08/27/2014 14:51
Bởi...chẳng ai muốn bị tổn thương

Bởi...chẳng ai muốn bị tổn thương

Và có lẽ chỉ cần giơ tay ra sẽ có người ngay lập tức bằng lòng sưởi ấm bàn tay lạnh lẽo ấy. Thế nhưng, tôi lại không có dũng khí để nhận lại, sợ mình không có đủ nhiều ấm áp để cho đi.
Nha Nha

Và có lẽ chỉ cần giơ tay ra sẽ có người ngay lập tức bằng lòng sưởi ấm bàn tay lạnh lẽo ấy. Thế nhưng, tôi lại không có dũng khí để nhận lại, sợ mình không có đủ nhiều ấm áp để cho đi.

* Có thể bạn thích xem:

"Hãy mở lòng và yêu ai đó đi em ... "

Tôi không nhớ mình đã nghe đi nghe lại câu nói này hay những câu đại loại như thế bao nhiều lần và từ bao nhiêu người. Trong suốt những năm tháng tuổi trẻ của mình, điều tôi hối tiếc nhất có lẽ là chẳng bao giờ có đủ dũng cảm để yêu hoặc chỉ đơn giản là một cái gật đầu thật nhẹ.

Tôi không biết bản thân mất lòng tin vào tình yêu khi nào hay vốn chưa bao giờ có lòng tin. Nhưng có một điều tôi biết rõ: Nỗi sợ thì cứ lớn lên mỗi ngày và tôi thì vẫn cô đơn. Đã từng có những người thương tôi, yêu tôi và chờ đợi tôi, thế nhưng tôi lại chẳng đủ ích kỉ để giữ họ lại và bảo đừng đi khi mà chẳng biết có thể đáp trả họ bao nhiêu phần thương nhớ.

Họ bước vào đời tôi, để lại cho tôi vài kỉ niệm đẹp, trao cho tôi chút ấm áp, cuối cùng lại rời đi.
Tôi không có quyền giận họ, ai cũng cần có hạnh phúc của riêng mình và họ cũng vậy.
Dẫu có chút hụt hẫng, xót xa của người ở lại, tôi cũng tự nhủ với lòng rằng nếu thực là của ta rồi sẽ quay về, nếu còn thương sẽ còn ở, còn quan trọng sẽ chẳng nỡ quay lưng.

Phải, thực ra là tôi sợ.

Tôi đã tự nói với mình mỗi ngày hãy mở lòng, hãy cho ai đó cơ hội cũng như tự cho mình một cơ hội, hãy dũng cảm bước thêm một bước nữa, ...
Và có lẽ chỉ cần giơ tay ra sẽ có người ngay lập tức bằng lòng sưởi ấm bàn tay lạnh lẽo ấy. Thế nhưng, tôi lại không có dũng khí để nhận lại, sợ mình không có đủ nhiều ấm áp để cho đi.

Tôi sợ yêu rồi lại không hợp, lại cãi vã, lại nhung nhớ, lại tương tư, lại sầu khổ. Sợ mình yêu người ta nhiều hơn một chút nên sẽ bi thương hơn một chút, lo lắng hơn một chút. Dẫu biết chuyện tình cảm chẳng nên đong đếm thiệt hơn nhưng suy cho cùng cũng chỉ bởi chẳng ai muốn bị tổn thương. 

Tôi sợ trái tim cứ vì thế mà chai lì, lâu dần sẽ chẳng còn cảm giác gì nữa. Không biết thực ra mình có ổn, có hạnh phúc hay không. Thực ra đây là yêu hay là hận.

Sợ quen có người bên cạnh rồi, lúc một mình lại không chịu được, lại thấy mình đáng thương.
Hay kể cả có gặp và yêu một chàng trai tốt. Tôi lại sợ chính bản thân mình.

Tôi sợ mình vốn không phải vì thương nên mới yêu, mà chỉ vì cô đơn mà nắm tạm, cứ gượng ép phải quan tâm, phải chung tình, phải thật lòng thật dạ chỉ để khỏa lấp hết trống vắng trong lòng, rồi tự làm khổ mình, làm khổ cả người ta.

Nhưng hôm nay, viết xong những dòng này rồi, nói ra được nỗi lòng, tôi lại muốn thay đổi. Bởi tôi bỗng nhận ra, còn có một nỗi sợ day dứt hơn thế - nỗi sợ phải hối hận.
Tôi sợ mình vì nhút nhát mà chối bỏ người ta, vì tự cao nên mặc người ta đi tìm mảnh tình mới, ... rồi lại vì thương mà luyến tiếc, lại sầu tư.

Bởi cho dù có thuộc về mình, không trân trọng, không gìn giữ rồi cũng sẽ cách xa. Hạnh phúc không phải tự nhiên mà có, ai cũng cần nỗ lực hết mình. Tôi tin rằng, chỉ cần không phải thứ niềm vui được xây lên từ đau thương của người khác, chúng ta rồi đều sẽ mỉm cười.

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Nha, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Tựa gốc: Thực ra tôi sợ. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!

Từ khóa:  Văn học, tản văn, cô đơn
Scroll to top
 Close