02/16/2014 02:16
Cô đơn giữa đám đông

Cô đơn giữa đám đông

Chúng ta bước vào đám đông và biết mình thất lạc nhưng lại không muốn ai chìa bàn tay ra để cầm để níu giữ những tổn thương vẫn từng ngày giấu kín để nhận ra sau những đêm rất dài vẫn là ngày mờ mịt để cúi xuống rũ vai cô đơn như một định mệnh
Chuyện Tình Nhà Thơ Chuyện Tình Nhà Thơ


Không mấy ai có thể biết khi chúng ta cười vui giữa đám đông
là cô đơn giăng kín ở trong lòng…
 
Là bàn tay không biết bám víu vào đâu giữa những khoảng trống lạnh lùng
là trả lời cho người này người kia mà trong lòng tràn đầy câu hỏi
là nheo mắt nhìn nhau mà biết rằng đang đau nhói
là thản nhiên khoanh tay mà nhịp tim vang từng hồi mệt mỏi
mình đang ở đâu đây?
 
Giữa đám đông, chúng ta đứng đó và thấy mình như một đám mây
cứ lững lờ trôi trong một bầu trời xa lạ
những gương mặt thân quen, những giọng người thoảng như cơn gió
muốn hét thật to, muốn nằm xuống như một cọng cỏ mềm sau cơn bão giông đang cần bày tỏ
mà có được đâu?
 
Giữa đám đông, chúng ta đứng đó và hình dung ra một chiếc cầu
mình ở bên này nhìn mọi người ở bên kia thinh lặng
tự hỏi mình có còn là mình sau những gì mất mát
có còn được là mình hay đã là người khác
sống cuộc đời chai sạn
rồi nhẫn tâm…
 
Chúng ta bước vào đám đông và biết mình thất lạc nhưng lại không muốn ai chìa bàn tay ra để cầm
để níu giữ những tổn thương vẫn từng ngày giấu kín
để nhận ra sau những đêm rất dài vẫn là ngày mờ mịt
để cúi xuống rũ vai cô đơn như một định mệnh
để cười chua xót
trước khi ngẩng nhìn lên…
 
Ở giữa đám đông hay khi đám đông ở giữa mình
cũng có khác gì nhau bởi trong lòng vẫn thế
muốn được đứng im lìm mà những cái đụng vai cứ làm giật mình từng hơi thở
chỉ ước giá như là tượng đá
cần một giây phút được bình yên…
 
Ở giữa những đám đông
chỉ có nỗi cô đơn là hiểu rõ nhất những gì thuộc về trái tim mình?
 
- Nguyễn Phong Việt -

Từ khóa:  Văn học, thơ ca, tình yêu
Scroll to top
 Close