08/29/2014 08:32
Thơ: Hãy cứ để nhành cúc trắng tinh khôi

Thơ: Hãy cứ để nhành cúc trắng tinh khôi

Hãy cứ để cúc trắng tỏa hương. Ngắm nắng, tắm sương, rung rinh lần nữa. Không thuộc về ai. Bởi em là nhành cúc, nhành cúc trắng tinh khôi!!!
Nguyễn Hà Châu Anh Nguyễn Hà Châu Anh

Nhành cúc,

Nhành cúc trắng ... tinh khôi

Gọn gàng trong lọ, vẫn đấy, mong manh

Cánh hoa rung mình, rơi sương

Tựa đầu vào ô cửa sổ, ngắm nhìn con phố vô thường

...Trôi...

 

Thu mình trong chăn ấm, em là con bướm quá ngây thơ

Vẫy vùng trong thế gian,

Rồi cũng rơi vào bờ vai anh, nhẹ nhàng.

Giây phút đầu ngỡ ngàng,

Mà duyên số...

Quá bẽ bàng phải không anh!

 

Tự hỏi, bờ vai anh gai góc

Cũng có thể em tự trách mình ngu ngốc.

Cánh bướm non vừa rời khỏi cánh mà thôi!

Đâu biết đã dìm mình trong thứ tình cảm rỗng mốc!

 

Lời anh nói như một thứ thuốc độc

Ngấm ngầm thẩm thấu vào sâu trái tim,

Gặm nhấm em từng ngày, từng giờ, từng phút một...

Giây phút em ngỡ ngàng

Khi người buông tay, quay lưng rồi lột xác.

Chiều vàng, hoàng hôn tím, đỏ quạch bóng mặt trời,

Tim em lạnh ngắt, miệng đắng, mi cay, tràn dâng thứ chất lỏng bàng bạc.

 

Xin những lời cuối, đừng cay độc, phũ phàng

Nước mắt, xin bớt mặn mòi, chua chát

Hãy cứ để cúc trắng tỏa hương

Ngắm nắng, tắm sương, rung rinh lần nữa

Không thuộc về ai,

Bởi em là nhành cúc

Nhành cúc trắng tinh khôi!!!

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Nguyễn Hà Châu Anh, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!

Từ khóa:  Văn học, thơ ca, chia tay
Scroll to top
 Close