

- Nhìn đây.

Monica vừa nói xong, những người trong tầm nhìn của Monica trông vô cùng đau đớn, họ khuỵu gối xuống đất. Nhưng việc đó chỉ có thể giữ chân bọn chúng một lúc. Monica lại gào lên:

- Eddy, đi đi. Nhanh lên, chúng ta không thể đợi đến trời tối được.

Eddy nghe vậy, anh chạy thật nhanh vào giữa khoảng trống mà Monica đã kiềm chân bọn chúng để đến phòng tin học. Nigel bị ép đến đường cùng, anh phải đánh lại bọn ma đang bao vây anh tứ phía. Monica thấy vậy, cô chạy đến và bảo:

- Cậu đừng giết chết họ, họ chỉ bị con ma nữ ấy ám thôi! Sau khi cô ta về địa ngục, mọi chuyện sẽ trở lại bình thường.

Nigel thét lên:

- Nếu không giết họ chết thì chắc chúng ta sẽ bị họ giết chết trước đấy. Cậu có nghĩ thế không?

Monica không nói gì, cô chỉ tay lên cao. Nigel tức giận, anh nhìn theo hướng chỉ tay của cô. Anh vô cùng bất ngờ khi thứ mà Monica chỉ tay vào là Oliver. Gương mặt của Oliver đã biến đổi hoàn toàn. Tóc cô ấy rối tung, bù xù tung bay trong gió. Gương mặt cô trắng bệt không còn tí máu. Đôi mắt của cô đã không còn tròng đen mà chỉ còn lại một đôi mắt hoàn toàn trắng không hồn. Cô ấy đang bay trên bầu trời xám xịt kia mà không cần cánh hay bất cứ thứ gì. Monica lên tiếng:

- Vậy cậu có thể giết Oliver chứ, Nigel?

Nigel ấp úng:

- Nếu Oliver định giết chết mình thì chắc mình cũng không thể…. Không thể…không…

Các học sinh bị ma ám tiếng gần lại Monica và Nigel hơn. Oliver chợt cười lớn, cô ta nói giọng vang vọng:

- Haha…hahahaha… haha… Các người nghĩ có thể chống lại ta sao? Các người lầm rồi hahaha…. Haha..hahaha.

Monica lại lớn tiếng:

- Này, tại sao cô lại không trở về địa ngục? Tại sao cô vẫn ở lại nơi này? Tại sao cô lại chết?

Nghe Monica nói, cô ta cười lớn:

- Hahahahahaha….. Tại sao ta phải cho các ngươi biết?

Ngừng một lát, cô ta lại nói to với các học sinh bị ma ám:

- Nào, các con hãy cho bọn chúng mãi mãi bị chôn vùi trên hòn đảo này!!!!

Cô nhìn sang chỗ của Nigel và Monica nói với giọng thách đấu:

- Sao ta không chơi một trò chơi nhỉ?

Monica và Nigel lùi thêm vài bước. Con ma ấy từ từ đưa tay lên cao, ngước gương mặt mất hồn ấy lên trời rồi cười to làm chấn động trời đất. Các học sinh kia bắt đầu vùng lên, những cú đấm của Nigel không còn có tác dụng tốt như lúc đầu, nhưng cơn đau của Monica gieo cho họ cũng không duy trì lâu hơn.

