03/13/2014 18:05
Cần một người mua dùm viên kẹo...

Cần một người mua dùm viên kẹo...

Ta cần một bờ vai để biết nói lời cảm ơn, cần một người ngồi bên cạnh để nghe ta khóc, cần một người mua dùm viên kẹo ngậm cho vơi bớt những cay đắng, cần một người nắm tay và chỉ dùm ta một con đường khác...giữa bóng đêm…
Chuyện Tình Nhà Thơ Chuyện Tình Nhà Thơ
 
Có những khoảnh khắc trong đời không ai ngờ trước được
và ta buông tay là vĩnh viễn…
Chẳng phải chính cuộc đời đã kéo ta đến sát bờ vực
chẳng phải những hơi thở cũng bị lấy mất khi ta đang thoi thóp
chẳng phải thế gian đã quá chừng ác độc…
từ chối những tháng ngày ta cố sống tốt hơn?
 
Ta cần một bờ vai để biết nói lời cảm ơn
cần một người ngồi bên cạnh để nghe ta khóc
cần một người mua dùm viên kẹo ngậm cho vơi bớt những cay đắng
cần một người nắm tay và chỉ dùm ta một con đường khác
giữa bóng đêm…
 
Ta không hề muốn mất đi cảm giác ngửa mặt mình đón những giọt mưa đến hỏi thăm
mỗi sáng vùi mình trong chăn và thèm một tách choco nóng
những lần nhìn thấy những hạt mầm tách mình ra khó nhọc
nhớ những hoàng hôn ngoài kia và ghét những ngày ẩm thấp
biết bao nhiêu…
 
Sẽ là hạnh phúc nếu ta có cơ hội để chọn lựa gạt bỏ hết khổ đau
ta sẽ chọn mặc quần jean và áo sơ-mi đi ra phố
ta sẽ chọn mỉm cười với tất cả những người đã yêu thương ta lẫn từ bỏ
ta sẽ chọn một quán cóc để ngồi với những người xa lạ
ta sẽ chọn đi bộ sau một ngày mệt lả để thấy mình bớt lạc lõng với mọi người
 
Ta không chọn nơi sinh ra nên đã chọn cách kết thúc một cuộc đời
vào giây phút thấy thương mình như đứa trẻ
chỉ muốn được ai đó ôm vào lòng cho mình khỏi quị ngã
nhưng có những yêu thương cũng bắt ta phải trả giá
đến tận cùng…
 
Có những khoảnh khắc trong cuộc đời này ta phải chấp nhận mình là kẻ vô ơn!
 
Christmas

Vì ngày mai vẫn chưa thể bắt đầu
vì mình khóc cho mình trong cuộc đời này dường như vẫn chưa đủ lâu?
 
Thà một lần chết đi để rồi từ đó về sau
gặp lại một con người đã không còn trong ký ức
gặp lại một nỗi đau mà vẫn vui như chưa bao giờ biết được
gặp lại một tiếng cười mà trong lòng không cần phải cay đắng
dù có phải đối diện nhau…
 
Đến sống như một người bình thường mà cũng thành ước mơ thì phải hỏi làm sao
những điều giản đơn cuối cùng cũng cần mặc cả
chọn lặng im hay chọn ồn ào đều là cách lựa chọn trả giá
không đi tiếp được thì cách tốt nhất là quị ngã
chỉ vậy thôi…
 
Chỉ ngồi một mình rồi cắn răng để nước mắt chảy thành lời
đừng cố sức cho những điều mình không thể
đừng viễn vông tin vào yêu thương có thể làm cho con người ta mạnh mẽ
đừng cố thở khi hơi thở chỉ khiến cho con người ta vật vã
đừng ngoan cố tìm ra thiên đường lúc trong tim mình toàn là đổ vỡ
chấp nhận đi…
 
Nhìn ra con người thật của mình để trả lại hết những hoài nghi
có mấy ai mang trên vai mình sứ mệnh của may mắn
mình cũng giống cả triệu người oán hờn cuộc sống
oán hơn nơi sinh ra, oán hờn nơi lần đầu tiên nhận ra… hạnh phúc
rồi ray rứt cả một đời…
 
Có thể chết đi cũng là một niềm vui với những ai không thể tồn tại theo cách của một con người
không chấp nhận đớn đau làm cho trái tim mình yếu ớt
không chấp nhận sự bình yên chỉ kéo dài đúng một quãng đời rồi tạo ra vực thẳm
không chấp nhận những người mình yêu thương lại từ chối mình như một người lạ lẫm
không chấp nhận bản thân mình thật ra đâu tốt gì hơn những người đã làm mình khóc
mình cũng giống như ai…
 
Cũng cần một viên kẹo ngậm để cay đắng tan trên đầu môi
cần một khoảnh khắc được thấy mình hồn nhiên như ngày chào đời ngơ ngác
cần một niềm tin đến từ một người chưa hề biết trước
cần một chiếc áo, một chiếc quần… mặc vào để mình được là mình nhất
cần một cái nhìn công bằng với số phận
vì mình đã đi qua được lẻ loi…
 
Khi mua một viên kẹo cho ai đó
hãy nhớ hỏi họ có cần thêm một tiếng cười…!
 
- Nguyễn Trường Phong -
 
 
 
 
Từ khóa:  Văn học, thơ ca, cuộc sống
Scroll to top
 Close