06/30/2014 16:02
Ba và con gái

Ba và con gái

Cuộc sống của con người chỉ có duy nhất một lần, và vô cùng ngắn ngủi, phải sống thế nào cho đến khi quay đầu nhìn lại không phải hối tiếc vì những năm tháng mà mình đã sống... Sống thật thà với mình. Sống để cảm nhận từng hơi thở trong từng khoảnh, chứ không phải sống theo sự chảy trôi của thời gian nhanh hay chậm.
Le Hoang Quynh Le Hoang Quynh

Cuộc sống của con người chỉ có duy nhất một lần, và vô cùng ngắn ngủi, phải sống thế nào cho đến khi quay đầu nhìn lại không phải hối tiếc vì những năm tháng mà mình đã sống... Sống thật thà với mình. Sống để cảm nhận từng hơi thở trong từng khoảnh, chứ không phải sống theo sự chảy trôi của thời gian nhanh hay chậm.

*Có thể bạn thích xem:

Khi mang bầu con, mẹ luôn hoài thai con là một đứa con trai bụ bẫm đáng yêu. Riêng ba, ba vẫn khăng khăng là con gái. Lúc con sinh ra, lá số Tử vi con ba bảo đã nắm hết rồi. Ba từng úp mở rất nhiều lần về những cung bậc thăng trầm con sẽ phải trải qua trong đời, nhưng đó là số phận, ai rồi cũng sẽ đi qua nên con phải chấp nhận. Con cười lắc đầu. Con không tin đâu, ba đâu phải thầy bói...

Nhớ khi con lên 10 tuổi, con xem phim “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”. Khi ấy còn bé lắm, con vẫn chưa hiểu nhiều chỉ nhớ loáng thoáng có  nhân vật Mecghi làm con thích thú với chiếc váy màu tro của hoa hồng. Thế nên hôm nay ba à, khi xem lại, lần đầu tiên sau một chuỗi dài mệt nhoài con muốn viết cho ba cảm nhận của con lúc này: Con đã rất cố gắng, vì con là con gái ba.

Con đã không vấp ngã để phải tự đứng lên phải không ba?. Đôi khi con muốn vứt bỏ hết, vì con thấy mọi thứ của con quá mong manh, mới đó… mới đây… Nhanh hơn một cái chớp mắt.  Có những lúc mệt mỏi tưởng nhưng nghẹt thở, có những lúc đau đớn đến xé lòng, cũng có những lúc tuyệt vọng đến cùng cực… Con tưởng mình không gượng lên được. Rồi cũng qua, con như người mộng du, lúc tỉnh, lúc mê??? Khi cân bằng lại con tự biết an ủi bản thân rằng cũng đâu có gì để gọi là đau buồn, nuối tiếc?

Mỗi ngày, khi con gọi về, ba nhẹ nhàng: Con ổn chứ? Một tuần đầu con khóc nhiều, nức nở cho cả ba nghe nữa.  Ba cũng chỉ bảo: "Con cố lên, cứ khóc đi, cứ đau đi, con sẽ lớn lên". Con nghe hết mà, nhưng ba biết đấy, con là đứa ngốc nghếch, cố chấp và hay hoài cổ. Khó lắm khi đó là tính con rồi. Để đến hôm nay, con ước gì, dù chỉ một lần mắt nước mắt con lại chảy, con sẽ dễ chịu hơn nhiều. Người ta gọi đó là hết nước mắt rồi ba nhỉ? Bất giác con sợ khi không biết gọi tên nó là cảm giác gì?

Đó là tập quen, hay cố chịu vậy ba? Con không phân biết được. Với khuôn mặt tỉnh queo đang thách thức số phận, dùng dằn trước những nhớ quên, ba có đứa con gái không ngoan rồi.  Con thấm dần câu ba nói: “Rồi sẽ có ngày con sẽ đau khổ, sẽ bất lực, sẽ kìm nén, sẽ tuyệt vọng… qua ngưỡng đó, con sẽ biết được con cần làm gì” Vậy con đã lớn chưa  ba?

***

Còn nhớ cả miền tuổi thơ là ký ức êm đềm, lẽo đẽo theo ba trên từng đoạn đường xa tít tắp. Ba luôn nhẹ nhàng bảo: "Con gái à! Đừng theo nghiệp Văn chương, sẽ khổ lắm con". Con cười toe toét: “Ba lo, người ta hồng nhan đa truân, chứ con giống ba, xấu quắc, cái gì cũng bình thường, hổng có đâu”  Mà thiệt, con thích những gì mênh mang, thích đi dưới mưa, hay tự gặm nhấm sự cô đơn, thường đau đáu nghĩ về quá khứ, hay gom hết kỉ niệm cất vào một cái hộp lâu lâu giở ra coi. Những gì đã đi qua con một lần, con sẽ không quên. Dù từ nhỏ ba đã gắng lái con sang con đường khác, cho con bớt đi. Vậy mà… Con thật là không ngoan.

Duy có một điều, đến giờ phút này ba hãy hào ba nhé! Rằng con rất giống ba: Nghĩ là làm, dù ai cho đó là sai, vẫn làm. Con không ngông cuồng nhưng lại sợ những kiêu hãnh, tự tôn không đáng có của tuổi trẻ làm con phải ôm ấp những nuối tiếc khi con trưởng thành. 

Ba có nhớ đã đọc cho con nghe: "Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời,nhưng nó hót hay nhất thế gian, có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả Sơn ca và Họa mi phải ghen tỵ. Bài ca duy nhất có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi khi lắng nghe, và chính Thượng Đế trên Thiên Đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại nhất… Ít ra là truyền thuyết nói như vậy."

Cuộc sống của con người chỉ có duy nhất một lần, và vô cùng ngắn ngủi, phải sống thế nào cho đến khi quay đầu nhìn lại không phải hối tiếc vì những năm tháng mà mình đã sống... Sống thật thà với mình. Sống để cảm nhận từng hơi thở trong từng khoảnh, chứ không phải sống theo sự chảy trôi của thời gian nhanh hay chậm.

Ba à! Hôm nay, con ổn. Không còn bùng cháy, cũng không khánh kiệt. Con sống khác đi. Sẽ làm đúng lời hứa với ba… sẽ lo cho mình. Đôi khi, người ta cảm thấy tiếc, chứ chưa hẳn vẫn còn thương phải không ba?

Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả Le Hoang Quynh , thể hiện góc nhìn riêng của tác giả. Vui lòng ghi tên đầy đủ và trích nguồn mlog.yan.vn khi đăng lại nội dung này. Xin chân thành cảm ơn!

 

Scroll to top
 Close