Eddy chạy đến phòng tin học, bầu trời ngày càng tối hơn cùng với tiếng cười của con ma đáng ghét ấy. Eddy ngần ngại, anh hít một hơi thật sâu rồi bước vào phòng tin học. Trông bề ngoài căn phòng nhỏ vậy nhưng khi bước vào trong nó như một toà lâu đài với hàng nghìn máy mốc gắn liền với tường. Anh bước từng bước chậm rãi, miệng cầu nguyện cho chuyện này chỉ là mơ. Được vài bước, anh cảm thấy có cái gì đất mềm mềm, ướt ướt dưới chân. Anh run lên, mắt nhắm mắt mở cố nhìn xuống chân để xem xét. Ngay dưới chân anh… một cái đầu… một cái đầu đầy máu với đôi mắt mở to cùng cái miệng đầy côn trùng và máu. Anh muốn hét lên thật to nhưng lại cố gắng kìm lại để không bị phát hiện. Càng đi sâu vào trong phòng, anh lại càng thấy nhiều xác hơn. Nhìu bộ xương nằm lăn lóc bên lối đi, nhiều xác vẫn chưa hoàn toàn phân huỷ bốc mùi khó chịu. Eddy bịt mũi lại, anh cố đi tìm chỗ cất giữ những thứ quan trọng của linh hồn. Anh nhẹ nhàng bước chậm rãi lên một chiếc gác mục nát chỉ cần giậm chân vài cái cũng đủ khiến nó sập đi. Lên hết cầu thang, căn phòng tin học cũ năm xưa hiện ra trước mắt. Một tiếng "két” khiến anh giật cả mình, anh lại nhẹ nhàng tiến sâu vào dàn máy tính. Thêm một tiếng “két”, rồi tiếng bước chân chầm chậm khiến anh hoảng hốt nấp vào sau bàn giáo viên. Vài tiếng “khè…khè…khè..” phát ra khiến anh không dám nhìn ra bên ngoài. Anh như nín thở chờ thời. Tiếng bước chân ngày càng to, cuối cùng nó cũng dừng lại trước cửa phòng. Eddy dốc hết can đảm, đưa mắt nhìn ra ngoài. Là Oliver! Eddy định chạy ra hỏi cô ấy cho rõ ràng nhưng…ánh mắt của cô ta đảo quanh phòng. Một ánh mắt trắng bệt không có tròng mắt. Rồi cô ta cất tiếng hát: “Tôi vui vì cuối cùng…. cuối cùng… tôi cũng khiến mọi người….đau khổ… đau khổ… được như tôi….” Ngân nga được vài câu, Eddy nghe tiếng khóc của con ma ấy. Tiếng khóc nức nở, đau khổ nhưng vô cùng rùng rợn. Anh đưa mắt ra nhìn con ma ấy, cô ta ngồi cạnh bên xác của mình. Đôi mắt cô ta đầy máu, máu chảy ra khỏi mi của cô ta trào ra ngoài như mưa. Eddy không kìm nổi sự sợ hãi, anh chợt la lên một tiếng. Nghe thấy tiếng của Eddy, cô ta nín khóc hẳn, đứng dậy và nói to:

- Xem nào! Con bọ nào đang nấp sau cái bàn ấy….Hahahaha.

Eddy sợ hãi, anh nhủ: “Thôi rồi, lần này chắc phải bỏ xác lại đây rồi. Ba mẹ ơi, ba mẹ nhớ chăm sóc cho con chó Nikki của con thật tốt nhé!” Cô ta tiến đến vài bước, Eddy run lên cằm cặp, anh lại cầu nguyện cho qua khỏi. Cô ta tiến thêm vài bước...

--------------------------------------------------------------------------------------------------

PHẦN CUỐI

…Tiếng của Nigel và Monica đồng thanh từ dưới sân vọng đến:

- Này con ma ngu ngốc kia. Cô nghĩ cô sẽ thắng nổi chúng tôi ư?

Cô ta nghe vậy tức giận quát to:

- Tao sẽ xuống đó ngay đây! Bọn mày sẽ không thể sống nổi qua đêm nay nếu không có thức ăn và nước uống!

Cô ta nói xong, quay lại nhảy ra cửa sổ để ra ngoài. Eddy thở phào, anh đi ra khỏi cái bàn đó để tìm một ít thông tin. Nhìn ra cửa sổ, bầu trời tối đen như mực. Những đám mây vẫn xoáy vòng với những tia sét đánh ầm ầm. Gió lại mạnh hơn khi cô ta ra ngoài. Đôi chân của Eddy không thể lê nổi nữa vì sợ. Nhưng nghĩ đến một ngày mai tươi sáng, anh lại cố gắng nhích từng bước lại gần cái xác. Cái xác đó ngồi trên ghế, đầu gục xuống bàn như đang ngủ gục trong giờ học. Để biết được tên của cô ta, anh phải chạm lật cái xác lại nhìn bảng tên. Bàn tay anh chìa ra, run rẩy như một người bị bệnh Parkinson.  Hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm từ từ chạm vào cái xác. Lật bộ xương khô đấy lại, anh phủi bụi bám trên áo bộ xương. Các dòng chữ tên học sinh dần hiện ra: “Marian Lima.”

