12/30/2013 16:37
Đi qua thương nhớ - Giới trẻ vẫn khát thơ nhiều lắm

Đi qua thương nhớ - Giới trẻ vẫn khát thơ nhiều lắm

Tình yêu luôn là đề tài đẹp, say đắm, vĩnh cửu trong thơ … Đi qua thương nhớ cũng thế, suốt cả tập thơ , tuyệt nhiên không hề nhặt ra được một từ “anh và em” trong bất cứ một bài thơ nào, thế mà cái bóng dáng tình yêu vẫn cứ ẩn hiện trong cả hạnh phúc lẫn nỗi đau của thơ Nguyễn Phong Việt.
Kath Kath
Đi qua thương nhớ gồm 64 bài được in khổ vuông 17x17 cm và phát hành những ngày đầu năm 2013, giá bìa 45.000 đồng. Đây là tổng hợp những bài nhà thơ Phong Việt đã viết trong vài năm trở lại đây, từng đăng trên trang cá nhân của anh - gây “sóng gió” không ít cho cư dân mạng - và một số bài chưa từng công bố.

Tập thơ hình vuông ấy chứa đựng nhiều điều đặc biệt: là tập thơ đầu tiên của nhà báo Nguyễn Phong Việt, hầu hết bài thơ đã được đăng trên các trang mạng cá nhân của tác giả từ trước đó, tập thơ ra đời từ chính "đơn đặt hàng" của bạn đọc mạng chứ không nằm trong kế hoạch ban đầu của tác giả.

Đi qua thương nhớ

Trang bìa tập thơ được thiết kế bởi nhà thiết kế thời trang Nguyễn Công Trí, đặc biệt thu hút bởi câu hỏi được in với co chữ lớn: "Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?". "Khi ai đó không lựa chọn ta nghĩa là ta thuộc về một lựa chọn khác"; "Không ai thương mình thì mình tự thương mình mà vui".

“Ta ước về điều giản đơn như nắm tay nhau trong một ngày mưa bay

Ngồi nơi vỉa hè trong một đêm nhiều gió

Khi cuộc đời không thể sưởi ấm hết tất cả những gì thuộc về đau khổ

Thì hãy tự sưởi ấm cho nhau!”

(Nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người)".

Tình yêu luôn là đề tài đẹp, say đắm, vĩnh cửu trong thơ … Đi qua thương nhớ cũng thế, suốt cả tập thơ , tuyệt nhiên không hề nhặt ra được một từ “anh và em” trong bất cứ một bài thơ nào, thế mà cái bóng dáng tình yêu vẫn cứ ẩn hiện trong cả hạnh phúc lẫn nỗi đau của thơ Nguyễn Phong Việt. 

Thơ của anh không dễ thuộc, nhưng dễ thấm và dễ đồng cảm. Những con chữ của anh cho người đọc cảm giác về niềm hạnh phúc của ngày xưa, nỗi niềm đau đáu của hiện tại và cả những lời động viên - tự động viên mình và động viên người khác - vượt qua những đắng cay muôn thủa mang tên "tình yêu" mà con người bao đời nay không ai tránh khỏi.

Đi qua thương nhớ khiến người đọc trải nghiệm qua nhiều tầng bậc cảm xúc. Đôi khi chúng ta sẽ tiếc nuối cùng nhân vật chính trong tập thơ này: “Có bao giờ tôi cũng yêu em?” - một chàng trai đánh mất tình yêu chân thành của mình một cách nông nổi. Mỗi mối tình có một cuộc đời riêng của nó. Khi mới sinh ra nó là điều hân hoan và tràn đầy sức sống. Nhưng rồi đi qua thời gian, thương nhớ, giận hờn, nó dần trở nên già nua và mỏi mệt. Hoặc ngay cả khi còn tươi trẻ, nhưng vì một lý do nào đó, có lúc nó vẫn phải ra đi. Bởi vì mỗi một mối tình là một sinh thể riêng, một đời sống riêng, không một mối tình nào khác có thể khỏa lấp, thay thế nó được. Người ta có thể gặp, yêu, rồi chia tay rất nhiều người trong cuộc đời, nhưng tuyệt nhiên không ai trong số đó nên đến để thay thế một người khác cả. Tình yêu có thể nào chết hẳn không, thì lại là một câu hỏi khác.

