06/26/2014 00:06
Đâu có gì sai...

Đâu có gì sai...

YAN MLOG - Suy cho cùng, cái gì cũng có những mặt đối lập của nó, yêu thương, hờn trách chẳng qua cũng là cách chúng ta biểu đạt cảm xúc của mình, như một bài kiểm tra cảm xúc, để hiểu rõ những rung động của mình thật sự vẫn còn hay đã tắt lặng từ lâu.
TEARS TEARS

Mlog.yan.vn - Suy cho cùng, cái gì cũng có những mặt đối lập của nó, yêu thương, hờn trách chẳng qua cũng là cách chúng ta biểu đạt cảm xúc của mình, như một bài kiểm tra cảm xúc, để hiểu rõ những rung động của mình thật sự vẫn còn hay đã tắt lặng từ lâu.

Trưa, có thật sự phù hợp cho một tâm trạng nhiều cảm xúc hay không? Lặng nghe bài nhạc nhưng đâu đó có tiếng nói khẽ bên tai, gợi nhớ nhiều điều...

Đâu là nơi bắt đầu, và là nơi dừng lại cho một cảm xúc đã qua...

Nhiều người vẫn thường trách rằng, yêu một người là sai... khi tình cảm đó không thể đến nơi tận cùng của mọi hạnh phúc, tận cùng của sự thấu hiểu và mọi ràng buộc trong kỉ niệm về nhau.

Hơn cả khóc, nhiều người đã lấy tâm trí như một con dao cắt vào bản thân mình, chọn một điểm cắt cho cảm xúc, nơi trái tim vẫn đang dẫn nhịp những mạch máu nồng, chảy mọi ngõ ngách...

Người ta vẫn hoài nghi, đổ lỗi cho nhau và không bao giờ nhận mình là sai trong tình yêu, chính điều đó đã dẫn đến sự thù hận ở một số người, cái mà họ đã đặt lên hàng đầu và nghĩ rằng đó là một tình cảm duy nhất có giá trị. Mặc dù, người ngoài cuộc luôn biết rằng, tình cảm đổ vỡ đôi lúc không thuộc về ai, mà là cả hai người chưa thật thuộc về nhau trong cái thế giới to lớn này!

Tuy nhiên, cũng không thể khiển trách quá nhiều cho một con tim chân thành, tuổi trẻ với sự nồng nhiệt và một hi vọng to lớn cho tuổi đầu đời. Người ta thường nói - "Tình yêu đầu tiên vẫn là tình yêu đẹp nhất". Điều đó hoàn toàn không sai. Bởi lẽ, đó là lúc cảm xúc chớm nở, khi tình yêu vừa kết tinh trong một khoảng trời từ rộng lớn trở về sự thu hẹp, bao sự đắn đo, sự chuẩn bị vẫn còn tinh khôi cho một cái rung động thật nhẹ, và con người ta dường như mất ngủ trong buổi yêu đầu.

Trái lại với vị ngọt, buổi ban mai vừa hé lên cũng chứa đựng một nỗi buồn về chiều tối, khi sự yêu chảy nhanh như một dòng nước không có khúc quanh, không có sự chống đỡ với những ý thức sâu kín, trầm lặng cùng những giá trị mà nó có thể mang lại cho cái cuộc sống tươi đẹp này.

Suy cho cùng, cái gì cũng có những mặt đối lập của nó, yêu thương, hờn trách chẳng qua cũng là cách chúng ta biểu đạt cảm xúc của mình, như một bài kiểm tra cảm xúc, để hiểu rõ những rung động của mình thật sự vẫn còn hay đã tắt lặng từ lâu. Và do thế, yêu cũng là cách cho đi một cảm xúc, nó không có gì sai, chỉ là chưa thật sự hoàn hảo hay phù hợp với cái nơi mà mình muốn trao gửi. Yêu cũng không phải là trái cấm của cảm xúc, vì thế nó có quyền được thổ lộ, có quyền phải đau đớn trong những lần hương vị bị nhạt phai...

Yêu cũng không phải cho đi một cách vô nghĩa hay nhận lại sự thất vọng, mà nó như một bài học, giúp con người trưởng thành hơn! Vì thế, đủ khả năng hiểu mình, hiểu người khác, biết trân trọng mọi thứ xung quanh. Khi ấy, tình yêu mới thật sự bắt đầu.

BÀI BALLAD VỀ TÌNH YÊU- Tác giả: Владимир Высоцкий

Khi dòng nước của cơn Đại hồng thủy
Quay trở lại lần nữa với bến bờ
Thì từ bọt của dòng nước xưa kia
Tình yêu thoát lên bờ trong lặng lẽ
Và tan trong không khí đến hạn kỳ
Mà hạn kỳ thì có nhiều vô kể.

Và hãy vẫn còn những người ngớ ngẩn
Thở đầy căng cái thứ hỗn hợp này
Họ không chờ hình phạt hay phần thưởng
Mà chỉ nghĩ rằng hít thở vậy thôi
Họ rơi vào nhịp thở không bằng phẳng
Nhịp thở như vầy – nhịp thở chơi vơi.

Tôi trải giường cho những kẻ đang yêu
Để họ hát cả ngoài đời, trong mộng!..
Tôi đang thở  – nghĩa là tôi đang yêu!
Tôi đang yêu – nghĩa là tôi đang sống!

Và sẽ có nhiều giang hồ phiêu bạt:
Xứ sở tình yêu, xứ sở mênh mông!
Tình thử thách những hiệp sĩ của mình
Cứ mỗi ngày vặn hỏi càng nghiêm khắc:
Tình đòi hỏi chia ly và khoảng cách
Không nghỉ ngơi, không cho ngủ cho yên.

Nhưng không quay lại những kẻ điên cuồng
Mà họ bằng lòng trả bằng mọi giá
Sẵn sàng mạo hiểm cả cuộc đời mình
Để cho không làm rách và để giữ
Sợi chỉ thần tiên, sợi chỉ vô hình
Mà người ta đã căng ra giữa họ.

Tôi trải giường cho những kẻ đang yêu
Để họ hát cả ngoài đời, trong mộng!..
Tôi đang thở  – nghĩa là tôi đang yêu!
Tôi đang yêu – nghĩa là tôi đang sống!

Nhưng có khối kẻ chết ngạt vì tình
Gọi tình yêu nhưng chưa từng gọi đến
Biết bao nhiêu trống vắng với tin đồn
Nhưng tổng số này ngâm trong máu nóng.
Còn ta đặt những ngọn nến đầu giường
Thờ những kẻ chết mà chưa được nhận.

Linh hồn họ trong cỏ hoa thơ thẩn
Giọng nói rồi sẽ hòa nhập cùng nhau
Và một nhịp thở cùng chung vĩnh viễn
Thổn thức trên môi – khi họ gặp nhau
Trên bến đò ngang run rẩy, trên cầu
Và trên những ngã tư đời chật lắm.

Cơn gió mát làm say người được chọn
Quấn bàn chân, làm người chết hồi sinh
Bởi vì rằng, nếu như bạn chưa từng
Yêu – nghĩa là chưa thở và chưa sống.

Bài viết này thuộc quyền sở hữu của tác giả Nguyễn Hà Huy Trung, thể hiện góc nhìn riêng của tác giả và được MLOG độc quyền đăng tải. Những trang web khác muốn đăng lại nội dung này vui lòng liên hệ BQL MLOG qua email: info.mlog@yan.vn. Xin chân thành cảm ơn!

.....................................................
Nguyễn Hà Huy Trung - Mlog.yan.vn

 

Từ khóa:  Văn học, tản văn, tình yêu
Scroll to top
 Close