Một tiếng sấm to vang lên, các màn hình vi tính ở đấy bắt đầu chớp nháy liên tục khiến Eddy rợn cả người. Anh cố nán lại để tìm thêm vài thứ. Nhưng vô ích, ngoài đống xương mục nát đó thì chẳng còn gì cả. Xong mọi chuyện, anh cố gắng chạy thật nhanh ra ngoài để tìm Monica và Nigel. Bước xuống chiếc cầu thang xiêu vẹo, anh cẩn thận để không gây ra tiếng động nào. Nhưng… sau nhữn tiếng chân chậm rãi của anh là những tiếng bước chân to hẳn. Những tiếng hú, những hơi thở hôi như cú của một ai đó cứ như ngay sau lưng anh. Không dám quay mặt ra sau, anh cố cầu nguyện bước tiếp. Một tiếng nói cất lên ngay bên tai anh: “Cậu đã biết được tên của tôi? Cậu định trở thành anh hùng cứu cả hòn đảo ngu ngốc này ư? Nếu cậu nghe theo lời tôi, tôi sẽ cho cậu sống mãi mãi…” Một lưỡi dao từ đằng sau kề lên cổ anh, kề sát đến mức mà chỉ cần một cái động đậy nhẹ cũng đủ chết dưới cái lưỡi dao đó. Eddy sợ hãi, anh không muốn mình chết sớm khi chỉ mới mười mấy tuổi. Nhắm chặt mắt lại, anh cố nghĩ lại những ngày vui vẻ nhất đời mình. Nghĩ đến nhưng ngày anh cùng ba mẹ đi chơi với nhau vô cùng hạnh phúc. Chỉ nghĩ đến đấy, anh mở to mắt ra và quả quyết:

- Marian Lima, chị lầm rồi. Một cuộc sống kéo dài mãi mãi không phải luôn là cuộc sống hạnh phúc. Mà cuộc sống hạnh phúc là những giây phút ở bên cạnh người mình yêu thương…

Marian, con ma nữ ấy tức giận. Cô ta gào lên hết sức và dùng lưỡi dao sắt nhọn kia đâm thẳng vào cổ họng của Eddy nhưng… Đúng lúc đấy, cánh cửa phòng bỗng mở tung ra, Monica từ bên ngoài ném cây thánh giá bạc lấp lánh vào mặt của Marian. Cô ta đau đớn, ngã khuỵ xuống đất. Chỗ làn da của cô ta bị cây thánh giá trúng vào, nó phòng rộp lên, nhăn lại rồi chảy máu rất nhiều. Tranh thủ lúc đó, Eddy cùng Monica và Nigel chạy trốn ra ngoài. Vừa chạy Eddy vừa kể cho họ nghe về những thứ mà anh  nghe, thấy trong căn phòng ấy. Monica lo lắng hỏi:

- Thế là cậu chẳng tìm gì được ngoài cái tên à?

- Ừ, vậy mấy con ma non đâu hết rồi?

Nigel giải thích:

- Tụi nó đang đánh nhau với bọn mình thì tự dưng leo rào ra ngoài. Chắc tụi nó nghe lệnh của Marian. Mình phải đi nhanh thôi!

Eddy gật đầu, anh ngập ngừng:

- Các cậu, mình… mình…. “mắc” quá cho mình đi vệ sinh chút nhé!

Nigel và Monica đồng thanh gào lên:

- Ôi! Eddy….

Đến trước cửa nhà vệ sinh, Nigel quát:

- Eddy, cậu vào đó “xử lí” nhanh đi. Nếu không thì cả cái đảo này sẽ bị ám mất.

Eddy nhăn nhó sợ hãi hỏi:

- Nigel, cậu vào đó với mình đi. Lỡ mình đang…. Con ma đó từ ống cống trồi ra rồi sao?

Nigel tức giận:

- Cậu biến thái hả? Nếu cậu sợ thì đừng vào đó nữa, đi thôi!

- Ê ê, khoan… đợi mình ngoài này đi. Một phút!

Nói xong, Eddy bước vào nhà vệ sinh. Bên trong mất điện, tối như mực. Chốc chốc, các mạch điện chạm với nhau tạo nên những tiếng lẹt xẹt khiến Eddy sợ đến mất máu. Anh cố gắng thật nhanh để ra ngoài sớm. Một mình trong nhà vệ sinh, dường như có tiếng các hồn ma hú vào tai anh dồn dã. Anh chợt nghe tiếng lụp cụp trong ống cống, tiếng động đó ngày càng to hơn và có vẻ gần hơn. Hai chân anh run lên, không nhích nổi bước nào nữa. Bỗng, từ trong bồn cầu, một bàn tay gân guốc đưa lên. Eddy hét to, anh lùi lại vài bước. Lại thêm một bàn tay khác, cả hai bàn tay vịn vào thành bồn như có một người nào đó muốn trồi lên. Eddy lùi thêm vài bước nữa rồi ép sát lưng vào cửa phòng. Hai bàn tay kia từ từ gồng lên, được một lúc, cái đầu của Oliver từ bên dưới chui lên. Eddy lại hét lên nhưng Nigel và Monica bên ngoài vẫn không nghe thấy.  Marian đang nhập vào xác của Oliver, cô ta cất giọng:

- Bắt được ngươi rồi! Hehehehe…

Eddy vừa sợ lại vừa tức giận, anh dùng chân đạp vào mặt con ma đó thật mạnh rồi chạy ngay ra ngoài hét lên:

- Monica, Nigel con ma đó biến thái quá! Nó nằm bên trong cái bồn cầu kìa. Chạy thôi!

