08/05/2014 15:45
ĐƯỜNG TẮT ĐẾN BẾN HẠNH PHÚC ?

ĐƯỜNG TẮT ĐẾN BẾN HẠNH PHÚC ?

Trong cuộc sống này sẽ chẳng có con đường tắt nào đến với hạnh phúc một cách dễ dàng. Khi bước chân vào con đường mà ta lầm tưởng đó là đường tắt, thì thực ra ấy chính là một ngõ cụt.
Xuân Tình Xuân Tình

HẠNH PHÚC - ai cũng muốn chạm được vào, muốn nắm giữ trong tay. Đạt được điều đó là cả một chặng đường dài. Vậy liệu có tồn tại con đường tắt đến bến hạnh phúc hay không? Trước khi bạn khám phá ra, hãy để tôi kể bạn nghe một câu chuyện.

Đó buổi chiều chủ nhật như bao buổi chiều chủ nhật khác của tôi: vội vàng ra bến xe, mong kịp giờ chuyến xe bus xuống trường học. Trong khi tôi cố chen chân lên xe, thì ngỡ ngàng quay lại nghe có tiếng ai đó gọi tên mình. Tôi đưa mắt nhìn, cách đó không xa - một cô gái rất xinh đang hướng mắt về phía tôi, bên cạnh là một chiếc vali kèm theo túi lớn túi nhỏ. Phỏng theo cách ăn mặc của cô, từ đầu đến chân đúng là một dân chơi chính hiệu.

"Cô ấy đang gọi tôi?"  Tôi nheo mắt rồi lại mỉm cười với cô nàng theo phép lịch sự. Trong đầu tôi hiện ra câu hỏi: "Là người quen cũ sao?". Sau đó cô kéo tôi vào một quán nước ven đường. Tôi vẫn đang cố lục lọi, tìm tòi trong trí nhớ, thầm so sánh cô gái trước mặt với những người bạn của tôi. Rồi thì, tôi cũng tìm ra điểm tương đồng: giữa cô với một người bạn trong kí ức ngày nào.

Bạn của ngày đó tôi quen, là một cô gái ở vùng khó khăn xuống trường cấp hai của xã để đi học, phải ở trọ trong nhà nội trú của trường. Bạn hơn tôi hai tuổi, tính tình hiền hòa nhút nhát, hơi rụt rè, ngại giao tiếp. Tôi vẫn thường ngồi nghe bạn tâm sự với tôi mỗi khi bạn gặp chuyện buồn, mỗi lần như thế tôi lại đưa ra lời khuyên, an ủi bạn. 

Học hết cấp hai tôi lại tiếp tục xuống huyện học, còn bạn thì nghỉ học đi làm. Gần ba năm tôi không gặp lại bạn. Ấn tượng trong tâm trí tôi về bạn là cô bạn có mái tóc đen dài, không phải là mái tóc đỏ vàng xoăn xoăn ngay trước mặt tôi. Nhìn vào khuôn mặt trang điểm đậm phấn son bây giờ, quả thực tôi có chút bỡ ngỡ. Bạn của ngày xưa theo dòng chảy hối hả của thời gian cũng đã thay đổi nhiều.

Tôi nhìn hành lí của bạn thầm đoán có lẽ bạn vừa đi xa về. Bạn nói qua về cuộc sống của mình mấy năm gần đây. Bạn từng làm giúp việc ở Hải Phòng, sau đó thì bỏ dở một lớp học trang điểm ở Hà Nôi. Hiện tại chuẩn bị kết thúc khóa học cấp tốc tiếng Trung, để lấy một người chồng Đài Loan!!!!

Tôi SOCK!!!!! Bạn còn quá trẻ, nhưng bạn nói bạn yêu và quyết định lấy một người đàn ông 38 tuổi - gần gấp đôi tuổi bạn. Tôi gật đầu, tình yêu không có phân biệt tuổi tác. Bạn lại kể tỉ mỉ tôi nghe: chồng sắp cưới của bạn làm nhân viên bảo vệ vườn quốc gia, lương tháng được 1500 đôla. Anh ấy hào phóng khi trả tiền để bạn đi học tiếng Trung hai tháng với 12 triệu; mua một tấm bằng cấp 3 với giá 50 triệu, vài triệu nữa làm một số thủ tục xuất cảnh. Bạn thoải mái ăn uống,tiêu dùng với số tiền hàng tháng anh ấy đưa, mà không phải lo nghĩ. 

Chợt. 
Tôi tự hỏi, liệu tình yêu giữa bạn và người đàn ông ấy, có tồn tại hay bị pha lẫn bởi chữ tiền? Chung sống với một người đàn ông ngoại quốc, nơi đất khách quê người - một điều không hề đơn giản. Tôi nhìn bạn đang hạnh phúc, không cho phép bản thân nói ra suy nghĩ của mình; không đưa ra lời khuyên như trước đây. Cảm giác giữa tôi và bạn đang tồn tại một khoảng cách rất xa, rất xa...

"Phải chăng chính mãnh lực đồng tiền đã đẩy tôi và bạn đi xa nhau hơn?" Bạn vẫn tiếp tục kể từng lời, từng lời bạn nói luôn làm lòng tôi trở nên xáo trộn liên tục. Tôi ngước mắt nhìn ra ngoài đường những ngày giáp Tết. Trời mưa phùn kèm theo cái lạnh cắt da cắt thịt, khiến lòng người trở nên buốt giá. Trái tim cũng vì thế mà se lạnh, khẽ thu mình lại. 

