05/24/2014 09:14
Truyện ngắn: Xe buýt

Truyện ngắn: Xe buýt

YAN MLOG - Cô không biết mình sống bao lâu, sao lại lãng phí nhiều như thế?
Vì Em Là Nắng Vì Em Là Nắng

Mlog.yan.vn - Cô không biết mình sống bao lâu, sao lại lãng phí nhiều như thế?

*Có thể bạn thích xem:

-          Vậy thì cứ để mặc em

Cô bước đi. Dứt khoát. Kết thúc cuộc cải vã. Tôi không biết chuyện gì xảy ra giữa họ nhưng biết chắc một điều lỗi là do anh chàng kia. Tôi nhìn thấy anh ta im lặng. Cũng có thể vì anh ấy kiệm lời, im lặng nhìn cô gái bỏ đi.

Trạm xe buýt vắng người, cố lên cô gái, xe chờ tới rồi, nhanh bước lên nào! Này, sao cô dừng lại, xe đi mất, sao cô dừng lại?

-          Trễ xe rồi.

Ba mươi phút sau, chuyến xe thứ hai chầm chậm tới, người lên kẻ xuống, cô ấy vẫn ngồi yên. Cô gái à, tuyến này không phải về nhà cô sao? Sao cô lại không lên đi?

-          Xe đông người thế.

Quả thật xe khá đông, nhưng chẳng phải có lần tôi cũng thấy cô cố chen lên đấy thôi. Lại trễ mất một chuyến rồi.

Trời nhá nhem tối, ánh đèn đường hắt vào mặt cô gái. Cô hàng nước bắt đầu dọn hàng, lại một chuyến xe nữa đi qua, cô gái vẫn chê xe quá đông người.

-------

Tôi là Gió, tôi sẽ kể cho bạn nghe tiếp câu chuyện trên nhé. Đứa bạn tôi Nắng ấy mà, nó không thể xuất hiện khi ti tối, nó về với Mặt trời rồi.

Trời tối hẳn. Trăng tháng Giêng tròn vành vạnh như chiếc bánh phồng, sáng rực trên trời mà bao nhiêu ánh sáng đèn đường không thể so sánh được. Hàng nước dọn xong, thắng bé con cô chủ quán bạo dạn lay tay cô gái, vẻ mặt trông rất “nam nhi”.

-          Chị ơi, chị muốn ra Bến Thành à, chị phải đón xe buýt ở đường bên kia kìa.

Nhóc đưa cái tay mũm mĩm, ngón tay nhỏ xíu xiu chỉ về cái trạm xe đối diện.

-          Nhóc, chị không về Bến Thành

-          Vậy sao chị không lên xe?

-          Phong, về thôi!

Có tiếng gọi thằng nhóc, nó cười tít mắt, vẫy tay chào tạm biệt cô rồi líu ríu chạy theo chân mẹ. Này nhóc, hỏi thì phải cho người ta có cơ hội trả lời chứ. Mi hi rồi mi chạy biến đi thì làm sao cô ấy chịu trả lời để... ta nghe. Đúng là con nít.

Xe buýt lại đến, chú nhân viên bán vé vẫy tay về phía cô. Đáp lại là cái lắc đầu. Cô thì thầm “Xe vẫn đông người mà”

Đâu phải, tôi còn nhìn thấy ghế trống mà. Này thú thật đi cô gái, cô có muốn về nhà không? Này này, đừng có khóc, tôi không dỗ cô đâu, tôi thề đấy, này này, tôi bỏ đi đấy.

-          Có phải là chuyến cuối cùng đâu, lát sau lại có xe buýt, mắc gì khóc?

Phù may thật. Cuối cùng cũng có 1/10 Lee Min Ho xuất hiện. Vì sao là 1/10 àh? Vì gã này chỉ giống Lee Min Ho ở... mặt lạnh như băng. Gã mở quyến sách trên tay, ngồi bên cạnh cô gái, ung dung vừa chờ xe buýt vừa đọc sách.

-          Là anh à?

-          Tôi không thể đi xe buýt sao?

Thì ra họ quen nhau. Nhưng cô gái có vẻ rất “căm thù” gã này thì phải

-          Mỗi một chuyến xe buýt mà cô bỏ qua, cô mất 30 phút cơ hội trong cuộc đời.  Cô không biết mình sống bao lâu, sao lại lãng phí nhiều như thế?

Chiếc xe buýt lướt tới, là chuyến cuối cùng nên rất đông người, gã thư thả bước lên, bỏ mặc cô gái. Một vài người bước xuống, gã đã tìm được một chỗ đứng, bên trái gã vẫn còn một chỗ trống nhỏ, gã liếc nhìn khoảng trống ấy. Gương mặt không chút động.

Cô gái bước lên xe, đứng nơi trống ấy. Nơi chia tay ban chiều đã không còn ai chờ đợi cô, không còn ai…

Tôi bay theo hướng của tôi, ngược lại đoạn đường của hai người họ. Tôi cũng đang lãng phí quá nhiều thời gian rồi. Dù không có tuổi, nhưng tôi không  muốn mãi mãi là cơn gió rong chơi. Phải là việc gì cho người ta nhớ chứ. À… em có một khát khao, em có một ước ao… Tôi đi đây, tìm vài ngọn gió nữa tạo bão nào. Đùa thôi.

*Có thể bạn thích xem:

...........................................

Vì Em Là Nắng - Mlog.yan.vn

P/S 1: cái này là lời của Nắng :”Gió, ông tạo bão thì sao tui xuất hiện, có tin tui thiêu rụi ông không?”

 

Scroll to top
 Close