05/29/2014 09:11
Truyện ngắn: Trớ trêu 1 (Phần cuối)

Truyện ngắn: Trớ trêu 1 (Phần cuối)

YAN MLOG - Còn anh, sẽ luôn là duy nhất nhưng, chỉ trong quá khứ thôi. Nhung sẽ tập chấp nhận sự thật và cho nó vào quên lãng. Có lẽ từ đây không còn sóng gió nữa.
LuLu LúLẫn LuLu LúLẫn

Chương 1: Bạn Cũ

***

- Nhung, em là con gái mà không biết ngượng là gì à? Không lo học chỉ suốt ngày đi đánh nhau là sao hả? Ra khỏi lớp tôi ngay. Nhanh!

Nhung cắn môi bước ra khỏi lớp, số nó đen thật, lần này chắc lại mời phụ huynh rồi. Haizz! Mà vụ này thật tình nó bị oan, tại tụi kia gây sự trước chứ có phải nó đâu, nó chỉ có hành động “tự vệ” thôi. Càng nghĩ càng thêm ức chế, cuối cấp rồi mà toàn gặp mấy chuyện rắc rối, không biết nó có được xét tốt nghiệp phổ thông không nữa. Thôi kệ, phạt thì cũng chắc rồi, cứ đứng ngoài hành lang này mà than phiền thì ê mặt lắm, xuống cổng trường giải quyết cái bụng xẹp lép còn hơn.

- Bác, con mượn điện thoại một tí. Con xin một tin nhắn. - Vừa nhồm nhoàm nhai Nhung vừa với tay ra ngoài hàng rào cổng trường mượn bà bán bánh mì (cũng là hàng xóm nhà nó) cái di động.

 

Tẹo nhớ lấy xe ra cổng trường đón tao, tao chờ hàng bác Xuân. À, mang cả cặp nữa nhá! Thanks!

- Bác ơi con trả.

Cầm lấy điện thoại, Bà Xuân chép miệng:

- Cái con bé này, 18 tuổi đầu rồi mà chẳng lớn tẹo nào. Khổ! Mai lại ế đấy con ạ. Đấy, nhìn cái cách ăn của mày kìa, lau miệng đi. Nước đây!

Nhung cười, nó đón lấy cốc trà đá của bác:

- Ế thì con sang bán bánh mì với bác.

- Thôi, tao xin. Rước bà cô về thì ế lây cả hàng tao. Kia kìa, đến khi nào mày mới có được mấy anh đẹp trai như thế kia đeo bám!

Nói rồi bà Xuân hất cằm về phía cổng trường, nơi có chiếc ôtô đen bóng loáng vừa đỗ cái kịch, cửa mở và một tên con trai bước ra. Ừ, đẹp thì có đẹp thật, nhưng nh&ig