Cả ba người bước đi được vài bước, tiếng của con ma Marian lại vang lên to như sấm. Gió thổi mạnh đến mức cuốn những cái cây gần như tróc gốc bay lên trời.

- Các người nghĩ các người có thể chống lại ta sao? Sai rồi! Hãy xem ta làm gì nhé! Hahaha…

Marian vừa nói xong, các đám mây đen trên trời bỗng to và nhiều ra hẳn. Gió thổi mạnh hơn bao giờ. Giọng cười của cô ta kèm với tiếng sấm làm rung chuyển đất trời. Một lát sau, tiếng của cô ta biến mất, gió cũng thổi nhẹ lại. Tất cả các học sinh và giáo viên biến mất hẳn. Nigel bỗng chạy về phía cổng trường và gọi to:

- Ta phải nhanh chóng ra ngoài thôi! Con ma đó đã ra ngoài rồi. Ta phải ra đó và chặn nó lại.

Eddy và Monica chạy theo Nigel. Monica hỏi to:

- Cậu định làm sao để ra ngoài hả?

Eddy chợt nói:

- Mình có thể mở cửa. Tin mình đi!

Eddy chạy sang phòng cô hiệu trưởng, nơi mà có chiếc máy vi tính chủ điều khiển mọi hệ điều hành máy mốc trong trường. Ngồi xuống ghế, Eddy nhanh tay nhập đủ thứ kí hiệu vào trong máy. Monica và Nigel nhìn nhau với ánh mắt ngạc nhiên rồi lại nhìn sang chiếc máy tính đó. Một lúc lâu, Eddy chợt đập bàn, to tiếng:

- Chết tiệt, nếu có mật khẩu thì chắc chắn mình sẽ mở toàn bộ hệ thống của trường ra rồi!

Nigel và Monica thất vọng ngồi xuống ghế. Đập đầu vào tường, Nigel bỗng bảo:

- Monica, sao cậu không dùng năng lực để tìm ra mật khẩu chứ?

Monica ngần ngại nói:

- Mình đã nói là chỉ có thể với cơ thể sống thôi mà!

Eddy nhìn Monica với ánh mắt đầy hy vọng:

- Hãy thử đi Monica, chúng ta không còn quá nhiều thời gian để ra khỏi đây!

Monica gật đầu, cô đứng dậy, nhìn chăm chăm vào chiếc máy tính. Bước đến gần hơn, cô đặt tay lên chiếc máy tính rồi từ từ nhăm mắt lại để cảm nhận. 10 phút trôi qua, mồ hôi của Monica nhễ nhãi trên trán, Nigel và Eddy vô cùng lo lắng. Họ không dám hỏi vì sợ Monica sẽ mất tập trung. Thêm vài phút, Monica chợt mở to mắt, cô sung sướng vừa nói vừa nhảy lên:

- 1945632, 1945632, 1945632…. Mình biết mật khẩu rồi! 1945632. Không ngờ mình có thể cảm nhận được. Mình vui quá!

Nigel cũng vui, anh chạy đến ôm chầm lấy Eddy và Monica. Vui mừng đủ rồi, Eddy nhanh tay nhấn số mật khẩu vào máy. Thêm vài thao tác, tiếng sắt cọ nhau của chiếc cổng trường vang lên. Cửa được mở, cả ba vui mừng nhanh chân chạy ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi cổng trường, cả ba đã cảm nhận được sự khó chịu của Marian. Ngoài đường, không còn ai cả. Còi của những chiếc xe hơi đậu dọc đường đều reo lên ầm ĩ dù không hề có ai ở bên trong. Đi bộ được một lát, Nigel hỏi:

- Monica, cậu có biết mọi người trên đảo đâu rồi không?

Monica ngần ngại trả lời:

- Có thể bị ăn thịt, cũng có thể trở thành tay sai cho Marian.

Eddy lại thắc mắc:

- Giờ chúng ta phải làm sao? Hình như càng biết nhiều về cô ta càng khiến cô ta tức giận và mạnh mẽ hơn.

Đi thêm được vài bước, Monica chợt nói:

- Mình nghĩ chúng ta nên đến cửa hàng của bà đồng Joan. Chắc chắn ở đó sẽ có vài quyển sách về việc linh hồn trỗi dậy này.

- Được đấy, chúng ta phải nhanh chân lên thôi! - Nigel thúc giục.

Cả ba người đến cửa hàng  của bà Joan, vừa vào vừa lớn tiếng gọi:

- Bà Joan, bà có ở đây không? Bà Joan!

