05/14/2014 17:07
Có bao người đi qua thương nhớ... mà quên được nhau!

Có bao người đi qua thương nhớ... mà quên được nhau!

YAN MLOG - Cái gọi là có bao người đi qua thương nhớ mà quên được nhau chỉ là trong thơ văn. Còn đời thực, người ta ai cũng thế, đều quên được hết khi họ yêu được một người mới khác thôi! Bởi trái tim kia nó mong manh là thế nhưng nó vô cùng kiên cường!
Hoàng Anh Tú Hoàng Anh Tú
Mlog.yan.vn - Có một hồi nọ, chàng trai Thiên Bình vô cùng vật vã khi chia tay người yêu! Chàng làm thơ. Những câu thơ đau đáu nhớ! Chàng tưởng chừng như chẳng thể quên được cô gái ấy- mối tình điên loạn của chàng!

Có biết bao ngày chàng ngồi lỳ nơi quán cũ hai người hay ngồi ngày còn yêu. Chàng đau khổ. Chàng vật vã. Chàng tưởng như mình chết đi sống lại. Nàng khi đó đã quên sạch chàng (là nàng nói vậy và chàng nghĩ vậy chứ chẳng hẳn là thật). Hồi đó, chàng tâm đắc lắm cái câu này. Chàng đã nghĩ nàng sẽ mãi mãi nằm trong trái tim mình. Làm sao chàng có thể yêu được một người phụ nữ tuyệt vời hơn thế được nữa chứ? Làm gì có cô gái nào yêu chàng hơn nàng đã yêu chàng được chứ?

 Làm thế nào mà có được một tình yêu mãnh liệt hơn tình yêu ấy chứ? Bởi chàng hiểu rõ chàng mà! Chàng đã yêu đến cuống tim mình, đến đáy tim mình, đến tan cả mình ra kia mà! Và nàng cũng thế! Thật sự, không thể tìm thấy một tình yêu nào cuồng loạn hơn tình yêu ấy đâu, dưới gầm trời này! Điều đó chứng minh bằng một vài cuộc tình ngắn ngủi sau đó của chàng. Đều tan. Chỉ vì lòng chàng không thôi nhớ thương những thương nhớ cũ! Chàng nhớ đến mụ mị chàng ra!

Nhưng....
Nhưng rồi, chẳng biết bằng cách nào, chàng bỗng chẳng nhớ nữa. Từng chút một. Với một cô gái khác. Một cô gái yêu chàng đến tận đáy tim. Và chàng cũng yêu cô ấy đến tận đáy tim theo! Lại vài năm. Rồi lặp lại nỗi đau cũ. Y hệt đau khổ cũ. Lại làm thơ. Lại vật vã. Rượu nốc từng can. Nước mắt rơi cứ gọi là muốn chết đuối nhau.

Rồi chàng lại yêu.
Như chưa từng có đổ vỡ!
Và chàng nhận ra rằng thứ mà chàng đau khổ ngần ấy năm hoá ra nó chỉ là một phần của tuổi trẻ! Là yêu cuồng dại- đau rồ dại rồi lại yêu man dại rồi lại đau quằn quại rồi lại yêu mê mải...
 

Cái gọi là có bao người đi qua thương nhớ mà quên được nhau chỉ là trong thơ văn.
Còn đời thực, người ta ai cũng thế, đều quên được hết khi họ yêu được một người mới khác thôi!
Bởi trái tim kia nó mong manh là thế nhưng nó vô cùng kiên cường!
Nó có thể sống bằng 200% nó hoặc chết đến thoi thóp nhưng rồi lại sống, lại yêu,lại đau...quy trình lặp đi lặp lại như thế! Không có giới hạn nào với nó cả!
Chỉ là ta tự giới hạn nó bằng ám thị lòng mình.
Chỉ là ta hồi tưởng quá nhiều mà hy vọng quá ít!
Chỉ vì ta tự trói tay mình lại nhưng cứ đòi người khác phải đưa tim cho mình!
Chỉ vì ta không chịu buông tay hoặc nỗi đau đó chưa đủ thời gian để nguội lạnh lại!

Phải, chỉ vậy thôi!
Thế nên, bằng kinh nghiệm đã từng trải qua những đớn đau như thế, tôi bảo em này: Đau đấy! Nhưng sẽ tự lành thôi! Đừng sốt ruột! Đừng ép mình phải quên đi! Rồi sẽ như trẻ nhỏ, ta chán cái trò đau đớn ấy, ta sẽ vứt nó qua bên để chọn trò sung sướng và hạnh phúc hơn!
Chắc chắn đấy!

Nên có lẽ phải nói cùng nhau rằng:
Có bao người đi qua thương nhớ mà quên được nhau ngay đâu! Dù gì thì như ăn bát cháo nóng vậy, cứ phải chờ thời gian làm nó nguội đi cái đã!
Vậy thôi!

---------------------------------------------
Hoàng Anh Tú - mlog.yan.vn
 (*) Mượn tít tập thơ của bạn Phong Việt
 

 

Từ khóa:  Văn học, tản văn, tình yêu
Scroll to top
 Close