05/21/2014 19:10
Chỉ là... một chút chia li !

Chỉ là... một chút chia li !

Chúng ta biết rằng mọi sự bắt đầu đều có lí do của riêng nó, nhưng lại có một điểm chung là đều sinh ra từ cái gọi là KẾT THÚC.

Luffy Mũ Rơm

Chúng ta biết rằng mọi sự bắt đầu đều có lí do của riêng nó, nhưng lại có một điểm chung là đều sinh ra từ cái gọi là KẾT THÚC. 

Kết thúc không phải là HẾT. Chỉ là để đánh dấu rằng ở chính nơi đó, không lâu nữa sẽ có một KHỞI ĐẦU MỚI mà thôi. 

Chúng ta gặp nhau ở đâu đó trên đường đời, và yêu nhau. Chúng ta cùng nhau đi vào giấc mộng của riêng hai người, dắt tay nhau trải qua những ngày tháng gọi là HẠNH PHÚC. Giận hờn, đau khổ, hay là hy sinh - chúng có chung một tên gọi: TÌNH YÊU. 

Quãng thời gian yêu là quãng thời gian đẹp đẽ. Là lúc mà cả hai người đều không nên ngần ngại gom góp những tốt đẹp và những kỉ niệm về nhau. 

"Khi yêu, tưởng chừng như người đó là cả cuộc đời mình. Ai ngờ vừa tỉnh giấc mộng, đã đứng bên cạnh một người khác."

EM YÊU ANH như thế. 

Cô gái bé nhỏ gom hết những vụn vặt, những tươi nguyên của cái rung động ban đầu, trao về cho anh và nhờ anh cất giữ. Em không xinh đẹp, tính tình dở hơi, vụng về, nhưng em biết, với anh em là một điều khác. Vậy nên, chúng ta mới yêu nhau. 

Em không ngồi đây kể lể đâu, em yêu anh, sẽ vẫn yêu anh thôi, và em chấp nhận điều đó. Vì yêu anh như một thói quen làm em thấy vô cùng dễ chịu. Chỉ có việc cố gắng quên anh mới khiến giấc ngủ của em không thể nào tròn. 

Em mắc lỗi, anh la rầy. Em cãi lại. Thế là chúng mình giận nhau. Em thật con nít và thật nóng nảy. Anh cũng chẳng ngọt ngào và đã thôi không dỗ dành em. Thế nhưng, chúng mình yêu nhau, nên không sao cả, giận rồi mình vẫn yêu. 

Em mệt mỏi, đòi buông tay, anh chấp nhận. Thế là thành người dưng. Em không hiểu được từng ngóc ngách suy nghĩ của anh. Em khóc lóc cả ngày, và em cho rằng anh cũng không thể vui sướng. Em thật thiếu suy nghĩ và mít ướt. Anh cũng không còn đủ kiên nhẫn an ủi và lắng nghe em. Thế nhưng, chúng mình yêu nhau, nên sẽ quay về bên nhau, hẳn thế ! 

Nhưng... 

Những lần hợp-tan không hiểu vì lí do gì đã bào mòn thứ tình cảm tròn trịa anh dành cho em ngày ấy. Em tự hỏi mình tại sao cảm xúc trong em không chịu dứt gãy đi, cứ vẹn nguyên như chưa từng có tổn thương vậy. Em có quá khờ không anh ? 

Khi mà em đã ngây ngô tin rằng chúng ta sẽ lại tiếp tục vượt qua mỗi lần như thế. Và khoảng cách địa lý không còn là vấn đề gì to tát nữa. Để rồi mọi điều vỡ vụn ngay trước mắt, trong thứ cảm xúc chập chờn không tên. 

Khi mà em không nhận ra rằng anh đã không còn chọn việc níu giữ niềm tin nhỏ nhoi của em, anh đã thôi không hứa hẹn đủ điều bởi chính anh cũng không chắc bản thân có sẽ đem lại hạnh phúc nữa cho em không. Anh đã thôi không nhìn sâu vào mắt em mỗi lần đối diện, đã thôi la rầy em mỗi lần em sai trái. Anh cũng thôi nhắn cho em vài cái tin ngọt ngào để em không còn thấy trơ trọi giữa đêm. 