Từ trong nhà, bà Joan bước ra. Bà đã già lắm rồi, da nhăm nheo, bàn tay xương xẩu của bà khiến Nigel và Eddy phát khiếp. Trông bà y như một bà phù thuỷ. Bà lên giọng hỏi:

- Các người làm gì ở đây vậy?

Monica nói to để bà nghe được rõ:

-Bà Joan, Cháu hy vọng bà vẫn còn vài cách để có thể đưa hồn ma này về địa ngục.

Bà Joan sợ hãi khẽ suỵt một tiếng rồi dắt cả ba người vào trong một gian phòng nhỏ hẹp kín đáo. Trong phòng, hàng nghìn dụng cụ, sách vương vãi khắp nơi. Bà Joan dẹp một vài thứ, mời họ ngồi rồi từ từ nói:

- Căn phòng này rất an toàn, con ma nữ đó sẽ không tìm ra ta đâu. Cách duy nhất để thu phục con ma đó không dễ chút nào cả! Bây giờ toàn bộ hoàn đảo đã bị nó chiếm. Hôm nay là thứ sáu ngày 13, nên trước 12 giờ đêm, ta không thể đưa nó về địa ngục. Nhưng nếu qua 12 giờ đêm thì khó đưa nó về lắm.

Eddy lo lắng hỏi tới tấp:

- Vậy bà mau nói cách để đưa nó về địa ngục đi!

Nhịp nhịp các ngón tay trên bàn, bà Joan nói:

- Tìm ra lí do tại sao nó chết, giúp nó biết được lí lẽ cuộc sống. Chỉ có bấy nhiêu là đủ rồi. Nhưng nó sẽ không quay về địa ngục…

- Mà sao hả bà? - Monica thắc mắc..

Bà Joan thở dài và nói:

- Linh hồn đó sẽ tan biến vào không trung mãi mãi vì lúc đó nó sẽ cảm thấy nó không xứng đáng được trở về trần gian và cũng không xứng đáng được trừng trị. Vấn đề ở đây là làm sao để các cháu bắt nó phải nghe các cháu nói. Chỉ còn vài tiếng nữa là mặt trời lặng, các cháu phải nhanh lên.

Suy nghĩ một lúc, Monica hỏi bà Joan:

- Bà à, cháu có thể xâm nhập vài kí ức của con ma đó chứ?

Bà Joan ngồi bật dậy nhanh miệng:

- Không được. Thế quá nguy hiểm. Ta không thể cho cháu làm việc đó được. Nếu may mắn, con ma sẽ nghe theo. Nhưng nếu quá tức giận quật lại cháu thì chỉ có cái chết thôi!

Monica đứng dậy, cô bực tức:

- Bà không nghe thấy sao? Linh hồn của tất cả người trên hòn đảo này đang gào thét kìa. Nếu cháu mạo hiểm, người chết chỉ có mình cháu, còn nếu cứ mãi ở đây, còn có hàng nghìn chết.

Nghe Monica nói, Eddy và Nigel giật mình, họ cố lắng tai nghe âm thanh gào khóc của các linh hồn bị Marian giam giữ. Tiếng ấy nghe như tiếng hú nhưng lại ghê gớm hơn rất nhiều. Bà Joan thở dài, từ từ nói:

- Được rồi, nếu cháu muôn thế thì ta sẽ chỉ cách cho cháu.

Bà Joan ngồi xuống ghế, nói tiếp:

-Con ma ấy chết tại trường thì toàn bộ sức mạnh của nó nằm ở trường. Cháu chỉ cần mặc chiếc đầm trắng kia, xoã tóc ra cầm một cái li đi từ đây đến trường vào đúng nơi mà con ma đó chết. Trong chiếc li đó, đựng máu của một người khác cháu tượng trưng cho vật hiến tế. Ngoài ra, cháu phải cầm một cây nến thắp sáng trong tay. Vừa đi, cháu vừa phải khủng bố tinh thần của con ma như thế, cháu sẽ dễ dàng tiến sâu vào ngôi trường. Đi thẳng đến chỗ xác của con ma đây, cháu hãy cắm ngọn nến lên. Lúc đó cháu đã thành công. Nhưng trong quá trình đến đó, nhất định cháu không được bước lùi lại hay quay mặt ra sau.

Monica thắc mắc:

- Nhưng bọn cháu đã ở trường suốt, Eddy còn đụng vào cái xác đó nữa. Nhưng có chuyện gì ghê gớm xảy ra đâu. Theo cháu thì, chỗ ở của cô ta không phải ở đó.