Và dù có thể không quên nhau, thì những người đã từng đi qua thương nhớ cũng đã đi qua nhau rồi... 

... có quên được nhau

Nguyễn Phong Việt luôn làm người ta đau đáu, sống trong những ký ức đã qua, ngẫm về những điều đã cũ, nhưng lại có một chút gì đó an ủi chính bản thân mình. Đọc thơ anh, ta như thấy mình ở trong đó - nhớ về những ngọt ngào của tình yêu đã qua, đó là niềm hạnh phúc, những giọt nước mắt, những ước mong,…

Là những khi mệt mỏi mà không dám cúi xuống vì sợ đánh rơi một giọt nước mắt

Là những khi cô đơn mà không dám nói ra một lời vì sợ trái tim mình tan nát

Là những khi bình yên mà không biết làm cách nào giữ trên môi một tiếng cười thanh thoát

Là những khi ngơ ngác không biết mình là ai…

Chúng ta đến trong cuộc đời và điều đầu tiên xin từ chối là những đắng cay

Bản năng đâu dạy con người biết yêu thương những điều mất mát

Nên đi qua một bình minh thì cảm ơn bình mình vừa tắt

Đi qua một ngày mưa thì cảm ơn một ngày mưa nhiều mưa xám

Sống như mong muốn sống thật lòng!"

(Là những khi)

Đọc thơ của Nguyễn Phong Việt, (theo chủ quan của người viết bài này) có cảm giác đây là văn học “dành cho tuổi mới lớn” với những nhắn gửi của “quà tặng cuộc sống”. Thường mỗi bài thơ là một câu chuyện nhỏ xinh đã qua. Tác giả kể lại bằng cảm xúc với những thương nhớ, tiếc nuối… pha chút danh ngôn như: Khi ai đó không lựa chọn ta nghĩa là ta thuộc về một lựa chọn khác”, “Yêu thương vẫn còn nhiều trên những bước chạy trên cuộc đời mình”, “Có những tháng năm ta chỉ yêu bản thân mình với sự cô đơn”… Điều đáng nói ở đây là trong mỗi câu chuyện của tác giả không đưa ra cái kết quá viên mãn nhưng cũng không bi lụy. Thơ nhẹ nhàng, dễ hiểu. Nó dễ làm độc giả xúc động để rồi tự tin đi tiếp, tìm cho mình một con đường khác một cách nhẹ nhàng. Cái đã qua là bất biến, là tất yếu, hãy chấp nhận, bởi vì tương lai phía trước luôn rộng mở.

Nhìn vào các buổi giao lưu trên, một điều dễ dàng nhận ra thành phần độc giả đa phần là giới trẻ - cũng tầm tầm tuổi với tác giả. Phải chăng, văn học, mà ở đây là thơ ca đã và đang tồn tại một thực trạng “đói thơ” của một bộ phận độc giả có chung quan niệm thẩm mỹ, nghệ thuật, mà bộ phận độc giả ấy lại không hề nhỏ.

“Thành công của tập thơ này chưa nói đến giá trị tác phẩm, thì yếu tố quyết định cũng quan trọng không kém chính là nhờ sự tương tác trên các trang mạng xã hội. Điều này cũng chứng tỏ thơ không phải đã mất đi sức sống nhưng mọi người vẫn nghĩ, quan trọng là anh có tác phẩm thế nào và có cách đưa thơ đến độc giả ra sao”

Tiếp nối theo thành công của quyển sách này, Nguyễn Phong Việt lại đem đến cho độc giả những cảm xúc khắc khoải trong quyển sách mới nhất của anh " Từ yêu đến thương" cùng đón đọc và chia sẻ cảm nhận với mọi người nhé.
(Kath)
Scroll to top
 Close