Đột ngột bạn quay sang hỏi tôi "giờ thế nào?" Tôi cười gượng gạo ngập ngừng, khi nghĩ về cuộc sống của mình. Thật sự thì cũng chẳng có gì để nói. Hàng ngày tôi chỉ quanh quẩn phòng trọ rồi đến trường, chạy sô tới các lò luyện thi để học. Suốt 3 năm tôi vẫn thế, cũng chỉ biết học mà kết quả vô cùng tệ hại. Tôi coi đó là vận may của mình khi chiếc xe bus nữa lại đến. Tôi lấy cớ xin lỗi bạn, trao vội số điện thoại cho nhau và bước lên xe.   

Ngồi trên xe, tôi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhìn những hạt mưa đang rơi và nghĩ lại những gì bạn vừa nói. Lòng thầm nhủ, cuộc đời bạn thật may mắn đã tìm được con đường tắt đến hạnh phúc. Trong khi, tôi và rất nhiều người - đang cố bước đi trên con đường ngoằn ngoèo, bao khó khăn cũng chỉ mong tìm thấy hạnh phúc. Tôi và biết bao bạn bè đã bỏ tiền, công sức, mồ hôi để học có được chiếc bằng cấp 3; thì với 50 triệu bạn có một chiếc bằng khá không qua trường lớp.

Có gì đó dậy lên trong lòng tôi, "lẽ nào thực sự có đường tắt đến hạnh phúc? không cần phải gian nan?" Con người ta cố gắng làm tất cả cũng chỉ mong cuộc sống được sung sướng hơn. Nếu hạnh phúc là bên kia bờ sông, đại học là một trong những cây cầu dẫn ta tới bờ bến hạnh phúc. Thì ngoài kia có biết bao con người như tôi, đang cố gắng chen lấn, xô đẩy mong muốn đặt chân lên cây cầu ấy?

Cũng có biết bao con người tự tìm cho mình một cách khác. Có thể, là họ tự sức bơi qua sông, không cần cây cầu nào. Với bạn tôi, chắc bạn đã đặt chân được tới bến bờ đó một cách nhẹ nhàng không xô đẩy, không mất sức. 
" Bạn đi nhờ trên đôi chân của người khác đến chăng? Hay trên một chiếc thuyền đã có sẵn?" 
" Con đường ấy tôi có thể đi được chứ? Còn con đường tắt nào cho tôi đi nữa không?"


 

Liệu những gì tôi đang cố gắng như bây giờ có đưa tôi đến bến bờ hạnh phúc???

Sau ngày ấy hai tháng, khi mà tôi đang vùi đầu vào sách vở, với mong muốn đặt chân lên cây cầu đại học.Tôi bỗng......... nhận được điện thoại của bạn - là cuộc gọi ở trong nước. Tôi ngạc nhiên!  Giờ này lẽ ra bạn phải đang ở Đài Loan, làm một người vợ như bạn nói. Bạn kể với tôi nghe chuyện sau đó. Bạn và người đàn ông đó cãi nhau, hắn ta đã bỏ bạn để chạy theo người con gái khác. Bạn lạc lõng giữa thủ đô Hà Nội, sống tạm trong ngôi nhà trọ mới thuê: không người quen, không việc làm.

Tôi cảm nhận giữa tôi và bạn không còn khoảng cách nào cả. Lại khuyên và an ủi bạn như ngày nào. Tất cả những gì lo lắng, cất giấu trong lòng, tôi đều nói ra hết. Vẫn còn thật may mắn khi bạn chưa đi quá xa. Tôi khuyên bạn hãy đi trên đôi chân của chính mình, dù gian nan khó khăn cũng đừng nản chí. Tìm một việc làm mới và bắt đầu lại từ đầu. Nhưng sau đó tôi đã bị mất liên lạc với cô ấy. Lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện với nhau qua điện thoại là trước ngày bạn chuẩn bị sang Trung Quốc đi làm. Bạn theo một số người trong bản vượt biên trái phép sang bên đó, với mong muốn tìm được một công việc khá, lương cao. 

Tôi lặng thinh...
Con người sinh ra không có quyền lựa chọn hoàn cảnh nhưng họ có quyền lựa chọn cách sống. Mỗi người đều có một sự lựa chọn cho con đường mình đi để tồn tại. Con đường của tôi và bạn không giống nhau. Bạn chọn lối đi cho mình, tôi không có quyền ngăn cản. Có lẽ tôi là một người bạn ích kỉ, tôi xin lỗi vì không thể giúp gì bạn được. Tôi chúc bạn sẽ gặp được nhiều may mắn trong chuyến đi của mình - bạn tôi nhé.

Tôi cũng đã tốt nghiệp cấp 3 với chiếc bằng khá nhờ kiến thức tôi có được, và đã đặt chân lên cây cầu đại học nhưng với tôi mọi thứ mới chỉ bắt đầu. Còn rất nhiều cây cầu nữa mà tôi phải đi qua trong tương lai. Tôi rút ra được bài học, sẽ chẳng có con đường tắt nào đến với hạnh phúc một cách dễ dàng. Khi bước chân vào con đường mà ta lầm tưởng đó là đường tắt, thì thực ra ấy chính là một ngõ cụt. Thay vì mê muội tìm đường vào ngõ cụt. Hãy đi trên chính đôi chân của mình. Cho dù gian nan,chông gai nhưng tôi vẫn luôn tin: Hạnh phúc vẫn luôn đứng chờ nơi cuối con đường.

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Xuân Tình, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!

 

Scroll to top
 Close