Bà Joan từ từ giải thích:

- Vì lúc đó, cô ta chưa chiếm được toàn bộ đảo. Giờ cô ta chiếm được rồi, ta chắc chắn giờ cháu muốn vào đấy cũng khó. Mà nếu các cháu không ra khỏi đó sớm hơn mà để đến bây giờ thì ta chắc rằng các cháu đã trở thành hồn ma rồi. Bây giờ thì cháu có làm không?

Nghe bà Joan nói xong, Nigel ngồi bật dậy ngăn cản:

- Thôi đi. Nguy hiểm quá! Không thể liều mạng được. Nếu không thành công, Monica sẽ chết vậy thì bọn này phải làm sao?

- Mình và Nigel sẽ đi theo sao cậu Monica. - Eddy bực tức nói.

Monica lắc đầu lo lắng:

- Không…

Bà Joan chợt ngắt lời:

- Cả ba đi cũng được nhưng hai cậu bé kia chỉ được đi sau lưng. Nhất quyết không được nghĩ đến bất cứ thứ gì, nếu có cũng chỉ nghĩ đến điều tốt đẹp. Hai cậu không được sợ mà phải bỏ thứ bên ngoài tập trung vào điều hạnh phúc nhất đời. Giờ thì mau vào trong lấy hai bộ quần áo trắng ra mặc vào đi.

Nigel gật đầu, đặt tay lên vai của Eddy rồi kéo vào trong. Mọi thứ chuẩn bị xong cả, bà Joan nhỏ máu của mình vào chiếc li rồi đưa cho Monica cầm. Thắp nến, bà Joan đưa cho Monica, Nigel và Eddy mỗi người cầm một cây rồi dặn dò:

-Nhất định không được làm trái theo quy định. Phải đi thật nhanh, nếu để cả ba cây nến tắt hết thì cả ba người đều sẽ chết…

Cả ba hít một hơi thật sâu, lấy hết bình tĩnh để bắt đầu công việc. Thấy Nigel vẻ lo lắng, Eddy hỏi:

- Cậu nghĩ chuyện gì khiến cậu vui nhất cuộc đời?

- Có lẽ là mình sẽ đạt được một cái huân chương vàng Taekwondo toàn thế giới mà mình hằng mong ước. Còn cậu?

- Mình? Tất nhiên là được nói chuyện với hàng trăm nữ sinh rồi!

Nigel mỉm cười:

- Thôi nào, đừng đùa nữa.

- MÌnh chỉ muốn đầu óc của cậu được giải toả thôi. Giờ bắt đầu công việc.

Nigel gật đầu, Monica bảo:

- Dù chuyện gì thì các cậu cũng đừng làm phiền mình. Nếu mình mất tập trung, chúng ta sẽ tiêu. Giờ thì đi thôi.

Nigel và Eddy gật đầu. Họ bắt đầu đi ra khỏi căn phòng. Ra đến đường cái, tiếng của Marian lại vang lên:

- Các ngươi định thu phục ta hả? Không dễ đâu. Đấu trí với ta? Chịu thua đi lũ ngốc ạ! Hahahah…

Monica thở sâu hơn, cô cố gắng tập trung hết trí não để đấu với con ma đó. Nhưng cô chưa kịp nói gì thì Marian đã nghĩ trước cô. HÌnh ảnh của Marian hiện ra, khuôn mặt lúc chưa chết của Marian thật là đẹp, với đôi mắt to tròn, chiếc miệng đỏ hồng chúm chím khiến Monica phải ganh tị. Monica đang mê mẫn với gương mặt đó thì bỗng nhiên…. Nó biến đổi. Đôi mắt to tròn bỗng chốc đỏ hoe, nhưng giọt máu từ bên trong chảy ra làm ướt đẫm khuôn mặt của Marian, môi cô ta thâm dần rồi chuyển sang màu đen. Tóc cũng từ từ rối bù lên trong vô cùng khiếp sợ. Nhưng Monica vẫn cố gắng bình tĩnh, cô bỏ qua gương mặt đáng sợ đó để nói: “Nếu một con người có tấm lòng vị tha, lòng bao dung tha thứ cho mọi người, chắc chắn khi chết đi, nét đẹp sẽ vẫn còn mãi.” Marian vẫn không chịu nghe, cô ta gào lên: “Tao không cần đẹp. Tao chỉ cần được hạnh phúc  thôi! Đối với tao, nhìn thấy bọn bây chết dần dưới tay tao thì tao càng hạnh phúc!” Monica đặt tay lên gương mặt thối nát và kinh tởm của Marian: “Tôi không sợ cô. Nhưng tôi tôn trọng cô. Hãy kể cho tôi nghe cô đã chịu những cảnh gì khi còn sống.” Marian chợt cười phá lên rồi hàng loạt hình ảnh lướt qua mắt của Monica, những ảnh khiến cô rợn người.