Và, bằng cái cách nhẹ nhàng như thế, anh đã thôi quan tâm em và thôi KHÔNG YÊU EM nữa từ lâu lắm rồi.

Thế là... 

Dù muộn màng nhưng em cũng tập cho bản thân mình thôi đừng khóc, và thôi đừng ngã nữa khi buông tay anh. 

Vậy nên, trái tim em dần nhỏ bé lại. 

Nước mắt này dần đi ngược vào trong. 

Em cũng dần hình dung ra rõ ràng một điều: EM VỪA ĐỂ LẠC MẤT ANH. 

Em bây giờ không còn thời gian để gặm nhấm nỗi đau nữa. Em chỉ biết bám víu vào tình yêu với anh - thứ tưởng chừng gắn bó với em như cả cuộc đời - thứ mà giờ đây, em chấp nhận hy sinh mọi điều để có lại được. 

Nhưng em nghĩ, có lẽ đã đến lúc ANH PHẢI ĐI. Em không nên gượng ép khi mà anh không còn là CỦA RIÊNG EM nữa. Anh còn có cả khung trời riêng, và cả một con đường dài ở phía trước. Em hiểu, để đi cùng em, thì con đường ấy lại quá chật hẹp. 

Em đã vừa lòng với mối tình đầu của em rồi anh ạ. Thật may mắn vì sau này, khi ngồi đâu đó một mình em thôi, và ngẫm nghĩ lại, về anh, về chúng mình - 2 đường thẳng đã cắt nhau một lần - thì em vẫn mỉm cười. Vì mối tình đầu đáng tự hào và đáng trân trọng của em, tuy không hơn người ta mấy đâu, nhưng nó lại đầy màu sắc và chẳng hề vô vị tí nào. 

Hứa sẽ không ghét anh đâu, hứa em vẫn sẽ yêu anh, hứa rằng anh sẽ vẫn thật đẹp trong những suy nghĩ của em. Vì anh là người đã làm cho mối tình đầu của em tốt hơn những gì em nghĩ. Nhưng anh à, em ganh tị anh một tí ti thôi nhé, rằng tại sao anh lại bước ra khỏi tình yêu của chúng mình và vẹn nguyên một cách hoàn hảo như thế ? Có vết xước nào trên ngực trái của anh mà em không thấy được không ?

...

Đã có lúc chúng ta yêu nhau một cách buồn bã. 

Thế nhưng chúng ta vui mừng vì đã yêu được nhau. 

Để rồi ta nhận ra XA NHAU MỚI LÀ ĐIỀU MÃI MÃI

Cảm ơn anh vì đã đi ngang qua những năm tháng thanh xuân vội vã của em... 

ANH YÊU ! CHÚNG TA KẾT THÚC. 

Anh có đang chờ một câu chuyện mới bắt đầu, như em ?

...

Em đã khóc thật nhiều những ngày qua, em cũng đã không kìm được cảm xúc khi thấy anh. Cũng đã có lúc em không tin đây là sự thật. Em cũng trách móc anh đủ điều. Nhưng lúc này em hiểu, chia tay nhau chỉ có tí đau rồi cũng hết ! Em vẫn sẽ kể về câu chuyện của chúng ta và vẫn mong nó có một kết thúc thật khác. Vậy nên, anh ơi, EM ĐÃ ỔN. 

Chỉ là không còn cùng ai đó thức sớm mỗi đầu tuần. Không còn ai đó luôn sẵn nụ cười, bàn tay ấm và bờ vai rộng cho em. Cũng chẳng còn ai đó đối diện em ngồi ăn quán cóc. 

Chỉ là chúng mình chẳng còn xem nhau là điều đặc biệt. 

Chỉ là anh không yêu em nữa, chỉ vậy thôi !

 

Từ khóa:  author
Scroll to top
X Đóng