03/18/2014 09:27
Thương nhau, đừng để đó!

Thương nhau, đừng để đó!

Tin tôi đi, hãy cứ can đảm một lần thôi , vì một lí do duy nhất thôi, đó là người bạn thương. Hãy tự đi tìm câu trả lời cho mình, để sau này dù thế nào đi nữa thì bạn sẽ vẫn có thể nói rằng mình không hối tiếc, bởi hôm nay bạn đã yêu thương người thật lòng, chân thành, và quan trọng là bạn đã không để đó những yêu thương.
South Wind South Wind

Mlog.yan.vn - Tin tôi đi, hãy cứ can đảm một lần thôi , vì một lí do duy nhất thôi, đó là người bạn thương. Hãy tự đi tìm câu trả lời cho mình, để sau này dù thế nào đi nữa thì bạn sẽ vẫn có thể nói rằng mình không hối tiếc, bởi hôm nay bạn đã yêu thương người thật lòng, chân thành, và quan trọng là bạn đã không để đó những yêu thương.

 

Khi đọc tiêu đề, nếu bạn đã từng nghe thì có thể bạn sẽ nhớ tới bài hát “Thương nhau để đó “ của Hamlet Trương- là một bài hát khá hay, ít nhất là với tôi nó thực sự hay, nó đã từng khiến tôi nghe đi nghe lại nhiều lần, một bài hát hay thường bởi vì nó hợp tâm trạng người nghe : “… vì anh thương em, là anh thương em , bằng lòng anh để em đi xa cuối trời. Vì bao mơ ước còn nhiều, tháng năm còn dài, có thương nhau thì để đó…”

 Tôi cũng đã từng tin rằng trong tình yêu, nếu thực sự là của nhau, thì dù có chuyện gì xảy ra đi nữa rồi cũng sẽ trở về bên nhau; từng tin điều gì đó, ai đó nếu thuộc về mình thì sẽ là của mình mãi mãi, còn nếu đã không thuộc về mình thì dù có cố gắng làm gì đi chăng nữa nó cũng mãi không thuộc về mình…  Tất nhiên bây giờ tôi vẫn tin, vì tôi biết điều đó chưa bao giờ sai cả, nhưng niềm tin đó của tôi bây giờ dựa trên một cái gì đó thực tế hơn, rõ ràng hơn, chứ không phải như trc đây, tôi tin những điều đó dựa trên những điều mơ hồ, mịt mù và không căn cứ…Như vậy có nghĩa là sao?  Có một câu nói mà tôi rất thích: “Nếu bạn không cố gắng vì những thứ mình muốn thì bạn đừng hối tiếc vì không có được chúng”.  Vậy nên bây giờ, nếu tôi tin là điều gì thuộc về tôi, thì tôi sẽ cố gắng hết sức có thể để biến điều tôi tin thành sự thật, nhưng nếu tôi nhận ra sau bao nhiêu cố gắng mà điều ấy vẫn không thuộc về tôi như tôi đã tin , thì tôi sẽ an nhiên mà chấp nhận nó như chấp nhận một điều gì đó hiển nhiên trong cuộc sống vậy, dù cảm xúc có như thế nào đi nữa… Vậy nên, ngay cả trong chuyện tình cảm, thì bạn cũng hãy cố gắng chứ đừng ngồi đó đợi chờ người ta đến đưa tay ra  hỏi bạn có muốn đi cùng người ấy hay không ?! Dài dòng như thế là để bạn hiểu hơn về tiêu đề mà tôi đã đặt: Thương nhau đừng để đó!

Thương nhau để đó ? Để “thương nhau” ở đó để làm gì? Để rồi lạc mất nhau giữa dòng đời tấp nập hối hả? Để rồi mỗi khi đông muộn, bàn tay lạnh giá thèm được ủ ấp nhưng chẳng bao giờ tìm thấy bàn tay mà ta muốn nắm nữa, vì ngày đó ta thương người nhưng lại để đó, vì giờ đây bàn tay kia không biết đang ở nơi đâu trên trái đất này, đang ở đâu giữa thế giới dài rộng hơn bảy tỷ người này, ta không biết và mãi mãi không biết. Để đó, để rồi mỗi khi đêm xuống, một mình với ly cafe đắng ngắt bên ô cửa sổ nhìn nơi xa, ta tự dằn vặt mình giá như ta đã không để đó những yêu thương chân thành ấy, giá như bản thân đã làm một điều gì đó cho người ấy; ta cứ ngồi đó, một mình, cứ cố hình dung giờ này người mà ta thương  đang làm gì, với ai, ở đâu, đang buồn hay đang vui bên người nào đó không hay có khi nào cũng đang ngồi một mình như ta, đêm - đó là lúc ta an tâm gỡ chiếc mặt  nạ của bản thân xuống và sống thật với những cảm xúc của chính mình nhất… Thương nhau để đó để được những điều như vậy sao? Để nhận lấy những đau lòng và tổn thương? Để ta cứ mãi ân hận không chỉ với người mà là với chính ta hay sao?