Đầu tiên là những ngày mẹ của Marian bị ba của cô ta hành hạ dã man đến đôi mắt sưng húp miệng chỉ có thể mấp máy không nói nên lời. Nhiều lần như thế, đến một ngày mẹ của Marian chịu không nổi bà ấy chết đi. Ba của cô ta sợ hãi cùng cô mang xác bà ấy chon dưới gốc cây cổ thụ sau nhà. Sau đấy, không còn ai để ông ta trút giận khi thua bạc, ông ta đã đánh Marian. Nhiều lần Marian không thể đi đến trường mà chỉ có thể bò lê trên đường. Mọi người đi đường gặp cô, họ không thèm quan tâm mà chỉ cười nhạo cô. Đôi lần, cô còn bị bọn con gái cùng lớp ăn hiếp ở nhà vệ sinh mà không ai can ngăn. Còn các giáo viên trong trường không khi nào quan tâm đến cô. Điều tồi tệ nhất chính là bạn trai của Marian. Sau khi họ quen nhau được một tuần, Marian phát hiện ra rằng Kevin chỉ cố lừa gạt cô để lấy tiền cược. Marian đã rất tức giận, cô và Kevin cãi nhau. Do quá tức giận, Kevin đã giết chết cô ngay tại căn phòng tin học ấy. Sau đó, khi biết tin cô chết, ba của cô đã lấy hết tiền bảo hiểm mua một căn nhà ở nơi khác và sinh sống.

Hiểu chuyện, Monica khiếp sợ, cô định bước lùi lại nhưng lại chợt nhớ đến lời dặn của bà Joan, cô tiếp tục rảo bước. Cô hỏi Marian: “Marian, vậy khi cô hại người khác cô thấy vui chứ?” Marian lại cười to hơn, những giọt máu trong mắt cô ta chảy ra liên tục: “Vui chứ! Rất vui thì đằng khác. Họ đã hại tôi thê thảm đến mức nào. Cười nhạo tôi. Và rồi bây giờ họ là những tay sai của tôi. Tôi sẽ phát huy thêm sức mạnh cố gắng chiếm luôn cả hòn đảo Ngọn Đồi Nước ở bên kia đại dương, nơi mà tên Kevin đang học để giết chết hắn với cách dã man hơn cả cách mà hắn giết chết tôi…..” Monica, Eddy và Nigel bước đến cổng trường, Monica mở toan cổng ra, cô nói với Marian: “Hãy nghĩ thật kĩ đi! Tôi sắp đưa cô về địa ngục rồi đây!” Marian gào lên: “Không, cô đứng lại đó.” Marian đưa tay ra, cô ta bóp lấy cổ của Monica để cô ấy bước lùi lại. Nhưng Monica vẫn dằn lại nỗi sợ, cô luôn nghĩ đến những chuyện tốt đẹp dù bị Marian hết cấu xé, đến đánh đập hành hạ trong tâm trí đau đớn: “Marian, cô sai rồi. Tôi nhất định sẽ không lùi bước nào. Vì tôi nhất định sẽ lấy lại linh hồn của ba tôi, của các học sinh và thầy cô trong trường, mọi người trên đảo. Vì nếu không hòn đảo này sẽ mãi mãi thành hòn đảo chết…”

Càng chống lại Marian, sức lực của Monica càng yếu đi. Máu ở mũi của Monica từ từ chảy ra, rơi xuống đất, dính vào chiếc đầm trắng mà cô đang mặc. Nigel và Eddy liếc nhìn xung quanh, hàng nghìn người đứng thành hàng  với ánh mắt tha thiết được tự do. Monica yếu hẳn đi, cô định khuỵ gối xuống đất nhưng lúc đó, Eddy và Nigel bước đến đỡ cô đi tiếp quãng đường còn lại. Marian càng điên tiết hơn, cô ta làm gió thổi thành một lốc xoáy cuốn phăng mọi thứ trên đường nó đi qua. Lốc xoáy đó cuốn ba mẹ của Eddy lên cao. Eddy nhìn theo, anh vô cùng lo lắng cho họ nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh và sự thanh thản. Ngược lại với mọi thứ, cơn gió đó khiến cơ thể ba mẹ anh nổ tung, những giọt máu rơi nhẹ xuống trán của anh. Monica vừa cố đấu trí với Marian, tay cô vừa cầm chặt lấy tay Eddy an ủi. Nhưng….Eddy không thể giữ lòng được thanh thản. Từ sâu trong tâm, trái tim anh chợt nổ tung. Eddy đứng lại, anh từ từ ngã xuống đất, trước khi quá muộn, anh cố nói:

-Hãy đi tiếp! Mình tin hai cậu sẽ làm được!

