02/23/2014 21:25
Một bình yên khác cho anh?

Một bình yên khác cho anh?

Lần ngoảnh mặt này sẽ là lần em sợ nhất Em muốn mang đi nhưng chắc phải để lại nơi này Có những điều trong đời, dù không muốn, nhưng buộc phải buông Có những giọt nước mắt trong đời, dù không thể, nhưng buộc phải nuốt vào trong tim đấy
Myn Myn


 
Nỗi đợi chờ em biết gửi về ai?
Khi em xa anh đã bốn mùa có lẻ
Nhưng tim em chỉ nhớ về mùa cúc
Mùa của anh, của em, của thành phố em yêu

Phố nhớ anh, phố buồn, anh có biết?
Để nắng kia ngơ ngác đọng bên thềm
Để gió kia thổi buồn qua khóe mắt
Có ai yêu nhiều hơn nhớ được bao giờ?

Nỗi nhớ anh, em không đặt nổi tên
Mà đặt làm gì? Vì mình sẽ phải quên
Quên một cơn mơ, quên chút vụng dại
Anh quên em không, giữa chật chội cuộc đời?

Lần ngoảnh mặt này sẽ là lần em sợ nhất
Em muốn mang đi nhưng chắc phải để lại nơi này
Có những điều trong đời, dù không muốn, nhưng buộc phải buông
Có những giọt nước mắt trong đời, dù không thể, nhưng buộc phải nuốt vào trong tim đấy

Em còn sợ đường kia dài, mà chân anh đã mỏi
Rêu phủ mờ lối dẫn về nhau
Anh sẽ thấy yêu thương trong màu nắng
Và quên em, như một giấc mơ buồn

Em đã qua, nhưng chưa hết nửa cuộc đời
Nửa còn lại, chẳng biết dẫn về đâu?
Buổi đầu đôi mươi để biết vẫn khờ khạo
Nhưng, đừng kiếm tìm bình yên khác, được không?

Myn - Mlog.yan.vn

Từ khóa:  Văn học, thơ, tình yêu
Scroll to top
 Close