Tôi đã từng khuyên một người bạn của tôi rằng “thương nhau đừng để đó!”. Người bạn ấy của tôi nói với tôi rằng buộc lòng phải “để đó” vì không thể nào làm khác. Có thể bạn cũng sẽ nói như người bạn ấy nói lại với tôi ? Có thể lắm chứ!  Nếu như vậy thì bạn và cả người bạn ấy của tôi nữa, hãy thôi biện hộ cho những ích kỷ và  nhỏ nhen của bản thân mình đi. Tôi muốn kể cho bạn về một câu chuyện nhỏ  giữa tôi và cô gái mà tôi thương yêu,vừa là một kỷ niệm đáng yêu, cũng là một sự nhận ra của bản thân mà tôi sẽ nhớ mãi. Lần đó tôi giận em vì những lí do rất bình thường của một chàng trai, và ngày mai tôi cứ đắn đo cầm điện thoại để gọi cho cô gái nhỏ ấy, bởi có một lí do để tôi gọi nhưng có hàng trăm lí do để tôi không thể gọi. Và rồi thời gian sau, em đã nói với tôi rằng: “gọi thì cứ gọi thôi, sao phải vì lí do này lí do kia hả anh ..? câu nói ấy khiến tôi cảm thấy mình thật ngốc , đơn giản như thế mà sao trước đó tôi không hề nhận ra; phải rồi, gọi thì cứ gọi thôi, chả vì lí do gì hết, dù có hàng trăm lí do ngăn cản thì vẫn có một lí do để tôi gọi cơ mà, sao phải vì điều này điều nọ, tất cả chỉ là tôi biện hộ cho tôi mà thôi. Vậy nên nếu bạn nói thương nhau buộc phải để đó thì tôi nói rằng thương nhau đừng để đó, nếu bạn hỏi tiếp tôi rằng tại sao lại đừng để đó thì tôi sẽ trả lời bạn là chỉ vì một lí do duy nhất, đó là người bạn thương , phải chỉ vì một lí do đó thôi.  Nếu bạn thật lòng thì tôi tin một lí do đó thôi cũng đủ để bạn mạnh mẽ bỏ mặc hàng trăm lí do khác.

 Nếu bạn đang chỉ ở đó, ở yên đó và tự nhủ cái gì của bạnn thì sẽ mãi là của bạn? Đang chờ đợi thời gian cho bạn biết người ấy có thuộc về bạn hay không? thì bạn nhầm rồi, thời gian nó không đem lại cho bạn câu trả lời đâu, nó chỉ khiến bạn quên đi câu hỏi mà thôi. Vậy nên nếu bạn thật tâm yêu thương một người thì đừng chần chừ nữa, đừng để đó nữa, đừng biện hộ tình cảm không nhất thiết phải nói ra hay bất cứ lí do gì nữa cả. Tin tôi đi, hãy cứ can đảm một lần thôi , vì một lí do duy nhất thôi, đó là người bạn thương. Hãy tự đi tìm câu trả lời cho mình, để sau này dù thế nào đi nữa thì bạn sẽ vẫn có thể nói rằng mình không hối tiếc, bởi hôm nay bạn đã yêu thương người thật lòng, chân thành, và quan trọng là bạn đã không để đó những yêu thương.

Có một câu nói mà tôi rất thích: ”Nếu bạn thật tâm yêu thương một người, hãy đi cùng người ấy ngay khi có thể, đừng nán chân để chờ đợi, bởi nếu ta là người chờ đợi, sẽ lập tức có kẻ khác chen chân vào. Chuyện tình cảm chỉ dành cho hai người, nhưng cuộc sống lại dành cho trăm vạn người… “. Phải, trong thế giới hàng trăm vạn người này, ai biết chắc  rồi ngày mai chuyện gì sẽ xảy ra, biết khi nào sẽ để lạc mất nhau. Nhưng tôi nghĩ, có một thứ cảm giác còn tệ hơn cảm giác lạc mất nhau giữa cuộc đời này, đó là cảm giác chưa kịp là của nhau phút giây nào thì đã để lạc nhau mất rồi. Tôi chắc đó là một thứ cảm giác nhiều hơn hối tiếc rất rất nhiều.  

Cuộc sống này nhìn vậy mà không phải vậy, thời gian này tưởng dài mà hóa ra lại ngắn ngủi đến mong manh. Cái mong manh ngắn ngủi ấy yêu thương nhau còn thấy thiếu, cớ sao cứ phải hoài phí thời gian cho những điều vụn vặt ích kỷ.

Vậy nên, thương nhau (xin) đừng để đó!

Scroll to top
 Close