Rồi bàn tay của Eddy buông dần ra khỏi tay của Monica. Từ miệng của Eddy, máu chảy ra rất nhiều. Marian lại cười to lên, cô ta nói vang lên trong đầu Monica: “Thấy chưa? Ta không bao giờ bị đánh bại.” Tinh thần của Monica cũng không ổn. Cô không thể quên được giây phút trái tim của Eddy bị nổ tung. Chưa kịp định thần, đến lượt ba mẹ của Nigel bị cuốn lên ngọn lốc xoáy. Tay của Nigel ghì chặt lấy tay của Monica, anh cố nhắm mắt lại để trấn an tinh thần. Nhưng tiếng gọi của mẹ anh khiến anh phải mở to đôi mắt ra:

- Nigel! Cố lên con trai!

Khi Nigel mở mắt ra nhìn lên trời. Chỉ còn thấy một bãi máu, thịt hoà lẫn nhau với cát. Nigel nấc lên, người anh bỗng ưỡn ra sau. Cả lồng ngực vỡ tung

- Monica, cố lên! - Nigel nói những lời cuối cùng.

Monica hoảng sợ. Cô không thể bước thêm bước nào nữa. Marian lại cười lớn, cơn lốc xoáy đó không tha cho Peter, ba của Monica. Cô đứng yên một chỗ, cố gắng nghĩ đến điều tốt đẹp nhất.

- Nào, cô bé kia. Ba cô đang nằm trong tay tôi đây. Hahahaha… - Marian cười nhạo khinh miệt.

Chợt trong giây phút đó, mẹ của Monica hiện lên trong đầu cô. Vẫn giọng nói ấm ấp, vẫn gương mặt hồng hào như lúc bà còn sống, bà nhẹ nhàng vuốt tóc cô: “Hãy cố lên con gái. Mẹ tin rằng con sẽ làm được. Con hãy nghĩ đến những thứ khiến con hạnh phúc trong suốt thời gian qua. Dù chuyện gì xảy ra thì mẹ luôn tin tưởng ở con.” Bà đặt tay lên trái tim cô, nắm chặt lấy tay cô rồi mỉm cười một nụ cười hiền lành. Sau đó, bà biến mất vào không trung. Monica nghe lời mẹ, cô nghĩ lại những ngày cùng gia đình đi du lịch. nghĩ lại những ngày ngắn ngủi cùng Nigel và Eddy vui đùa cùng hàng tá trò chọc phá nhau. Nhưng giờ đây, Eddy và Nigel đang nằm đằng sau cô chỉ đợi cô cắm cây nến nhỏ bé kia lên cái xác. Chẳng lẽ cô phải chịu thua một thứ mà khoa học chưa từng chứng thực rằng nó có thật. Monica tức giận gào lên:

 - Không… Không bao giờ… Marian, tôi sẽ không chịu thua cô đâu!!!!

Nói rồi, Monica chạy thật nhanh đến phòng tin học cũ. Marian vô cùng bất ngờ, cô ta dùng cơn lốc xoáy kia để cuốn Monica đi - nhưng không - cơn lốc xoáy đó vô dụng khi tiến đến gần Monica, nó bị tẻ ra làm hai rồi yếu dần lại. Monica tiếng đến gần căn phòng tin học hơn. Marian rối lên, cô ta dùng đủ mọi cách để ngăn cản nhưng vẫn không thể thắng nổi ý chí của Monica. Máu mũi của Monica chảy nhiều hơn, nó dính đầy lên chiếc đầm trắng của cô. Mở tung cánh cửa phòng tin học, cô chạy thẳng lên gác rồi cắm mạnh cây nến lên cái xác thối kia. Gió thổi mạnh hơn bao giờ hết. Tiếng gào thét của Marian khiến mọi thứ như bị vỡ hết. Bộ xương của cô ta cũng dần tan thành bụi, bị các cơn gió đó cuốn bay đi mất. Cánh cửa sổ bật tung ra. Mây đen dần biến mất. Nhìn qua khung cửa sổ, từ đằng xa, mặt trời đang mọc lên.

Lại một ngày mới bắt đầu trên hòn đảo Ngọn đồi gió. Monica ngã, nằm dài trên sàn. Cô khẽ nói:

- Nigel! Eddy! Dù chuyện gì xảy ra ta vẫn mãi là bạn nhé!

Đôi mắt Monica từ từ nhắm chặt lại …

(Hết)

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Như Trịnh , thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!

Scroll to top
 Close